Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ông liên tục cảm tạ rồi nhận lấy.
Ta nhìn theo bóng lưng ông rời đi .
Khóe môi khẽ cong thành một nụ cười lạnh lẽo.
Sau đó, Dụ Thanh Lan nhập cung, được sủng ái nhất thời, nổi bật vô song.
Cả kinh thành đều biết hoàng đế yêu chiều Lan phi đến mức nào.
Đêm nào cũng nghỉ lại trong cung nàng.
Thế nhưng nàng mãi vẫn không có thai.
Còn ta cũng đã gả cho Tiêu Hoài Sách.
Hắn đưa ta đi rất nhiều nơi.
Chúng ta cùng ngồi thuyền nhỏ giữa mưa bụi Giang Nam, lắng nghe những khúc dân ca mềm mại.
Lại thúc ngựa phi nhanh.
Băng qua đại mạc để ngắm trường hà và mặt trời lặn.
Hắn ôm ta trong lòng.
Che chắn gió cát cho ta .
Trong mắt chỉ có một mình ta .
Cuối cùng ta cũng cảm nhận được tự do mà phải đợi suốt hai kiếp mới có được .
Ngay cả gió cũng mang vị ngọt.
Khi chúng ta đến vùng tái ngoại, đang định ngắm một trận tuyết lớn.
Tin cấp báo tám trăm dặm từ kinh thành truyền tới.
Trong cung truyền ra tin tức.
Lan phi hạ độc hoàng đế, mưu hại thánh thượng, đã bị tống vào thiên lao.
Hoàng đế bệnh nặng.
Thái hậu hạ lệnh cho ta và Tiêu Hoài Sách lập tức hồi kinh.
Tiêu Hoài Sách kinh hãi vô cùng.
Trên gương mặt tuấn lãng đầy vẻ sốt ruột và khó tin.
Hắn lập tức sai người thu dọn hành lý.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Vừa nắm tay ta vừa liên tục dặn dò:
“Hiện giờ kinh thành không yên ổn .”
“Sau khi trở về nàng nhất định phải đi sát bên ta .”
“Tuyệt đối đừng đi lung tung.”
Ta lại chẳng hề vội vàng.
Trái lại còn nắm lấy bàn tay ấm áp khô ráo của hắn .
Ngẩng đầu nhìn hắn rồi mỉm cười hỏi:
“Hoài Sách.”
“Chàng có muốn làm hoàng đế không ?”
Hắn ngây người .
Chất độc của Dụ Thanh Lan.
Là do chính tay ta hạ.
Trong những loại hương kích tình ấy .
Ta đã trộn cùng một loại độc giống hệt thứ nàng ta từng dùng với ta ở kiếp trước .
Loại t.h.u.ố.c đó khiến nữ t.ử khó có thai.
Thân thể cũng sẽ ngày càng suy nhược trong những lần ân sủng kéo dài.
Đêm Tiêu Hoài Diễn tới chất vấn ta .
Ta đã thay đổi chủ ý.
Hắn biết Dụ Thanh Lan mua chuộc họa sư.
Nhưng không biết mục đích thật sự của nàng ta là hủy đi chính bức chân dung của mình .
Bây giờ hắn đã không còn si tình với Dụ Thanh Lan như kiếp trước .
Nhưng vì muốn trả đũa ta .
Hắn cố tình làm ra vẻ vô cùng sủng ái nàng.
Loại t.h.u.ố.c kia đối với người cùng phòng cũng gây tổn hại cực lớn.
Hắn càng đêm đêm ngủ lại cung của Dụ Thanh Lan.
Độc tố càng ăn sâu vào xương tủy hắn .
Khi ta theo Tiêu Hoài Sách trở về kinh thành.
Mới từ miệng Thái hậu biết được toàn bộ sự việc trong thời gian qua.
Tiêu Hoài Diễn một mặt chán ghét Dụ Thanh Lan.
Một mặt lại đêm nào cũng đến cung nàng hành hạ nàng.
Dụ Thanh Lan hận đến tận xương tủy.
Vì thế trong lư hương thường ngày
lại
lén thêm một loại kịch độc khác cho Tiêu Hoài Diễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mac-chiet-chi/8.html.]
Màn ch.ó c.ắ.n ch.ó này quả thực vô cùng đặc sắc.
Chỉ là trong lòng ta vẫn có một tia nghi hoặc.
Kiếp trước , để lừa gạt ta , hắn có thể diễn suốt mười năm mà không hề sơ hở.
Vì sao giờ đây.
Ngay cả việc giả vờ lừa Dụ Thanh Lan hắn cũng không làm nổi?
Hơn nữa, xảy ra chuyện mưu hại quân vương nghiêm trọng như vậy .
Cho đến tận bây giờ.
Hắn vẫn chưa hề giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên nhà họ Dụ.
11
Sau khi hồi cung, Tiêu Hoài Diễn đã bệnh nặng đến mức t.h.u.ố.c thang vô dụng.
Hắn nằm trên long sàng, thân hình cao lớn năm nào giờ chỉ còn lại một bộ xương gầy guộc, ngay cả long bào của đế vương mặc trên người cũng trở nên trống trải.
Hắn giống như kiếp trước , đâu vào đấy dặn dò hậu sự.
Chỉ là lần này , hắn ra đi sớm hơn kiếp trước , cũng vội vã hơn.
Trọng thần trong triều, phi tần hậu cung đều lần lượt được hắn gọi đến bên giường nói chuyện.
Đến lượt ta và Tiêu Hoài Sách, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , cùng bước vào trong điện.
Ánh mắt Tiêu Hoài Diễn dừng trên người ta .
“Trẫm có vài lời muốn nói riêng với An Vương phi.”
Thân thể Tiêu Hoài Sách cứng đờ.
Bàn tay nắm tay ta lại siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
Ta vỗ nhẹ lên tay hắn trấn an, trao cho hắn một ánh mắt bảo hắn yên tâm.
Lúc này hắn mới buông tay, lặng lẽ hành lễ rồi lui ra .
Trong điện chỉ còn lại hai người chúng ta .
Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng lách tách của ngọn nến đang cháy.
Tiêu Hoài Diễn nhìn ta .
Nhìn rất lâu.
Trong đôi mắt đục ngầu cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp khó phân biệt.
Rất lâu sau , hắn bỗng lên tiếng:
“Trẫm biết rồi .”
Trong lòng ta bình lặng không gợn sóng.
Chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Bệ hạ biết điều gì?”
Hắn chậm rãi cười .
“Biết vì sao nàng không muốn gả cho trẫm.”
“Bởi vì nàng hận trẫm.”
Ta không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn hắn .
Hắn cũng không cần câu trả lời của ta , tự mình nói tiếp:
“Kiếp trước ... có nàng ở bên cạnh, trẫm lại chưa từng phát hiện ra điều tốt đẹp của nàng.”
“Bây giờ bệnh đến mức này mới biết , bên cạnh ngay cả một người có thể tâm sự vài câu cũng không có .”
Hắn đã nhớ lại tất cả.
Hắn hỏi ta :
“Sau khi bị đuổi về nhà... nàng sống có tốt không ?”
“Vết thương ấy ... còn đau không ?”
Nghe vậy , khóe môi ta cong lên thành một nụ cười mỉa mai.
“Bệ hạ không ngại thử xem.”
“Đem Lan phi đuổi về đi .”
“Phụ thân rất yêu thương nàng ta , cuộc sống của nàng ta có lẽ còn tốt hơn ta một chút.”
“ Nhưng xin bệ hạ yên tâm.”
“Ta sẽ không để nàng ta sống dễ chịu đâu .”
Ánh sáng trong mắt hắn dần tắt.
Dường như những lời của ta đã đ.â.m vào tim hắn .
Rất lâu sau hắn mới khó nhọc mở miệng:
“Xin lỗi ...”
Hắn thở dốc rồi lại nói đến nỗi hận của mình .
“Cả đời trẫm ghét nhất chính là những kẻ cơ hội, tâm địa bất chính.”
“Trẫm vốn cho rằng... cuối cùng cũng gặp được một người khiến trẫm có thể thật lòng đối đãi.”
“Thế nhưng lại bị nàng ngăn cách.”
“Bệ hạ.”
Chaporia
Bình Luận (0)