Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9
Tiêu Hoài Sách thấy là hoàng đế liền quy củ hành lễ.
“Hoàng huynh , đệ trước đây chỉ nghe Thái hậu nương nương nhắc đến Dụ tiểu thư, lại từ xa gặp qua vài lần nên không dám phô trương.”
Hắn ngừng một chút rồi thẳng thắn nói :
“Huống chi đệ cũng không biết tâm ý của Dụ tiểu thư, mà những ngày trước hoàng huynh lại đang tuyển phi.”
“Nếu đệ tùy tiện nói ra , e rằng sẽ làm tổn hại thanh danh của Dụ tiểu thư, cũng ảnh hưởng tình nghĩa huynh đệ với hoàng huynh .”
Đôi mắt hắn sáng rực.
Khi nhìn ta , ý cười càng sâu hơn.
“ Nhưng lúc hoàng huynh chọn tranh chân dung lại không chọn Dụ tiểu thư.”
“Hôm nay đệ vốn cũng định hỏi xem Dụ tiểu thư có nguyện ý gả cho đệ hay không .”
“Bây giờ nàng nói đệ tốt , đệ mới yên tâm.”
“Đương nhiên đệ có một vạn lần nguyện ý cưới nàng.”
Tiêu Hoài Diễn dời ánh mắt khỏi người hắn rồi rơi xuống mặt ta .
Hắn trầm giọng hỏi:
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Nàng thật sự thích An Vương?”
Ta đón lấy ánh mắt hắn , thần sắc kiên định.
“Vâng.”
“Thần nữ nguyện ý gả cho An Vương điện hạ.”
Hắn im lặng rất lâu.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười châm biếm.
“Vậy thì trẫm xin chúc Dụ tiểu thư và hoàng đệ ... trăm năm hòa hợp.”
Ta biết hắn đã nói đến mức này .
Hắn yêu giang sơn.
Nhưng càng yêu thanh danh hơn.
Tuyệt đối sẽ không vì chút hảo cảm không hiểu từ đâu xuất hiện trong kiếp này mà đ.á.n.h mất sự lý trí và tự chủ ngày thường, làm ra chuyện cướp thê t.ử của đệ đệ trước mặt mọi người .
Sau đó hắn lại chọn thêm vài nữ t.ử nhập cung.
Trong đó có cả Dụ Thanh Lan.
Hơn nữa vị phân còn rất cao.
Trực tiếp sắc phong làm Lan phi.
Trong hàng thứ nữ, đây vẫn là người đầu tiên.
Nhưng dù nàng ta được toại nguyện hay chỉ là kết quả của một phút bốc đồng.
Ta đều không quan tâm.
Dụ Thanh Lan không thể trở thành Hoàng hậu.
Mà cho dù vị phân của nàng ta có cao đến đâu , ta vẫn có vô số cách để g.i.ế.c nàng ta .
Hôm ấy sau tiệc, Tiêu Hoài Sách tiễn ta tới tận cửa phủ họ Dụ.
Có lẽ vì quanh năm chinh chiến nên hắn là người thẳng thắn.
Trong lòng nghĩ gì liền nói nấy.
Trong lòng vui vẻ, lời nói ra cũng tràn đầy vui vẻ.
“Ta vẫn luôn lén nhìn nàng ở sau núi chùa Tĩnh An.”
“Mấy lần nàng suýt nữa đã phát hiện ra ta rồi .”
Hắn có chút ngượng ngùng gãi đầu.
“Ta rất muốn tới bắt chuyện với nàng.”
“ Nhưng lại không dám.”
Ta hỏi hắn :
“Vậy vì sao không tới tìm ta ?”
“Bởi vì nàng đoan chính giữ lễ, ai ai cũng nói nàng ngưỡng mộ hoàng huynh , sau này sẽ nhập cung.”
Hắn có chút mất mát.
“Ta không muốn làm tổn hại thanh danh của nàng.”
“Cũng không muốn tự chuốc phiền não cho mình .”
“Nếu ta thật sự gả vào cung thì sao ?”
Ánh mắt hắn nghiêm túc và kiên định.
“Vậy ta sẽ trở về biên quan, đ.á.n.h trận cả đời.”
“Không cưới
được
người
mình
yêu, thà rằng
không
cưới.
”
“Trên đời này còn rất nhiều việc khác có thể làm .”
“Không nhất thiết phải cùng một người không yêu nhau giày vò cả đời.”
Ta bỗng nhiên rơi nước mắt.
Cảm ơn chàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mac-chiet-chi/7.html.]
Cảm ơn chàng đã khiến ta cảm thấy mình không hề làm sai.
Sau khi từ biệt Tiêu Hoài Sách, ta đang định trở về phủ.
Trong bóng tối nơi góc tường, một người chậm rãi bước ra .
Là Tiêu Hoài Diễn.
Ta theo bản năng lùi lại một bước.
Ổn định tâm thần rồi hành lễ với hắn .
Hắn nhìn ta , trong mắt mang theo một tia mê mang.
“Vì sao ?”
Ta cúi đầu.
“Thần nữ ngu dốt, không hiểu bệ hạ đang nói gì.”
Hắn tiến lên một bước.
Trong giọng nói mang theo cơn giận bị đè nén.
“Người nàng ngưỡng mộ chẳng phải là trẫm sao ?”
“Vì sao lại đột ngột đổi ý, muốn gả cho An Vương?”
Ta bình tĩnh nhìn hắn .
“Nửa đời trước của thần nữ chưa từng sống vì chính mình .”
“Khi đó thần nữ cũng từng nghĩ rằng gả cho bệ hạ là con đường duy nhất.”
“ Nhưng khi biết tranh chân dung của mình không được chọn, thần nữ ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.”
“Có lẽ thâm cung không phải điều thần nữ mong muốn .”
“Huống hồ lúc ban đầu, người bệ hạ chọn chẳng phải cũng là Thanh Lan sao ?”
Hắn lắc đầu.
Thần sắc có phần tổn thương.
“Đó là vì trẫm bị lừa gạt.”
“Hôm ấy sau buổi yến tiệc, trẫm vẫn luôn... không thể quên được nàng.”
Ta không giải thích thêm.
Chỉ nhàn nhạt nói :
“Hiện giờ thần nữ đã đem lòng gửi gắm nơi An Vương điện hạ.”
“Mà bệ hạ cũng đã sắc phong gia muội làm Lan phi.”
“Chúng ta thực sự không nên bàn những lời này nữa.”
“Bệ hạ không ngại tự hỏi mình một câu.”
Ta nhẹ giọng hỏi.
Từng chữ như d.a.o sắc.
“Nếu trên mặt thần nữ thật sự có vết sẹo đó.”
“Hôm nay bệ hạ còn có thể nhớ mãi không quên thần nữ như vậy không ?”
10
Cuối cùng Tiêu Hoài Diễn vẫn không trả lời câu hỏi của ta .
Hắn chỉ nhìn ta thật sâu một cái rồi phất tay áo bỏ đi .
Trong phủ nhanh ch.óng trở nên náo nhiệt.
Hai hôn sự được chuẩn bị cùng lúc.
Một là đích nữ gả cho An Vương.
Một là thứ nữ nhập cung làm phi.
Hoàng đế là thiên t.ử.
Chuyện hôn sự của hắn đương nhiên phải được chuẩn bị trước .
Phụ thân vốn đã thiên vị Dụ Thanh Lan.
Nay nàng một bước vào cung, ông càng cảm thấy vẻ vang.
Chỉ là mẫu thân từ trước đến nay không thích nàng ta .
Đối với hôn sự của nàng cũng không mấy để tâm.
Vì vậy phụ thân đã nhiều lần tìm đến ta .
Ta dịu dàng đáp ứng.
Từng việc lớn nhỏ đều giúp Dụ Thanh Lan chuẩn bị chu toàn .
Từ vải vóc trang sức cho đến các mối quan hệ trong cung.
Mọi thứ đều được sắp xếp đâu vào đấy.
Thậm chí ta còn lén đưa cho phụ thân vài loại hương liệu kích tình lấy được từ bí phương trong cung.
Chỉ nói đó là thứ tốt để giữ vững thánh sủng.
Phụ thân thấy ta rộng lượng như vậy .
Vừa vui mừng vừa áy náy.
Chaporia
Bình Luận (0)