Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thì ra ngày đại hôn ấy , sở dĩ hắn đến muộn như vậy .
Là vì biểu tỷ cầm những lá thư ta bỏ quên ở nhà đi tìm hắn .
Lấy thân phận “Hy Tâm” để tâm sự cùng hắn .
Nàng biết ta mạo danh thay thế.
Nhưng vì giao tình giữa hai nhà Thẩm - Tống nên chỉ có thể nuốt ấm ức vào lòng.
Không dám tranh, không dám đoạt.
Chỉ có thể lặng lẽ ở trong bóng tối làm tri kỷ phía sau hắn .
Triệu Án bóp cằm ta , ép ta ngẩng đầu lên.
Trong mắt đầy vẻ chế giễu.
“Hỷ An ngay cả con dấu hoa mai ở chỗ ký tên cũng đem cho ta xem rồi .”
“Ngươi còn gì để nói nữa?”
Hắn lau nước mắt nơi khóe mắt ta rồi khẽ cười nhạt.
“Thẩm Niệm Hy.”
“Chẳng phải ngươi đã hao tâm tổn trí muốn trở thành Thái t.ử phi sao ?”
“Bây giờ cuối cùng cũng được như ý nguyện.”
“Vậy ngươi còn khóc cái gì?”
Con dấu hoa mai ấy là năm ta mười tuổi.
Mẫu thân mời thợ giỏi dùng huyết thạch thượng hạng khắc riêng cho ta .
Chỉ có duy nhất một cái.
Chưa từng rời khỏi người .
Nhưng biểu tỷ ngày nào cũng ăn ở cùng ta .
Nếu nàng muốn lén in lại một bản.
Quả thực dễ như trở bàn tay.
Lời giải thích vừa ra khỏi miệng đã bị hắn hung hăng ép trở lại .
Ta ngẩng đầu chịu đựng cơn giận của hắn .
Triệu Án mắt đỏ hoe.
Ánh nhìn dừng trên những lá thư bên dưới mái tóc ta .
“Hỷ An c.h.ế.t rồi .”
“Đương nhiên bây giờ ngươi muốn giải thích thế nào cũng được .”
Ta há miệng.
Cổ họng nghẹn lại .
Lúc ấy ta mới biết .
Hai ngày trước , trên đường tới Thanh Châu giải khuây.
Biểu tỷ gặp phải thổ phỉ.
Cả người lẫn xe ngựa đều rơi xuống vực sâu.
Không còn hài cốt.
3
Sau đêm ấy .
Ta hoàn toàn bị giam trong thiên điện.
Không có lệnh của Triệu Án.
Ngay cả bước ra ngoài một bước cũng không được .
Mãi đến khi Triệu Án đăng cơ.
Ta được đón vào cung.
Được phong phi vị.
Phong hào là chữ “Hỷ” của Tống Hỷ An.
Mỗi nửa tháng, Triệu Án sẽ tới một lần .
Lần nào cũng che khuất nửa gương mặt dưới của ta .
Người lớn đều nói .
Đôi mắt của ta giống biểu tỷ nhất.
Ngay cả những phi tần mới nhập cung.
Cũng đều có vài phần giống nàng.
Trên giường hắn nắm lấy cổ tay có chữ xăm của ta , gọi ta là Hỉ phi.
Mọi lúc mọi nơi đều nhắc nhở ta .
Rằng ta đã cướp đồ của người khác.
Chiếm tên tuổi của người khác.
Ngay cả phong hào này cũng là nhờ hưởng ké ánh sáng của người khác.
Tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ.
Chỉ riêng cung điện của ta .
Ngay cả giấy dán cửa sổ cũng không có ai đến thay .
Năm thứ ba vào cung.
Ta mang thai.
Thái độ của Triệu Án đối với ta tốt hơn rất nhiều.
Ít nhất lúc ân ái cũng biết chừng mực.
Sau khi kết thúc còn ở lại qua đêm.
Thỉnh thoảng dẫn ta đi dạo trong Ngự hoa viên.
Nhẹ giọng trò chuyện cùng ta .
Từ xa nhìn lại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/niem-hy/2.html.]
Quả thật giống một đôi phu thê ân ái.
Triệu Án khó có con nối dõi.
Đăng cơ ba năm, chỉ có bụng ta là có tin vui.
Không chỉ hắn .
Ngay cả Thái hậu cũng coi trọng ta hơn.
Cung điện được đổi.
Nha hoàn bên cạnh tận tâm hơn.
Đồ của Nội vụ phủ được ưu tiên đưa tới.
Ngay cả đại phu bắt mạch bình an cũng đổi thành danh y đức cao vọng trọng.
Thế nhưng đứa bé này vẫn không giữ được .
Lúc được ba tháng.
Triệu Án tới Thanh Châu một chuyến.
Mang về biểu tỷ đã c.h.ế.t mà sống lại .
Nàng thật sự không c.h.ế.t.
Sau khi rơi xuống vực, được người tốt cứu sống.
Ngày đầu tiên vào cung.
Biểu tỷ đã tới thăm ta .
Nàng cười kể cho ta nghe những chuyện thú vị trên đường trở về.
Từng câu từng chữ đều không rời khỏi sự che chở và yêu thương của Triệu Án dành cho nàng.
Ta lặng lẽ nghe .
Thỉnh thoảng phụ họa vài câu.
Phần lớn thời gian vẫn nhìn chằm chằm vào lư hương.
Khi còn làm Thái t.ử phi.
Trong phòng ta chẳng có gì cả.
Lúc buồn chán chỉ có thể nhìn làn khói mỏng từ từ cuộn lên rồi tan vào không trung.
Nhìn hương cháy hết.
Nhìn khói tan hết.
Một ngày cũng trôi qua.
Biểu tỷ nói mệt rồi .
Nâng chén trà lên làm ướt cổ họng.
Bỗng hạ thấp giọng hỏi ta :
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Muội muội , muội có oán ta không ?”
Ta nhìn làn khói trong lư hương dần tan ra .
Không biết nên trả lời thế nào.
Có lẽ là oán.
Oán nàng mạo danh thay thế.
Khiến ta bị Triệu Án chán ghét, sỉ nhục suốt nhiều năm.
Nhưng mỗi lần oán trách.
Trong đầu ta lại hiện lên hình ảnh biểu tỷ năm xưa cứu ta khỏi c.h.ế.t đuối, khiến sức khỏe bản thân từ đó suy yếu.
Hiện lên hình ảnh biểu tỷ kéo thân thể bệnh tật đỡ roi cho ta .
Ngày đêm chăm sóc ta khi sốt cao không lui.
Oán tới oán lui.
Người cuối cùng ta oán trách vẫn chỉ có Triệu Án.
Oán hắn mù mắt.
Châu ngọc ở trước mặt mà lại nhận cá mục làm trân bảo.
Oán hắn chỉ nghe lời một phía đã định tội ta .
Ta thất thần suy nghĩ.
Đến mức không nghe thấy câu cuối cùng biểu tỷ nói trước khi đứng dậy.
“ Nhưng ta thì có oán.”
6
Vài ngày sau , Hoàng hậu triệu ta và biểu tỷ vào cung.
Người nắm tay biểu tỷ trò chuyện một hồi, rồi quay sang nhìn ta .
Khóe môi mang ý cười sâu hơn, hỏi:
“Niệm Hy, con đã có người trong lòng chưa ?”
Tim ta khẽ run lên, đối diện với ánh mắt dò xét của biểu tỷ.
Ta làm ra vẻ thẹn thùng, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Vẫn chưa ạ.”
Hai người nhìn nhau , che miệng bật cười .
Đúng lúc ấy , Triệu Án cũng tới.
Khoảnh khắc nhìn thấy biểu tỷ, ánh mắt hắn sáng lên rõ rệt.
Tầm mắt lướt qua ta , không hề dừng lại .
Đây là lần đầu tiên kiếp này ta gặp hắn .
Không còn bộ dạng âm trầm lạnh lẽo như ở trước mặt ta kiếp trước .
Ta chỉ nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, cúi đầu cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình .
“Hải đường bên hồ đang nở rất đẹp , Án nhi, con đưa Hỷ An đi ngắm thử đi .”
Hoàng hậu đã lên tiếng.
Triệu Án đương nhiên vâng lời.
Chaporia
Bình Luận (0)