Nơi Gió Dừng Chân/Chương 6: - Ngoại truyệnC. 6: - Ngoại truyện
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhiều năm sau , khi con gái Tô Mộc đã thành thân , trong nhà lại có thêm một đứa cháu trai tinh nghịch như khỉ con. 

Đứa nhỏ rất thích nghe bà ngoại kể chuyện xưa, nhất là chuyện “bà ngoại từng xuyên không ”. Mỗi lần nghe đến đó, nó đều mở to mắt, líu lo hỏi liên tục.

“Bà ngoại, thật sự trên đời có chuyện kỳ lạ như vậy sao ?”

Tô Mộc chống cằm, giả vờ suy nghĩ rất lâu rồi đáp: “Có chứ. Có những điều kỳ lạ không nằm ở chỗ trời đất, mà nằm ở chỗ con người có thể gặp được nhau .”

Đứa cháu giương đôi mắt tròn xoe tràn ngập vẻ tò mò: “Vậy bà ngoại gặp ông ngoại là điều kỳ lạ nhất hả?”

Tô Mộc quay sang nhìn Trình Dục đang ngồi bên cạnh đọc sách. Mái tóc hắn đã điểm sương, khóe mắt cũng đã có vài nếp nhăn, nhưng ánh mắt nhìn nàng thì vẫn như năm nào, đầy vẻ dịu dàng và yêu thương.

Nàng cười : “Ừ, là kỳ lạ nhất.”

Trình Dục khẽ buông sách xuống, nói với đứa cháu nhỏ: “Không phải là kỳ lạ. Là số mệnh.

Đứa bé không hiểu hết, nhưng vẫn cười ngây ngô, ôm lấy hai người bọn họ.

Đêm ấy , Tô Mộc nằm bên cạnh Trình Dục, ngoài sân là tiếng côn trùng kêu rất khẽ. Nàng nhắm mắt rồi lại mở ra , bỗng khẽ hỏi: “Chàng có từng hối hận vì đã gặp ta không ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/noi-gio-dung-chan/chuong-6-ngoai-truyen.html.]

Trình Dục quay sang nhìn nàng, ánh mắt sâu mà yên.

“Chưa từng.”

“Vì sao ?”

Hắn im lặng một lúc lâu, như đang tìm một câu đủ tốt để trả lời nàng, rồi cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

“Bởi vì nhờ có nàng, ta mới biết thế nào là nhà.”

Tô Mộc nghe xong, sống mũi lại trở nên cay cay.

Nàng cười trong nước mắt, lần này không còn là nước mắt đau buồn như rất nhiều năm trước nữa, mà là nước mắt của người đã đi trọn một đời để cuối cùng tìm thấy nơi mình thuộc về.

Ngoài cửa sổ, gió đêm lướt qua hàng trúc, tiếng lá khẽ xào xạc như lời chúc phúc của năm tháng.

Và ở nơi đó, một đời người dịu dàng, ấm áp, từng chảy qua bao đau thương, cuối cùng cũng trở thành một câu chuyện viên mãn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...