Nơi Gió Dừng Chân/Chương 1C. 1
20px

Nàng tên là Tô Mộc.

Kiếp trước , nàng chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn giữa dòng người cuồn cuộn của thành phố hiện đại. 

Nàng không có xuất thân hiển hách, không có tài hoa khiến người ta phải ngoái nhìn , cũng chẳng có một đời xuôi chèo mát mái để mà mơ mộng. 

Nàng sống như bao người khác, sáng đi làm , tối về nhà, ôm chiếc điện thoại cũ đã nứt một góc, ngày nào cũng nghĩ đến tiền nhà, tiền điện, tiền t.h.u.ố.c cho bà ngoại đang nằm trên giường bệnh.

Bà ngoại là người thân duy nhất của nàng.

Từ nhỏ đến lớn, nàng đều sống nhờ hơi ấm của bà. 

Bà từng nói , đời người vất vả một chút cũng không sao , chỉ cần còn biết thương nhau thì dù nhà dột, cơm đạm bạc, cũng vẫn là một mái nhà. 

Nàng vẫn luôn ghi nhớ câu ấy . 

Cho đến ngày bà ngoại ra đi trong cơn mưa tầm tã của đầu hạ, nàng quỳ bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc đã lạnh dần, khóc đến mức không còn khí lực để thở.

Đêm đó nàng trở về căn phòng nhỏ chật chội, mở hộc tủ của bà ngoại, thấy một chiếc hộp gỗ cũ. 

Trong hộp là vài đồng xu cũ, một mảnh ngọc đã mòn cạnh, và một quyển sách đã ố vàng. 

Quyển sách ấy không có tên, chỉ có vài dòng chữ như bị ai đó chép vội: [Nhân sinh hữu khổ, hữu ấm, hữu duyên, hữu nợ. Nếu có thể quay đầu, mong người còn có thể yêu thương lại một lần .] 

Nàng còn chưa kịp hiểu gì thì ánh sáng trắng ch.ói lòa bất ngờ tràn ngập trước mắt.

Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã không còn nằm trên chiếc giường cũ kỹ trong căn hộ thuê chật hẹp ấy nữa.

Nàng đang nằm trong một căn phòng cổ xưa, mùi gỗ trầm lẫn với mùi t.h.u.ố.c đông y phảng phất trong không khí. Trên xà nhà là những hoa văn chạm khắc tinh xảo, màn sa mỏng buông xuống, gió xuyên qua khe cửa, khẽ lay động ngọn nến trên bàn.

Nàng ngơ ngác nhìn bàn tay mình .

Bàn tay ấy nhỏ hơn, trắng hơn, mềm mịn hơn. Không còn vết chai vì cầm b.út, không còn những dấu kim truyền nước ở mu bàn tay.

Nàng chợt ngồi bật dậy, đầu đau như b.úa bổ, trong đầu ùa vào một đống ký ức xa lạ như thủy triều vỡ đê.

Tô Mộc, mười sáu tuổi, con gái út của một gia đình nghèo ở thôn Thanh Hà. Cha là một tú tài thất bại, tính tình ôn hòa, cả đời chỉ đọc sách mà thi mãi không đỗ. Mẹ ốm yếu vì bệnh tật, quanh năm suốt tháng chỉ biết ho khan trên giường. Trên nàng còn có một huynh trưởng tên Tô Thanh, tính tình trầm lặng, chăm chỉ như trâu cày. Cả nhà dựa vào mấy mẫu ruộng cằn và chút thêu thùa của mẹ để sống. 

Ba hôm trước , nguyên chủ xuống sông giặt áo, không hiểu vì sao trượt chân rơi xuống nước. Được vớt lên thì sốt cao, mê man, rồi sáng nay linh hồn hiện đại của nàng nhập vào thân xác này .

Nàng ngồi thẫn thờ rất lâu.

Trời đất như đổi thay một đời.

Nàng đã c.h.ế.t rồi sao ? Hay đây là một giấc mơ quá dài?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/noi-gio-dung-chan/chuong-1.html.]

Nhưng khi cánh cửa gỗ kêu lên một tiếng, một người phụ nữ gầy gò bước vào , mắt đỏ hoe, trên tay bưng bát t.h.u.ố.c còn bốc khói. Người phụ nữ ấy vừa nhìn thấy nàng mở mắt liền sững người , bát t.h.u.ố.c suýt rơi khỏi tay.

“Mộc Nhi.” Giọng nói của bà run run: “Con tỉnh rồi ư…?”

Chỉ một câu ấy thôi, không hiểu vì sao lại khiến trái tim nàng thắt c.h.ặ.t.

Giọng nói này mềm mỏng, yếu ớt, lại chứa đầy nỗi sợ hãi như người đã đi qua một trận sinh ly t.ử biệt. 

Nàng nhìn bà, nhìn rõ gương mặt hốc hác, hai gò má hóp lại vì bệnh tật và lo toan, nhìn thấy bàn tay bà đầy vết nứt vì giặt giũ, vì nấu nướng, vì năm tháng không hề thương xót. 

Bỗng nhiên nàng cảm thấy mắt mình cay xè.

Nàng không có mẹ từ lâu rồi . Bà ngoại đã mất. Ở đời trước , nàng đã quá lâu không được ai gọi một tiếng âu yếm như thế.

Nàng khàn giọng đáp: “Nương.”

Chỉ một tiếng ấy thôi, nước mắt người phụ nữ bỗng rơi xuống bát t.h.u.ố.c.

•0•

Từ ngày hôm đó, Tô Mộc bắt đầu sống lại thêm một đời.

Ban đầu, nàng còn chưa quen với mọi thứ. 

Nhà ở quá nghèo, bữa cơm chỉ có cháo loãng với rau dại, thỉnh thoảng mới có một đĩa muối vừng. 

Mẹ nàng bị bệnh phổi cũ, mỗi khi trời trở gió liền ho đến thở không ra hơi . Cha nàng tuy là tú tài, nhưng đọc sách nhiều hơn làm việc, cả ngày chỉ ngồi trong phòng cũ chép lại kinh thư, như thể ngoài chữ nghĩa ra thì không còn gì khác để bám víu. Huynh trưởng Tô Thanh mười tám tuổi, sớm đã bỏ học, thay cha xuống ruộng, đi bốc vác, làm thuê khắp nơi.

Còn nguyên chủ Tô Mộc, vốn là đứa con gái yếu ớt, nhút nhát, vì nhà nghèo nên luôn tự ti, chỉ biết cúi đầu làm việc, đến một câu lớn tiếng cũng không dám nói . Nàng bị người trong thôn bắt nạt, bị hàng xóm sai vặt, cũng chỉ biết c.ắ.n môi chịu đựng. Lần rơi xuống sông kia , có người nói do nàng bị đẩy ngã. Nhưng nguyên chủ đã c.h.ế.t, những ký ức mơ hồ ấy cũng vỡ vụn chẳng còn rõ ràng.

Tô Mộc tiếp nhận thân phận này trong sự bàng hoàng, nhưng nàng không hề tuyệt vọng.

Bởi vì nàng biết , dù ở đâu , con người vẫn phải sống.

Mà đã sống, thì phải sống cho đàng hoàng.

Nàng bắt đầu từ việc nhỏ nhất.

Nàng học nấu ăn bằng những nguyên liệu ít ỏi trong nhà. Một nắm gạo trộn thêm ít khoai, vài cọng rau dại, thế mà nàng có thể nấu thành món cháo thơm dẻo hơn bình thường rất nhiều. 

Mẹ nàng uống xong lần đầu tiên đã ngẩn người , còn cha nàng vốn đang đọc sách trong phòng cũng phải bước ra nhìn , trong mắt lộ ra chút kinh ngạc. Tô Thanh vừa c.ắ.n muỗng cháo vừa ngước lên hỏi: “Muội học từ khi nào vậy ?”

Nàng chỉ cười : “Con người nếu đói quá thì tự nhiên sẽ nghĩ ra cách.”

Cha nàng nghe câu ấy , bàn tay đang cầm sách khựng lại thật lâu.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...