Khi Thái t.ử say đến bất tỉnh nhân sự, chợt gọi một tiếng: “A Hy.”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía chúng ta .
Trên bàn tiệc, chỉ có tên của ta và biểu tỷ đều mang chữ “Hy”.
Trước khi Hoàng hậu kịp mở miệng, biểu tỷ đã vô ý làm đổ chén trà .
Nét hoảng loạn như sắp bị vạch trần hiện rõ trên mặt nàng.
Ta lập tức hiểu ra .
Biểu tỷ cũng đã trọng sinh.
Kiếp trước , người để lộ sơ hở là ta .
Hoàng hậu thuận nước đẩy thuyền, ban hôn cho chúng ta .
Trước mặt người đời, ta là Thái t.ử phi phong quang vô hạn.
Sau lưng người khác, Thái t.ử lại mắng ta tâm cơ sâu nặng, ham quyền bám quý, muốn trèo cao phượng các.
Ta hơi nghiêng người về phía trước , giúp biểu tỷ lau vết trà đổ.
Tay phải lộ ra ngoài.
Trên mu bàn tay có một vết sẹo đỏ kéo dài xuyên suốt.
Thái t.ử phi phải dung mạo đoan trang, thân thể không tì vết.
1
Ánh mắt của Hoàng hậu lướt qua ta , dừng lại trên người biểu tỷ rồi mỉm cười vẫy tay:
“Lại đây.”
“Ngươi là tiểu thư nhà nào, sao bản cung chưa từng gặp qua?”
Biểu tỷ cong môi đứng dậy, đoan trang bước đến trước mặt Hoàng hậu hành lễ.
“Hồi bẩm nương nương, thần nữ là Tống Hỷ An, gia phụ giữ chức Thái Bộc Tự Thừa.”
Chức quan lục phẩm chính.
Trong số những thế gia quyền quý đầy rẫy trâm anh ngọc đới đang ngồi ở đây quả thực chẳng đáng nhắc tới.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ý cười nơi khóe môi Hoàng hậu nhạt đi đôi chút, khẽ gật đầu.
“Bảo sao nhìn lạ mắt.”
“Lại gần hơn một chút, để bản cung nhìn kỹ nào.”
Ta lặng lẽ nhìn lư hương trước mặt.
Nhìn làn khói màu xám xanh từng sợi từng sợi xoay tròn bay lên rồi tan ra .
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này , sở thích g.i.ế.c thời gian của ta vẫn chỉ có một.
Ta vốn không thích tham dự yến tiệc.
Nhưng thiệp mời do Hoàng hậu gửi tới, các quý nữ trong kinh đều phải tham dự, ta đương nhiên không thể từ chối.
Kiếp trước , lúc ta đang thất thần, bỗng mơ hồ nghe thấy tên mình .
Biểu tỷ âm thầm đẩy ta một cái, ra hiệu ta hoàn hồn.
Biết được nhũ danh của mình bị Thái t.ử thì thầm gọi ra , tim ta run lên.
Trong lúc hoảng hốt đã làm đổ chén trà .
Tên của ta và biểu tỷ đều có âm đọc là “Hy”, nhưng chữ lại khác nhau .
Ta tên Thẩm Niệm Hy.
Nàng tên Tống Hỷ An.
Người trong nhà để phân biệt nên gọi ta là A Hy, còn gọi nàng là An An.
Hoàng hậu thấy vậy , ý cười càng sâu hơn.
Lập tức mở miệng ban hôn cho chúng ta .
Ta cúi đầu.
Sự e thẹn từ vành tai lan xuống tận cổ.
Sau khi trở về nhà, ta an tâm chờ ngày xuất giá, trong lòng tràn đầy vui mừng.
Ngày kiệu Thái t.ử phi tiến vào Đông cung.
Khắp kinh thành đều vang tiếng pháo.
Mười dặm hồng trang nhuộm đỏ cả con đường Chu Tước.
Ta ngồi trên hỷ sàng, suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể nói với Triệu Án rằng ta chính là Hy Tâm, người vẫn luôn thư từ qua lại với hắn .
Triệu Án tới rất muộn.
Đến khi nến đỏ gần cháy hết mới xuất hiện.
Hắn lạnh nhạt vén khăn voan lên rồi vội vàng rời đi .
Ngay cả một ánh mắt cũng không dành cho ta .
Đám hạ nhân trong cung vốn giỏi nhất là nhìn sắc mặt mà hành sự.
Thái t.
ử
không
thích
ta
, cuộc sống của
ta
đương nhiên chẳng dễ chịu.
Mùa đông than phát xuống vừa ít vừa kém nhất.
Mùa hè băng cũng phải chờ đến cuối cùng mới tới phần ta .
Năm ấy ta đi lĩnh than.
Trên đường trở về lại đụng phải Triệu Án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/niem-hy/1.html.]
Sau khi thành thân , ta bị sắp xếp ở một viện xa xôi nhất.
Mỗi lần đi tìm hắn , đều bị thị vệ canh cửa lấy lý do hắn bận quốc sự mà khuyên trở về.
Dù chỉ từ xa nhìn thấy một lần .
Trong mắt hắn cũng tràn đầy chán ghét và phiền chán.
Như thể ta là mãnh thú hồng thủy.
Nhưng trong thư từ.
Hắn lại xem ta như tri kỷ.
Chúng ta bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, bàn chuyện dân sinh, bàn chuyện giang sơn xã tắc.
Từng câu từng chữ đều là chân tình nóng bỏng.
Hắn từng nói với ta .
Sau này sẽ đích thân tới cầu hôn.
Ta ôm thư trong lòng, ngượng ngùng đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần .
Ta vốn được nuông chiều từ nhỏ.
Áo đến đưa tay, cơm đến há miệng.
Đương nhiên chẳng chịu nổi khổ cực.
Để thay đổi tình cảnh hiện tại, ta mặc kệ sự ngăn cản của cô cô quản sự.
Trong một đêm mưa, chặn kiệu của hắn lại .
Quỳ giữa bùn đất.
Ngẩng đầu, từng câu từng chữ đọc lại những ám hiệu mà chỉ hai chúng ta hiểu.
Sau khi thành thân , tuy gặp nhau không nhiều.
Nhưng mỗi tháng ba bức thư vẫn chưa từng thay đổi.
Triệu Án vén rèm kiệu lên.
Từ trên cao nhìn xuống ta .
Khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh bạc.
“Người đâu .”
“Đưa Thái t.ử phi xuống địa lao kiểm điểm.”
Địa lao vừa lạnh vừa ẩm thấp.
Chuột chạy vụt qua bên chân ta .
Nhưng ta chẳng có chỗ nào để tránh.
Ta bị các ma ma giữ c.h.ặ.t.
Người thợ xăm dùng kim khắc lên cổ tay ta một chữ “Đạo”.
Trong khoảnh khắc ấy .
Ta đã hiểu tất cả.
2
Triệu Án cho rằng ta đã trộm thư của người khác.
Lại dùng thủ đoạn nhận mình là người trong buổi xuân yến năm ấy , nên Hoàng hậu mới ban hôn.
Ta không muốn bị hiểu lầm.
Sau khi được đưa ra khỏi địa lao, ta mang thân thể sốt cao chưa lui đi tìm hắn .
Bẻ một cành mai đang nở rực rỡ cài lên lá thư.
Rồi cùng nhau giao cho thị vệ đứng ngoài thư phòng.
Cầu xin hắn đưa tận tay Triệu Án.
Chỉ cần nhìn một cái là đủ.
Nét chữ của ta là kiểu chữ tự sáng tạo.
Ngoài những người thân cận luôn ở bên cạnh, không ai có thể bắt chước được .
Lần này Triệu Án cho phép ta bước vào .
Nhưng trái tim vừa mới thả lỏng đã bị một cái tát của hắn đ.á.n.h tan thành từng mảnh.
Hai mắt hắn đỏ ngầu.
“Ngươi đã không chờ nổi như vậy sao ?”
“A Hy còn chưa lạnh xương cốt, ngươi đã vội chiếm lấy đồ của nàng!”
Ta ngã nhào lên án thư.
Chưa kịp giải thích đã bị lật người lại .
Đêm động phòng hoa chúc của ta .
Chính là trải qua trên chiếc án thư này .
Ta c.ắ.n môi.
Nước mắt từng giọt rơi xuống những lá thư mà chúng ta từng trao đổi.
Hắn như trừng phạt mà c.ắ.n lên cổ ta .
Vừa làm vậy vừa nói rất nhiều.
Chaporia
Bình Luận (0)