1
“Phụ thân , con không vào cung.”
Ta đặt chiếc gáo nước xuống, men theo hành lang đi tới cửa sau của chính sảnh, đứng sau tấm rèm lặng lẽ nghe .
“Dao Nhi, đó là thánh chỉ.” Giọng phụ thân đầy vẻ mỏi mệt.
“Thánh chỉ thì sao chứ? Cô mẫu năm xưa cũng phụng chỉ nhập cung, kết cục thế nào? Mới 31 tuổi đã u uất mà mất nơi thâm cung.”
Đích tỷ quỳ dưới đất, nước mắt giàn giụa:
“Hoàng thượng năm nay đã 30 tuổi, hơn con những 12 tuổi. Hậu cung giai lệ đông như mây, con vào đó thì tính là gì?”
“Dao Nhi...”
“Con không đi . Muốn gả thì để người khác gả.”
Trong sảnh nhất thời im lặng.
Một lúc lâu sau , phụ thân mới cất lời:
“Ta sẽ vào cung thỉnh tội với thánh thượng.”
Ta biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Phủ Lâm Dương Quận Công và hoàng thất đời đời thông gia.
Tổ tiên từng là khai quốc công thần, được phong Lâm Dương Quốc Công, tước vị thế tập võng thế.
Về sau có một đời Quốc Công phạm thượng ý, bị giáng xuống làm Lâm Dương hầu. Qua ba đời lại bị giáng tiếp thành Lâm Dương Quận Công.
Đến đời phụ thân ta , đã là vị Quận Công thứ hai.
Tước vị ngày một thấp đi , nhưng quy củ thông gia với hoàng thất vẫn chưa từng thay đổi.
Mỗi một đời đích trưởng nữ của phủ Lâm Dương đều phải nhập cung.
Cô mẫu đã đi .
31 tuổi, c.h.ế.t già trong thâm cung lạnh lẽo.
Giờ đến lượt Minh Dao.
Minh Dao không muốn đi .
Vậy thì chỉ có thể là ta .
Đêm ấy , phụ thân gọi ta đến thư phòng.
“Ngọc Nhi.”
Ông ngồi sau án thư, thần sắc nặng nề.
“Chuyện của tỷ tỷ con, con cũng đã thấy rồi .”
“Con sẽ thay tỷ ấy nhập cung.”
Phụ thân thoáng sững người , nhìn ta hồi lâu.
“Con đã nghĩ kỹ chưa ?”
“Con nghĩ kỹ rồi . Điều hoàng thượng cần không phải một phi t.ử, mà là thái độ của phủ Lâm Dương Quận Công. Tỷ tỷ không đi , con đi , vậy là đủ để tỏ rõ thái độ. Còn người nhập cung là ai, đối với hoàng thượng vốn chẳng quá quan trọng.”
Phụ thân trầm mặc rất lâu.
Sau cùng mới khẽ thở dài.
“Con hiểu chuyện hơn tỷ tỷ con.”
Ta không đáp.
Ta hiểu hơn Minh Dao, chẳng qua vì ta nhìn rõ hơn nàng ấy .
Phủ Lâm Dương Quận Công đã sớm suy tàn.
Tước vị truyền đến nay, mỗi đời một kém hơn đời trước . Phụ thân ở triều đình cũng chẳng nắm thực quyền gì.
Hoàng đế còn bằng lòng duy trì cuộc hôn phối này , bất quá là nể mặt tổ tiên mà thôi.
Nếu Minh Dao nhập cung, với tính tình của nàng, chỉ e chút thể diện cuối cùng ấy cũng sẽ bị xé nát.
Chi bằng để ta đi .
Ta vào cung, ngoan ngoãn an phận, không gây chuyện, không tranh sủng.
Giữ lại chút thể diện cuối cùng cho phủ Lâm Dương Quận Công, cũng coi như không phụ cơm áo nuôi dưỡng hơn 10 năm qua.
2
Ba ngày sau , một cỗ kiệu nhỏ đưa ta vào cung.
Đêm đầu tiên nhập cung, hoàng thượng giá lâm.
Ta quỳ xuống nghênh giá.
“Đứng lên đi .”
Ta đứng dậy, vẫn cúi đầu.
“Ngẩng đầu lên.”
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Hoàng thượng đứng cách ta ba bước, từ trên cao nhìn xuống.
“Ngươi tên gì?”
“Thần nữ tên Minh Ngọc.”
“Vì sao Minh Dao không tới?”
“Gia tỷ
thân
thể
không
khỏe.
”
Khóe môi hoàng thượng hơi nhếch lên.
Nhưng ý cười chẳng hề chạm tới đáy mắt:
“Không khỏe sao ? Trẫm lại nghe nói nàng ta không muốn tới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-tam-va-ta/chuong-1.html.]
Ta không đáp.
“Có biết tội khi quân là tội gì không ?”
“Thần nữ biết .”
“Biết mà vẫn dám thay nàng ta nhập cung?”
“Thần nữ phụng chỉ vào cung. Trong thánh chỉ viết rõ là đích nữ phủ Lâm Dương Quận Công nhập cung. Thần nữ cũng là đích nữ của phủ Lâm Dương Quận Công.”
Hoàng thượng nhìn ta một hồi lâu.
Ánh mắt ấy sắc bén như lưỡi d.a.o.
Nhưng ta không né tránh.
Một lúc sau , hắn khẽ bật cười .
“Thú vị.”
Rùa
Hắn xoay người rời đi .
“Ngươi thú vị hơn tỷ tỷ mình nhiều.”
Rồi cứ thế bước ra khỏi điện.
Ngày hôm sau , thánh chỉ sắc phong được ban xuống.
Thục phi.
Khi ta quỳ tiếp chỉ, đám cung nữ thái giám đứng quanh đều đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Thục phi.
Một trong Tứ Phi của hậu cung.
Nữ t.ử phủ Lâm Dương từ trước đến nay nhập cung, cao nhất cũng chỉ được phong tần.
Ngay cả cô mẫu năm ấy cũng chỉ là Minh phi.
Là phi vị, nhưng không thuộc Tứ Phi.
Còn ta , một thứ nữ thay tỷ xuất giá nhập cung, vừa vào cung ngày thứ hai đã được phong làm Thục phi.
Sau đại điển sắc phong, người của Kính Sự Phòng đưa tới một bát t.h.u.ố.c.
Nước t.h.u.ố.c đen đặc.
Mùi đắng bốc lên nồng nặc.
“Nương nương, mời người dùng t.h.u.ố.c.”
Tên thái giám dâng t.h.u.ố.c cười mà như không cười .
Ta biết đó là thứ gì.
Thuốc tuyệt tự.
Trước khi vào cung, ta đã từng nghe qua.
Nữ t.ử họ Minh nhập cung qua bao đời chưa từng ai sinh hạ hoàng tự.
Nghĩ kỹ, hẳn có liên quan tới bát t.h.u.ố.c này .
Ta nhận lấy chén t.h.u.ố.c, ngửa đầu uống cạn.
Tên thái giám thấy vậy mới hài lòng lui xuống.
Trong điện chỉ còn lại ta và cung nữ thân cận Xuân Hòa.
“Nương nương...”
Vành mắt Xuân Hòa đỏ hoe.
“Đừng khóc .”
Ta đặt chén xuống.
“Có gì đáng để khóc đâu ?”
“ Nhưng mà...”
“Ta vốn không muốn có con.”
Giọng ta rất khẽ.
“Trong cung này , sinh con chẳng khác nào đ.á.n.h cược bằng tính mạng. Ta không đ.á.n.h cược.”
Xuân Hòa ngẩn người .
Nhưng ta nói thật lòng.
Nhập cung vốn đã không phải điều ta mong muốn .
Nếu lại sinh con, chẳng khác nào tự chuốc thêm phiền phức.
Con của hoàng đế sinh ra đã là bia ngắm của người khác.
Có thể bình an sống tới trưởng thành hay không còn chưa biết .
Cho dù sống được , cũng khó tránh khỏi vòng xoáy tranh đoạt ngôi vị.
Ta không muốn con mình phải sống những ngày tháng như thế.
Bởi vậy , t.h.u.ố.c tuyệt tự lại vừa khéo hợp ý ta .
Từ đó về sau , hoàng thượng đến chỗ ta thường xuyên hơn.
Có lẽ là vì trong lòng có chút áy náy.
Mỗi lần hắn tới, ta đều tận tâm hầu hạ, không hề vượt lễ.
Một lần nọ, hắn nhìn ta hồi lâu rồi nói :
“Ngươi quả thật rất an phận.”
“Thần thiếp chỉ biết giữ bổn phận của mình .”
Chaporia
Bình Luận (0)