BẾN GIANG NAM/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nhìn khóe môi nó còn vương ý cười nhàn nhạt, bất giác ôm nó c.h.ặ.t hơn một chút.

 

Một giọng trẻ thơ non nớt vang lên trong lòng ta .

 

“Mẫu thân , bây giờ Minh ca nhi rất hạnh phúc.”

 

Trẻ nhỏ vốn đơn thuần và dễ thỏa mãn như vậy .

 

Chỉ cần một cái ôm ấm áp, cũng đủ khiến chúng cảm thấy mình đang rất hạnh phúc.

 

“Mẫu thân cũng rất hạnh phúc.”

 

Nghe tiếng hít thở đều đều truyền ra từ trong lòng, ta rón rén đứng dậy, đắp chăn thật kỹ cho Minh ca nhi.

 

Nhìn gương mặt ngủ say yên tĩnh của nó, tim ta ấm áp vô cùng.

 

Ta khẽ cúi xuống hôn lên má nó một cái.

 

Sau đó ta đi đến thư phòng.

 

Phó Tri Liễm không tìm thấy con, chắc hẳn đã lo lắng đến phát điên.

 

Ta vẫn nên đích thân viết thư báo cho chàng biết .

 

Viết thư xong, ta sai người lập tức đưa đi .

 

Sau đó ta ngồi trước án thư, thất thần thật lâu.

 

Nói ra thì, ta và Phó Tri Liễm vốn là một đoạn nhân duyên không tính là quá tốt đẹp .

 

Một người là con gái của tiểu quan lục phẩm.

 

Một người là đích tôn của thừa tướng, tân khoa trạng nguyên tiền đồ như gấm.

 

Người như chàng , muốn gia thế có gia thế, muốn năng lực có năng lực, vốn nên cưới một vị khuê nữ danh môn, cùng nàng ấy cầm sắt hòa minh suốt một đời.

 

Thế nhưng chỉ vì một trận rơi xuống nước hoang đường, chàng lại bị ép phải cưới ta .

 

Lúc ta mới gả cho chàng , chàng đối với ta cũng chẳng tính là vui mừng.

 

Tròn nửa tháng, chàng chưa từng viên phòng cùng ta .

 

Vì thế trong phủ có không ít hạ nhân âm thầm đặt cược, xem khi nào ta sẽ bị hưu bỏ.

 

Khi ấy ta cho rằng chàng không thích ta , cho nên những nỗi chua xót ấy , ta chưa từng nhắc với chàng nửa lời.

 

Nhưng có một ngày, những lời đó lại ngoài ý muốn rơi vào tai chàng .

 

Đó là lần đầu tiên ta thấy chàng nghiêm giọng quở trách hạ nhân.

 

Sau đó chàng hỏi ta .

 

“Vì sao chịu uất ức mà không nói với ta ?”

 

Ta mím môi, rụt rè nhìn chàng , không đáp.

 

Chàng bất đắc dĩ thở dài.

 

“Tống Thính Hòa, nàng là thê t.ử của ta , ta tự nhiên sẽ che chở nàng.”

 

“Cho nên sau này nếu chịu uất ức, phải nói với ta , biết chưa ?”

 

Ta gật đầu.

 

“Biết rồi .”

 

Nghe ta đáp ứng, lúc này chàng mới lộ ra chút ý cười .

 

Đêm ấy , chàng nghỉ lại trong phòng ta .

 

Sau đó ngày nào cũng vậy .

 

Từ ấy trong phủ không còn hạ nhân nào dám chê cười ta nữa.

 

Khi đó ta liền biết , chàng thật ra là một người cực tốt .

 

Cho đến một ngày, chàng say rượu, lại làm nũng với ta .

 

Chàng dùng giọng khàn khàn hỏi ta , rốt cuộc khi nào ta mới có thể thích chàng .

 

Nghe thấy câu ấy , tim ta đập thình thịch không ngừng.

 

Lần đầu tiên trong đời, ta cả gan hỏi chàng .

 

“Chàng thích ta sao ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/ben-giang-nam/3.html.]

 

Chàng sững ra một lát, rồi bật cười .

 

“Thích.”

 

“Nếu không thích, ta đã không xuống nước cứu nàng.”

 

Đêm ấy , ta thức trắng một đêm.

 

Vừa kinh ngạc, vừa vui mừng đến không sao yên lòng.

 

Nhưng sau khi tỉnh rượu, chàng lại trở về làm vị Phó đại công t.ử lạnh nhạt khó gần kia .

 

Có điều sau khi biết chàng thích ta , ta không còn cẩn thận dè dặt trước mặt chàng nữa.

 

Trái lại , lúc chàng tỉnh táo, ta còn ôm lấy cổ chàng hỏi.

 

“Có phải chàng rất thích ta không ?”

 

Chàng đỏ tai quay đầu đi .

 

Một lúc sau , mới buồn buồn “ừm” một tiếng.

 

Ta nghiêng đầu, cả người gần như treo trên người chàng , lại đuổi theo hỏi.

 

“Bắt đầu thích từ khi nào?”

 

Con người ta chính là như vậy .

 

Một khi biết mình được sủng ái, liền quen thói ỷ sủng mà kiêu.

 

Cũng càng thích trêu ghẹo người thật thà nhất.

 

Ta trêu đến khi chàng đỏ mặt tía tai, cố tình phải ép chàng nói hết những chuyện ta chưa biết mới chịu buông tha.

 

Chàng nói , lúc chàng vừa bước vào quan trường, có một lần cùng cấp trên đi thị sát phố phường.

 

Khi ấy có một tên hoàn khố giữa đường cưỡng ép dân nữ.

 

Chính ta đã chắn vị cô nương kia sau lưng, giận dữ mắng tên hoàn khố ấy .

 

Lúc ấy chàng liền nghĩ, tiểu nương t.ử nhà ai mà gan lớn đến vậy .

 

Về sau , chàng luôn có thể gặp ta trên phố.

 

Có lúc là ở trước cửa tiệm, đang xử lý chưởng quầy ăn tiền hoa hồng.

 

Có lúc là trên phố, uống trà nghe người ta kể chuyện.

 

Chàng luôn không tự chủ được mà chú ý đến bóng dáng ta .

 

Chàng nói , trong sách viết rằng đó gọi là thích.

 

Cho nên chàng nói , chàng thích ta .

 

Đó cũng là khởi đầu phá băng giữa ta và chàng .

 

Sau này , mỗi ngày của ta và chàng đều như được ngâm trong hũ mật ngọt.

 

Chàng hạ nha trở về sẽ mang cho ta món ăn vặt ở góc phố.

 

Khi ra ngoài, chàng cũng sẽ tỉ mỉ chọn cho ta vài món đồ mà cô nương gia yêu thích.

 

Ta lúc rảnh rỗi cũng sẽ đích thân đi đón chàng tan nha.

 

Sau đó chúng ta nắm tay nhau , đi trên con phố đông đúc náo nhiệt, cùng mua đồ ăn vặt, cùng dạo chợ.

 

Từ khi trời còn xanh trong mây trắng, dạo mãi đến lúc đèn đuốc đã rực rỡ khắp nơi.

 

Ta vốn tưởng rằng đời này ta sẽ cứ hạnh phúc như vậy mãi.

 

Nhưng về sau , phụ thân trong cuộc chiến đoạt đích đã vì ân sư đứng sai phe mà ra mặt cầu tình.

 

Việc ấy chọc giận thánh nhan, khiến phụ thân bị liệt vào một mạch loạn đảng.

 

May mà mẫu thân ta xuất thân thương hộ, có đủ tiền bạc để giữ lại mạng sống cho phụ thân .

 

Nhưng cũng vì thế mà phụ thân bị tân đế chán ghét, đời này e rằng phần lớn chỉ có thể trải qua trong lao ngục.

 

Phó gia là môn đình trăm năm.

 

Nếu đích t.ử Phó gia mang theo vết nhơ là ta bên cạnh, e rằng đời này sẽ không còn cơ hội được trọng dụng nữa.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...