BẾN GIANG NAM/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

Ta từng có một đoạn nhân duyên với vị thiếu niên quyền thần danh chấn khắp kinh thành, lại còn cùng chàng có một đứa con.

 

Sau khi phụ thân mắc tội, ta bị buộc phải hòa ly với chàng , rời khỏi kinh thành, từ đó bắt đầu nương theo nghề buôn bán mà sống.

 

Mãi cho đến năm năm sau , nơi bến thuyền Giang Nam bỗng xuất hiện một đứa trẻ có dung mạo rất giống Phó Tri Liễm.

 

Nó mặt mũi lấm lem bụi đường, bàn tay nhỏ kéo lấy tay ta , ngẩng đầu hỏi.

 

“Phụ thân con là Phó Tri Liễm.”

 

“Người là mẫu thân của con, có phải không ?”

 

Ta nhìn nó một lúc, rồi chỉ khẽ “ừm” một tiếng thật nhạt.

 

Nó lập tức vội vàng nâng ra một túi vàng bạc, đôi mắt đỏ hoe ngập nước nhìn ta .

 

“Tổ mẫu nói người rất thích tiền, cho nên con đã để dành rất nhiều, rất nhiều tiền cho người .”

 

“Người có thể cho con sau này được ở cùng người không ?”

 

Ta nhìn thiếu niên nhỏ mặt mũi còn vương đầy bụi đất trước mắt, trong lòng thoáng ngẩn ngơ một hồi.

 

Sau đó ta giơ tay, nhẹ nhàng đẩy số vàng bạc nó đang nâng về phía nó.

 

“Ta không cần tiền của con.”

 

Đôi mắt nó tức khắc đỏ lên, gương mặt nhỏ nhăn lại như sắp khóc , rồi lặng lẽ cúi đầu xuống.

 

“Con ngoan lắm, con có thể tự ăn cơm, cũng có thể tự mặc y phục.”

 

“Dung ca nhi, Triêu tỷ nhi nhà bên đều có mẫu thân , chỉ có con là không có .”

 

“Bọn họ đều nói , bởi vì con không nghe lời nên người mới không cần con.”

 

“Con sẽ không làm phiền người đâu , người đừng chê con, có được không …”

 

Nói đến cuối cùng, giọng nó càng lúc càng nhỏ.

 

Có lẽ vì sợ ta mở lời từ chối, cái đầu nhỏ kia cứ cúi mãi không chịu ngẩng lên.

 

Ta lặng im thật lâu, chỉ thấy nó âm thầm giơ cánh tay lên, vội lau đi giọt nước mắt vừa rơi xuống.

 

Tấm lưng nhỏ bé ấy run lên từng chút một.

 

Ta chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt nó, đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ lấm lem kia lên.

 

Ta vừa rơi lệ, vừa bật cười khe khẽ.

 

“Sao lại biến thành mèo hoa nhỏ thế này ?”

 

Đôi mắt tròn xoe của nó nhìn thẳng vào ta , đôi tay bẩn thỉu vội vàng lau loạn lên mặt mình .

 

“Con có thể lau sạch mà.”

 

Khuôn mặt nhỏ vốn đã dính nước mắt và bụi đất, càng lau lại càng lem nhem hơn.

 

Ta bật cười trong màn lệ, lấy khăn gấm ra , dịu dàng lau mặt cho nó.

 

“Ừm, bây giờ không bẩn nữa rồi .”

 

Nó mím cái miệng nhỏ, rụt rè kéo lấy tay áo ta .

 

Đôi mắt ngập nước nhìn ta , giọng nhỏ đến đáng thương.

 

“Người có thể… cho con ở cùng người không ?”

 

“Ừm.”

 

Nghe thấy ta đáp lời, đôi mắt nó trong nháy mắt sáng bừng lên.

 

Nó bỗng ngẩng đầu, không dám tin mà nhìn ta , rồi trong mắt lại dâng đầy nước.

 

Nó lao vào lòng ta .

 

“Oa” một tiếng, lại khóc òa lên.

 

Tay ta khựng lại giữa không trung trong chốc lát, sau đó mới chậm rãi đặt lên lưng nó.

 

Ta vỗ từng cái, từng cái một, như muốn dỗ yên hết những tủi thân mà nó đã cất giữ bấy lâu.

 

Vì khóc quá gấp, đến khi buông ta ra , nó vẫn còn khe khẽ nấc.

 

Thấy ta mỉm cười nhìn mình , đôi tay nhỏ của nó nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo, hai má cũng đỏ lên vì xấu hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ben-giang-nam/1.html.]

 

“Con không thường khóc đâu .”

 

“Chỉ là khi nãy con không nhịn được , nên mới khóc thôi.”

 

“Người đừng nói với người khác nhé, bọn họ sẽ cười con mất.”

 

Ta cười khẽ, “ừm” một tiếng.

 

“Được, ta không nói với người khác.”

 

Cái miệng nhỏ đang mím c.h.ặ.t của nó dần hé ra một nụ cười .

 

Đôi mắt tròn xoe ấy khi cười lên, thật giống một vầng trăng non vừa nhú trên trời đêm.

 

Cười xong, nó lại kéo lấy tay ta , nhiệt tình giới thiệu bản thân với ta .

 

“Con tên là Phó Minh Chiêu, tổ mẫu thường gọi con là Minh ca nhi, người cũng có thể gọi con là Minh ca nhi.”

 

Ta xoa đầu nó, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

 

“Ta biết .”

 

Minh ca nhi như chợt nhớ ra điều gì, đôi mắt lại sáng lên, vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi ta .

 

“Mẫu thân , người biết tên con sao ?”

 

Ta gật đầu.

 

“Ta biết .”

 

“Minh Chiêu, nghĩa là quang minh lỗi lạc, tiền đồ rạng rỡ.”

 

Cái tên này , là khi ta còn m.a.n.g t.h.a.i nó, đã lật không biết bao nhiêu quyển sách trong thư phòng của Phó Tri Liễm mới đặt được .

 

“Vậy con có biết tên của ta không ?”

 

Minh ca nhi gật đầu thật nhanh.

 

“Con biết , phụ thân từng nói , người tên là Tống Thính Hòa.”

 

Ta vốn tưởng rằng tên của mình từ lâu đã thành điều cấm kỵ trong Phó gia.

 

Không ngờ Minh ca nhi lại biết .

 

Hóa ra vẫn là lòng ta nhỏ hẹp rồi .

 

Sau khi kiểm kê xong hàng hóa nơi bến thuyền, ta liền dẫn nó trở về nhà.

 

Khi đi ngang qua tiệm bánh nướng bên đường, bụng Minh ca nhi bỗng “ọc” một tiếng.

 

Đôi mắt tròn xoe của nó không tự chủ được mà nhìn về phía hàng dài người đang xếp trước cửa tiệm.

 

Ta bèn sai người đi mua bánh.

 

Đợi tùy tùng cầm bánh trở về, ta nhận lấy túi giấy dầu vàng rồi đưa cho nó.

 

“Đói lắm rồi phải không , ăn tạm cái này lót dạ trước , về đến nhà chúng ta lại ăn món ngon.”

 

Nó nâng niu chiếc bánh như nâng báu vật, rồi lấy một miếng đưa cho thiếu niên choai choai đi bên cạnh.

 

“Thanh Bồ, cho ngươi.”

 

Tiểu tùy tùng bên cạnh vội gật đầu lia lịa nhận lấy, vừa cầm đã ăn ngấu nghiến.

 

“Tiểu thiếu gia, ngon lắm, người cũng mau ăn đi .”

 

Minh ca nhi lại cầm một miếng đưa đến bên miệng ta .

 

“Mẫu thân ăn trước .”

 

Ta lắc đầu.

 

“Mẫu thân không đói, con ăn đi .”

 

Lúc này Minh ca nhi mới ôm bánh trong tay, cẩn thận c.ắ.n từng miếng nhỏ.

 

Ta không biết một thiếu niên choai choai và một đứa trẻ năm tuổi, rốt cuộc đã vượt qua ngàn dặm đường xa để tìm đến ta như thế nào.

 

Nhìn bọn chúng ăn bánh như đã đói rất lâu, tim ta chẳng hiểu sao bỗng thắt lại thành một cục.

 

Ngay cả giọng nói cũng nghẹn đi đôi chút.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...