Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau khi bọn họ rời đi , Hoàng hậu gọi ta tới ngồi bên cạnh.
“Niệm Hy, năm nay con cũng mười sáu tuổi rồi , đã đến tuổi xuất giá. Mấy hôm trước mẫu thân con vào cung trò chuyện với bản cung, bà ấy còn lo lắng chuyện hôn sự của con đấy.”
Ta chớp mắt nhìn người , không tin lấy nửa chữ.
Mẫu thân hận không thể giữ ta ở nhà thêm vài năm, sao có thể lo chuyện xuất giá của ta được .
Nhưng nếu Hoàng hậu đã nói vậy , hẳn là muốn làm mai.
Kiếp trước , người thích nhất chính là tác hợp uyên ương.
Triệu Án đối xử với ta không tốt , trong lòng Hoàng hậu ít nhiều cũng thấy có lỗi .
Mỗi lần chọn phu quân cho các quý nữ, người đều gọi ta từ Đông cung ra .
Để ta có được đôi chút thời gian thở dốc.
Hoàng hậu mỉm cười nắm lấy tay ta .
“Bản cung ngược lại có một người thích hợp, không biết con thấy thế nào?”
Tim ta lập tức nhấc lên.
Kiếp trước , người cũng dùng giọng điệu ấy , cũng nụ cười ấy .
Rồi đem ta chỉ hôn cho Triệu Án.
Ta cụp mắt xuống, đầu ngón tay hơi lạnh.
“Niệm Hy, con thấy Tĩnh An hầu thế nào?”
Tĩnh An hầu phủ họ Thẩm, cùng một họ với nhà ta .
Tổ tiên ba đời trấn thủ Bắc Cảnh, cả nhà đều là trung liệt.
Sau khi lão Hầu gia t.ử trận nơi sa trường, Hầu phu nhân gắng gượng thêm hai năm rồi cũng qua đời.
Hiện nay trong phủ chỉ còn lại một mình thế t.ử Thẩm Tri Hành.
Mười bốn tuổi thay cha cầm quân.
Mười bảy tuổi dẹp yên loạn Bắc Cảnh.
Ngày khải hoàn hồi kinh được phong thưởng, ngay cả Hoàng đế cũng đích thân ra cổng thành nghênh đón.
Năm cuối cùng làm Hỷ phi, ta quấn c.h.ặ.t áo choàng cùng ma ma đến Thái y viện lấy t.h.u.ố.c.
Hôm ấy tuyết rơi rất lớn.
Ta đi vội, không chú ý dưới chân, giẫm trúng một hố băng rồi ngã nhào vô cùng chật vật.
Ma ma còn chưa kịp đỡ ta dậy, đã có một bàn tay đưa tới trước mặt.
Ngẩng đầu lên, ta bắt gặp một đôi mắt trầm tĩnh.
Vị tướng quân trẻ tuổi nửa quỳ trước mặt ta .
Giáp trụ phủ đầy tuyết trắng.
Góc áo choàng bị gió cuốn tung.
Hắn không nói lấy một lời.
Chỉ đỡ ta đứng dậy.
Sau đó cúi người nhặt từng gói t.h.u.ố.c rơi vãi dưới đất, cẩn thận phủi sạch bông tuyết bên trên rồi đưa lại cho ta .
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài nhịp thở.
Ta cụp hàng mi, giả vờ ngây ngô:
“Thần nữ ngu dốt, không hiểu ý của nương nương.”
“Bản cung thấy đứa trẻ ấy rất xứng đôi với con. Hai đứa đều họ Thẩm, biết đâu năm trăm năm trước vốn là người một nhà.”
“Tuy lớn hơn con năm tuổi, nhưng nam nhân lớn tuổi một chút mới biết quan tâm chăm sóc người khác.”
“Biết đâu lúc còn nhỏ nó còn từng bế con rồi ấy chứ.”
Ta cúi đầu, giấu đi vẻ thẹn thùng dưới hàng mi.
“Nương nương nói đùa rồi , thần nữ nào dám mơ tưởng đến Hầu gia.”
Lời này không phải khách sáo.
Danh tiếng sát phạt quyết đoán của Thẩm Tri Hành ở Bắc Cảnh đã truyền khắp kinh thành.
Các quý nữ trong thành ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ.
Nhưng
người
thật sự dám gả cho
hắn
lại
chẳng
có
mấy ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/niem-hy/3.html.]
Huống hồ hắn quanh năm không ở kinh thành.
Gả qua đó đồng nghĩa với việc phải sống cảnh phòng không gối chiếc.
Không phải ai cũng chịu nổi.
“Đứa cháu này của bản cung ấy mà, chỉ là tính tình hơi trầm một chút, nhưng con người thì cực kỳ tốt .”
“Những năm qua Tri Hành sống chẳng dễ dàng gì. Bản cung cũng không muốn mấy cô nương yểu điệu đỏng đảnh đến làm nó phiền lòng.”
“Bản cung thấy con tính tình yên tĩnh, vừa hay rất hợp.”
Trong lòng ta khẽ động.
Vô số suy nghĩ nhanh ch.óng lướt qua.
Năm năm bị giam trong thâm cung ở kiếp trước khiến ta hiểu rõ bảy tám phần những ân oán lợi ích chằng chịt nơi kinh thành.
Thẩm Tri Hành là cháu ruột của Hoàng hậu.
Những năm nay Thẩm gia chỉ còn lại một dòng độc đinh.
Hoàng hậu ở trong cung luôn nơm nớp lo sợ.
Sợ một ngày nào đó từ Bắc Cảnh truyền về tin dữ.
Người muốn tìm cho cháu trai một mối hôn sự ổn thỏa.
Tốt nhất là một cô nương an phận thủ thường, không thích gây chuyện.
Để hậu viện không bốc lửa, khiến hắn phải phân tâm.
Mà xuất thân của ta vừa vặn không cao không thấp.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Phụ thân giữ chức Thái phó, thường xuyên ở cạnh Hoàng thượng, nhưng chưa từng dính dáng tới tranh đấu triều đình.
Quả thực là ứng cử viên thích hợp nhất.
Hoàng hậu dừng lại một chút rồi nhìn về phía cửa điện.
“Nói đến là đến, chẳng phải vừa khéo sao ? Người cũng tới rồi .”
7
So với dáng vẻ trong ký ức, lúc này chàng trẻ hơn rất nhiều, giữa hàng mày bớt đi vài phần tang thương, lại thêm vài phần sắc bén của tuổi trẻ.
Nhưng đôi mắt ấy vẫn không thay đổi, tĩnh lặng như một đầm nước c.h.ế.t, khiến người khác không sao nhìn thấu.
Chàng quỳ một gối hành lễ, giọng nói trầm thấp vững vàng:
"Thần Thẩm Tri Hành, tham kiến Hoàng hậu nương nương."
"Mau đứng lên, mau đứng lên."
Hoàng hậu cười nâng tay.
"Đang nhắc đến con thì con đã tới rồi . Đây là đích trưởng nữ của Thẩm Thái phó, nói ra thì còn là người cùng tộc với con đấy."
Thẩm Tri Hành đứng dậy, ánh mắt dừng trên người ta .
Chàng khẽ gật đầu:
"Thẩm tiểu thư."
Ta cụp mắt, khom gối đáp lễ:
"Ra mắt Hầu gia."
Ánh mắt Hoàng hậu đảo qua lại giữa hai người chúng ta , ý cười càng sâu hơn.
"Niệm Hy, con về trước đi . Chỗ tỷ tỷ con, bổn cung sẽ sai người báo một tiếng."
"Tri Hành, con tiễn Niệm Hy một đoạn."
Hoàng hậu vừa dứt lời, ta còn chưa kịp từ chối, Thẩm Tri Hành đã đáp:
"Vâng."
Chàng nghiêng người nhường đường, tư thế đoan chính, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều nhìn xuống mặt đất, không nhìn ta thêm một lần nào.
Ta theo sau chàng rời khỏi điện Chiêu Dương.
Hai bên cung đạo, hải đường nở rực rỡ, cánh hoa bị gió cuốn xuống, xoay vài vòng rồi đáp trên phiến đá xanh.
Chàng đi phía trước dẫn đường, bước chân không nhanh không chậm, vừa vặn giữ khoảng cách ba bước với ta .
Không ngờ lại đụng phải biểu tỷ ở chính diện.
Ý cười trên mặt tỷ ấy còn chưa tan, e lệ gật đầu với ta .
Chaporia
Bình Luận (0)