Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta vội vàng giữ lấy cánh tay Thẩm Tri Hành đang chuẩn bị tung thêm một quyền nữa.
Trong mắt Triệu Án bỗng lóe lên tia hy vọng.
Hắn đắc ý nhìn Thẩm Tri Hành, rồi quay sang nhìn ta .
Ánh mắt còn mang theo vài phần tủi thân .
Ta siết c.h.ặ.t những ngón tay của Thẩm Tri Hành.
Khẽ nói :
“Đừng làm mình bị thương nữa.”
“Tân lang mà bị hủy dung thì không hay đâu .”
Sắc mặt Triệu Án lập tức thay đổi.
Ta nhìn hắn rồi bình thản nói :
“Điện hạ.”
“Hôn sự giữa thần nữ và Hầu gia là thánh thượng đích thân ban xuống.”
“Nếu điện hạ muốn làm trái, vậy cứ việc đi xin chỉ. Ngay dưới chân thiên t.ử, thái t.ử cưỡng đoạt thê t.ử của thần t.ử.”
“Không biết thánh thượng sẽ nghĩ thế nào đây?”
Nói xong.
Ta liền kéo tay Thẩm Tri Hành đi vào trong phủ.
Sai hạ nhân đóng c.h.ặ.t cổng lại .
14
Thánh thượng tức giận đến mức đem toàn bộ tấu chương đàn hặc ném lên người Triệu Án, mắng suốt hai canh giờ trong Ngự Thư Phòng, còn phạt cấm túc Đông Cung hai tháng.
Mà Thẩm Tri Hành cũng bị cấm gặp ta trong suốt một tháng.
Triệu Án liên tiếp lấy danh nghĩa biểu tỷ gửi thiếp mời ta đến Đông Cung.
Ta nhìn thấu tâm tư của hắn .
Hắn đối xử với biểu tỷ như đã từng đối xử với ta ở kiếp trước , giam cầm nàng.
Cho rằng ta sẽ vì tình tỷ muội mà đến thăm biểu tỷ.
Nhưng thực tế không phải vậy .
Hôn kỳ vẫn thuận lợi tiến hành.
Đêm tân hôn, Thẩm Tri Hành còn ngượng ngùng hơn cả ta .
Sau khi nếm được tư vị ngọt ngào, hắn liền giống hệt một tiểu t.ử mới lớn, ngang ngược xông tới.
Hắn vùi đầu nơi cổ ta , từng hơi thở nóng bỏng khiến toàn thân ta như bốc cháy.
“Niệm Niệm, Niệm Niệm…”
Ta nhìn màn trướng lay động đến mức hóa thành tàn ảnh.
Một câu cũng không thốt nên lời.
15
Sau khi thành thân không lâu, ta cùng Thẩm Tri Hành tới Bắc Cảnh.
Đến Bắc Cảnh rồi , ta mới hiểu thế nào là trời cao đất rộng thật sự.
Nơi này khác hẳn kinh thành.
Gió cát quất lên mặt đau rát, ngay cả hơi thở cũng mang theo mùi đất cát.
Thẩm Tri Hành sợ ta không quen, đặc biệt dành riêng trong Hầu phủ một tiểu viện cho ta .
Bày trí theo đúng kiểu kinh thành.
Ngay cả rèm cửa sổ cũng chọn cùng màu với khuê phòng của ta trước đây.
Ta kết giao được rất nhiều bằng hữu ở nơi này .
Ban ngày Thẩm Tri Hành phải đi thao luyện binh sĩ, còn ta thì theo các quân y học nhận biết d.ư.ợ.c liệu, học cách băng bó vết thương.
Ban đầu các lão quân y còn khách sáo, miệng luôn gọi một tiếng “phu nhân” đầy cung kính.
Đợi đến khi quen thân rồi , họ bắt đầu lấy ta ra trêu chọc.
Nói rằng trước đây Hầu gia bị thương đến t.h.u.ố.c cũng chẳng buồn bôi.
Bây giờ thì hay rồi , chỉ trầy xước một chút cũng chạy tới xin ta t.h.u.ố.c mỡ.
Thẩm Tri Hành bị trêu đến đỏ cả vành tai, nghiêm mặt quở trách:
“Lắm lời.”
Nhưng quay đi lại lặng lẽ đưa cánh tay tới trước mặt ta .
Trên đó có một vệt đỏ nhàn nhạt, là do vô ý bị roi ngựa quất trúng.
“Không đau.”
Chàng nói vậy , nhưng đôi mắt lại tha thiết nhìn ta .
Ta nhịn cười bôi t.h.u.ố.c cho chàng .
Chàng cứ thế ngồi yên lặng, ánh mắt dõi theo từng ngón tay ta .
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt đã đến cuối năm.
Tin tức Triệu Án bị phế truất ngôi vị Thái t.ử truyền đến khi chúng ta đang trên đường hồi kinh.
Trong xe ngựa, Thẩm Tri Hành đặt tờ công báo xuống, khẽ nhíu mày.
Ta không ghé lại xem, chỉ dựa vào thành xe, ôm Tuyết Đoàn trong lòng, chậm rãi vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Muốn biết không ?”
Chàng hỏi.
“Không muốn .”
Chàng nhìn ta một cái rồi không nói thêm gì nữa.
Chỉ gấp công báo lại , cất vào tay áo.
Bên ngoài gió rất lớn.
Bánh xe nghiền lên lớp băng mỏng
trên
quan đạo, phát
ra
những âm thanh lạo xạo vụn vặt.
Ta nhìn qua khe rèm ra bên ngoài.
Bầu trời xám xịt, như sắp có tuyết rơi.
16
Ngày biểu tỷ bị đuổi khỏi phủ, trời đang mưa lất phất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/niem-hy/8-hoan.html.]
Nàng chật vật quỳ rạp trước cổng Đông Cung.
Ngay cả Tống phủ cũng không cho nàng trở về.
Ta vén rèm xe lên, xuyên qua màn mưa đối diện với nàng.
Sai nha hoàn đưa nàng lên xe ngựa, đưa tới am ni cô.
Đó là con đường sống duy nhất của nàng.
Biểu tỷ siết c.h.ặ.t tấm chăn trên người , ánh mắt ngập tràn hận ý nhìn ta .
“Giả nhân giả nghĩa!”
“Ngươi có tin ta đẩy ngươi xuống xe không ?”
Ta không nói gì.
Chỉ giúp nàng chỉnh lại những lọn tóc dính bên má.
Nếu đã dám ngồi chung một cỗ xe với nàng.
Thì ta đã chuẩn bị vẹn toàn từ trước .
Chỉ một động tác nhỏ như vậy .
Hốc mắt biểu tỷ bỗng đỏ lên, nước mắt tràn bờ.
“Tại sao chứ!”
“Hắn thậm chí còn không biết ngươi trông thế nào, vậy mà lại yêu những lá thư ấy !”
“Ta ở bên cạnh hắn lâu như vậy , cuối cùng vẫn bị hắn ban cho một chén rượu độc!”
“Không công bằng! Không công bằng!”
“Có phải muội cũng đang oán ta không ? Oán ta đã đối xử với muội như vậy ?”
“ Nhưng ta cũng chẳng còn cách nào khác!”
“Tại sao cái gì muội cũng giỏi hơn ta ? Thi từ ca phú, gia thế dung mạo, tài tình học thức!”
“Ta chỉ có thể không ngừng trèo lên cao, mới có cơ hội có một chỗ đứng trong yến tiệc cung đình.”
“Mới không phải mỗi lần phát thiệp mời cho muội , người ta mới tiện tay ghi thêm tên ta !”
Nàng che mặt khóc nức nở:
“Muội muội , là lỗi của tỷ.”
“Sau khi muội c.h.ế.t, ban đêm tỷ không dám nhắm mắt.”
“Muội là do chính tay tỷ nuôi lớn mà.”
“Tỷ sao có thể đối xử với muội như vậy …Sao có thể đối xử với muội như vậy …”
Ta biết nàng thật sự đang đau khổ.
Kiếp trước , trận khóc bên ngoài điện của ta cũng là thật lòng.
Tống Hỷ An là một người như vậy .
Làm người tốt không đủ thuần túy.
Làm người xấu lại chẳng đủ triệt để.
Cứ nhất quyết tự gán cho mình một nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.
Rồi kéo theo người khác cùng chịu tội với mình .
Nhưng tổn thương đã gây ra rồi .
Ta không thể tha thứ cho nàng được .
Tiếng khóc của nàng vang vọng trong xe ngựa.
Khi tới am ni cô, mưa đã tạnh.
Trụ trì đã đứng chờ trước cổng từ lâu.
Biểu tỷ dần ngừng khóc .
Trước khi rời đi , nàng nói với ta một câu:
“Muội muội , tỷ sẽ dùng nửa đời còn lại để chuộc tội.”
Ta nhìn nàng bước vào am ni cô.
Rồi quay người đi về phía nam nhân đang đứng cách đó không xa.
Nở nụ cười , ta nhanh hơn chàng một bước, xoay người lên ngựa.
Cúi đầu đưa tay về phía chàng .
“Hầu gia đã dạy ta cưỡi ngựa lâu như vậy .”
“Hôm nay cũng nên nghiệm thu thành quả rồi chứ?”
Thẩm Tri Hành ngẩng đầu nhìn ta .
Trong đáy mắt phản chiếu ánh sáng sau cơn mưa vừa tạnh.
Khóe môi chàng chậm rãi cong lên.
Chàng nắm lấy tay ta , xoay người lên ngựa, kéo ta vào trong lòng.
Dây cương từ bên người chàng đưa sang tay ta .
Cằm chàng tựa nơi hõm vai ta , giọng nói trầm thấp mang theo ý cười :
“Hôm nay xin phu nhân dẫn đường cho ta .”
Ta kẹp bụng ngựa, vung roi thúc ngựa lao đi .
Vó ngựa giẫm lên vũng nước, b.ắ.n tung những giọt nước li ti.
Gió nhẹ lướt qua mái tóc.
Người phía sau siết c.h.ặ.t vòng tay hơn.
“Niệm Niệm.”
“Ừm?”
“Kiếp sau ta vẫn sẽ tới dự tiệc thôi nôi của nàng.”
“Vẫn để nàng nắm lấy ta không buông.”
Ta cong môi mỉm cười , không quay đầu lại .
Tiếng vó ngựa lóc cóc vang lên.
Làm kinh động cả một đàn chim bay v.út lên trời.
Mây nơi chân trời tan dần.
Ánh mặt trời ấm áp vừa đẹp đẽ.
-Hoàn-
Chaporia
Bình Luận (0)