Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Trên đường đến tìm ta , các con đã chịu rất nhiều khổ cực phải không ?”
Nghe bọn chúng kể lại từng chuyện, ta mới biết được đầu đuôi.
Phó Tri Liễm từ kinh thành được điều đến Giang Nam.
Minh ca nhi không biết đã nghe ai nói rằng hiện giờ ta đang ở Thông Châu, thế là lén trốn khỏi nhà.
Hai đứa nhỏ từ bến thuyền Dương Châu lén lên thuyền buôn của Tống thị.
Cứ như vậy , chúng trốn mãi dưới khoang hàng tận đáy thuyền.
Lúc ta mới đến Giang Nam làm ăn, vì muốn tiết kiệm tiền, mỗi khi ghép thuyền vận chuyển hàng cùng người khác, ta cũng thường phải ở lại canh giữ trong khoang hàng.
Nơi ấy ẩm thấp u tối, thuyền lại lắc lư không ngừng, luôn khiến người ta nôn đến trời đất quay cuồng.
Ta đương nhiên hiểu rõ nỗi khổ trong đó.
Vậy mà hai đứa trẻ này lại ở trong ấy suốt bảy tám canh giờ.
Có thể tưởng tượng, chúng đã khó chịu đến mức nào.
Nghĩ đến đây, nước mắt ta lập tức rơi xuống.
“Nếu lạc mất thì phải làm sao ?”
“Hoặc nếu bị kẻ xấu bắt đi thì phải làm sao ?”
Minh ca nhi thấy ta rơi lệ, lập tức luống cuống giơ tay lau mặt cho ta .
“Phụ thân nói người cực kỳ lợi hại, đông gia của thương hộ Tống thị lớn nhất Giang Nam này chính là người .”
“Vì vậy con và Thanh Bồ ngày nào cũng đến bến thuyền chờ thương thuyền treo cờ Tống.”
“Hơn nữa con còn nghe quản sự ở bến thuyền dặn phu khuân hàng phải cẩn thận một chút, vì hàng trên thuyền đông gia sẽ đích thân kiểm tra.”
“Con liền nghĩ, chỉ cần đi theo thương thuyền ấy , nhất định có thể gặp được người .”
“Cho nên con sẽ không lạc đâu .”
“Hơn nữa con còn lén mang theo lệnh bài của phụ thân .”
“Nếu thật sự lạc mất, con sẽ đi tìm phủ nha, tìm huyện lão gia.”
“Bọn họ nhìn thấy lệnh bài, nhất định sẽ đưa con về bên cạnh phụ thân .”
“Cho nên không sao đâu , mẫu thân đừng sợ.”
Ta khịt mũi, giọng vẫn còn nghẹn.
“Sau này nếu muốn đến tìm ta , con hãy bảo phụ thân viết thư cho ta .”
“Ta sẽ sai người đến đón con.”
“Không được lén chạy ra ngoài như thế nữa, có được không ?”
Nó mím môi, ngoan ngoãn gật đầu.
Rồi lại nhỏ giọng hỏi ta .
“Người muốn đưa con trở về sao ?”
Ta lắc đầu.
“Sẽ không đưa con về ngay lập tức.”
“ Nhưng đợi phụ thân con đến đón, rốt cuộc con vẫn phải trở về.”
Hốc mắt nó tức khắc đỏ lên.
“ Nhưng con muốn mãi mãi ở cùng người .”
Ta cười , đưa tay lau vụn bánh nơi khóe miệng nó.
“Vậy phụ thân con thì sao ?”
“Chàng sẽ nhớ con.”
Minh ca nhi nghe ta nhắc đến Phó Tri Liễm, lập tức phồng má quay đầu đi .
“Người mới không nhớ con đâu .”
“Người chỉ hung dữ bắt con viết chữ lớn.”
Ta bất đắc dĩ lắc đầu, véo nhẹ khuôn mặt mềm mềm của nó.
“Vậy chàng đúng là xấu thật.”
“Phụ thân cũng không xấu lắm đâu .”
Thấy bộ dáng tự mâu thuẫn ấy của nó, ta bật cười qua màn lệ.
“Còn
biết
bênh
người
nhà cơ đấy.
”
Khi ta dẫn bọn trẻ về nhà, ma ma thấy ta dắt hai đứa nhỏ trở về thì ngẩn cả người .
“Tiểu thư, người nhặt được hai tiểu ăn mày ở đâu về vậy ?”
Minh ca nhi nghe ma ma gọi mình là ăn mày, cái miệng nhỏ lập tức chu lên.
Nó kéo tay ta , lắc lắc vài cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ben-giang-nam/2.html.]
“Con rửa sạch rồi sẽ không giống tiểu ăn mày nữa đâu .”
Ta cười nhìn ma ma.
“Đây là Minh ca nhi.”
Ma ma lập tức sững tại chỗ, cẩn thận nhìn kỹ đứa trẻ trước mặt.
Cuối cùng bà vừa lau nước mắt vừa bước lên, giọng nghẹn ngào.
“Giống tiểu thư thật.”
Nói rồi bà vội vàng nắm lấy tay Minh ca nhi.
“Tiểu thiếu gia, nô tỳ dẫn người đi tắm rửa, được không ?”
“Đi đi .”
Minh ca nhi sau khi tắm sạch trở về, trông hệt như một cục bột sữa trắng mềm.
Ta không nhịn được lại đưa tay véo véo mặt nó.
Sau đó mới bế nó lên bàn dùng cơm.
Ma ma tuổi đã cao, lúc nào cũng thích gắp thức ăn cho người khác.
Chẳng bao lâu sau , bát của Minh ca nhi đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
Mà Minh ca nhi lại là đứa trẻ không hề kén ăn.
Ma ma gắp gì, nó liền ngoan ngoãn ăn nấy.
Cái đầu nhỏ gần như sắp vùi cả vào trong bát, tay cầm thìa ra sức xúc cơm đưa vào miệng.
Hai má bị nhét đến tròn vo.
Thấy ta nhìn nó, nó lại ngẩng cái đầu nhỏ lên, cười với ta một cái.
Đáng yêu đến mức khiến lòng người mềm nhũn.
“Ăn chậm thôi, đừng để nghẹn.”
Minh ca nhi cười gật đầu, trong miệng còn đầy cơm nên chỉ hàm hồ “ừm” một tiếng.
Ma ma đứng bên cạnh, mắt đã ngấn lệ.
“Đây là đói bao lâu rồi ?”
“Phó gia bọn họ có phải đã ngược đãi tiểu thiếu gia của chúng ta không ?”
“Ăn chậm thôi…”
“Sau này ngày nào ma ma cũng làm đồ ngon cho người .”
Minh ca nhi nhai nhai một hồi.
Đợi nuốt hết thức ăn trong miệng xuống, nó mới kéo tay ma ma, nhẹ giọng dỗ dành bà.
“Ma ma đừng khóc , Minh ca nhi không bị ai bắt nạt đâu .”
“Mỗi ngày con đều được ăn no căng bụng.”
Ma ma khịt mũi, xắn tay áo lau đi nước mắt nơi khóe mắt.
Miệng cứ lẩm bẩm mãi.
“Không bị bắt nạt là tốt rồi , không bị bắt nạt là tốt rồi .”
Rốt cuộc vẫn là trẻ con.
Ăn no rồi , nó liền bắt đầu dụi mắt ngáp dài.
Ta bèn bế nó trở về phòng.
Nhưng khi đã nằm lên giường, đứa trẻ rõ ràng buồn ngủ đến đỏ cả hốc mắt, vậy mà vẫn thế nào cũng không chịu nhắm mắt ngủ.
“Sao vậy ?”
Minh ca nhi mím môi, lắc đầu.
“Không sao .”
Cái đầu nhỏ dụi vào lòng ta , bàn tay nhỏ lại căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo ta .
Một lúc lâu sau , nó lại ngẩng đầu lên nhìn ta .
“Con ngủ dậy rồi , người vẫn còn ở đây chứ?”
Nghe câu ấy , tim ta mềm đến chẳng còn hình dạng.
“Ta sẽ luôn ở đây.”
Nó mím môi, bàn tay nhỏ từ trong chăn thò ra .
“Vậy chúng ta ngoắc tay.”
Ngón tay lớn và ngón tay nhỏ móc vào nhau .
Sau khi nói xong câu trẻ con kia , “Ngoắc tay treo cổ, một trăm năm không đổi”, nó mới an lòng nhắm mắt lại .
Chaporia
Bình Luận (0)