Đế tâm và ta/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Xuân Hòa giúp ta tháo phượng quan xuống.

Vừa xoa vầng trán đã hằn đỏ, vừa nhỏ giọng nói :

“Nương nương, giờ người đã là Hoàng hậu rồi .”

“Ta biết .”

“Nô tỳ vẫn thấy như đang nằm mộng.”

Ta khẽ mỉm cười .

14

Tối hôm ấy , hoàng thượng tới Khôn Ninh cung.

Ngài bước vào , đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Rùa

Rồi chậm rãi nói :

“Tòa cung điện này đã bỏ trống 8 năm rồi .”

Tiên Hoàng hậu đã mất 8 năm.

“Trẫm từng nghĩ sẽ không còn ai bước vào nơi này nữa.”

“Thần thiếp cũng chưa từng nghĩ tới.”

Ta khẽ đáp.

Hoàng thượng ngồi xuống.

Lặng lẽ nhìn gương mặt đã tẩy sạch lớp trang dung của ta .

“Minh Ngọc.”

“Có bao giờ nàng oán trách trẫm không ?”

“Vì chuyện gì ạ?”

“Vì năm đó trẫm để nàng uống bát t.h.u.ố.c kia .”

Thuốc tuyệt tự.

Ta lắc đầu.

“Không có .”

“Thật sao ?”

“Thật.”

Ta bình tĩnh nhìn ngài.

“Thần thiếp vốn không muốn có con.”

Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu.

“Trẫm biết .”

Một lúc sau ngài mới lên tiếng:

“ Nhưng có đôi khi trẫm nghĩ...”

“Nếu nàng có một đứa con, dù là hoàng t.ử hay công chúa cũng đều rất tốt .”

“Bởi vì được nàng nuôi dạy, nhất định sẽ rất tốt .”

Ngài nói rất khẽ.

Nhưng ta vẫn nghe ra được ý tứ trong đó.

Ngài đang hối hận.

Hối hận vì đã để ta uống bát t.h.u.ố.c ấy .

Nhưng hối hận thì có ích gì đâu ?

Thuốc đã uống rồi .

Con cái cũng sẽ không có nữa.

Giữa chúng ta luôn tồn tại một khoảng cách như vậy .

Mãi mãi không thể vượt qua.

“Thừa Giác rất tốt .”

Ta dịu giọng nói :

“Đối với thần thiếp , nó chính là con mình .”

“Những đứa trẻ trong hậu cung cũng đều là con của thần thiếp .”

Hoàng thượng nhìn ta .

Ánh mắt vô cùng phức tạp:

“Nàng thật sự nghĩ như vậy ?”

“Thật.”

Ngài khẽ thở dài.

Không nói thêm điều gì nữa.

Đêm ấy , hoàng thượng nghỉ lại Khôn Ninh cung.

Ta nằm bên cạnh ngài.

Nghe tiếng hít thở đều đặn trong bóng tối.

Nhưng mãi không ngủ được .

Ta nhớ tới câu nói trước kia của ngài.

“Nếu có kiếp sau , nàng đừng vào cung nữa.”

Nhưng ta đã vào cung rồi .

Chuyện của kiếp sau ...

Cứ để kiếp sau tính tiếp vậy .

Thừa Giác được sắc phong Thái t.ử đã 8 năm.

8 năm ấy đủ để một đứa trẻ trưởng thành thành thiếu niên.

Nó cao hơn trước rất nhiều.

Giọng nói cũng bắt đầu đổi khác.

Không còn non nớt gọi “nương nương” như ngày bé nữa.

Mỗi lần gặp mặt đều quy củ hành lễ.

“Thỉnh an mẫu hậu.”

Nhưng trong những lúc cuống quýt.

Nó vẫn quen miệng gọi ta là nương nương.

Ta cũng chẳng sửa.

Gọi thế nào cũng được .

Dù sao ý nghĩa cũng không thay đổi.

Công khóa của nó ngày một nhiều hơn.

Thái phó cũng đổi từ Hàn Lâm viện sang Nội Các.

Những thứ nó học không còn là [Thiên Tự Văn] hay [Luận Ngữ ] nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-tam-va-ta/chuong-8.html.

]

Mà là [Tư Trị Thông Giám] cùng [Trinh Quán Chính Yếu].

Mỗi ngày chưa tới bình minh đã phải thức dậy đọc sách.

Buổi sáng theo hoàng thượng nghe việc triều chính.

Buổi chiều luyện võ.

Buổi tối còn phải ôn lại bài vở.

Có những lúc nhìn bóng lưng ấy .

Ta không khỏi thấy đau lòng.

Một đứa trẻ mới 9 tuổi.

Đôi vai còn chưa hoàn toàn trưởng thành.

Đã phải gánh trên mình sức nặng của cả một đế quốc.

Nhưng ta không nói gì.

Bởi nó là Thái t.ử.

Đó là trách nhiệm không thể trốn tránh.

Thế cục trong triều cũng đang dần thay đổi.

Sau khi lập được đại công ở Tây Bắc, phụ thân được triệu hồi về kinh.

Nhậm chức Binh bộ Thượng thư.

Đồng thời nhập các, tham dự cơ mật triều chính.

Đại ca Minh Cẩn tiếp tục ở lại Tây Bắc.

Nắm giữ binh quyền của ba trấn.

Nhị ca Minh Du tiến vào Cấm quân.

Giữ chức Phó thống lĩnh Cấm quân.

Địa vị của Minh gia trong triều.

Ngày một vững chắc hơn.

Mà thế lực của Khôn Ninh cung.

Cũng theo đó mà ngày càng không thể lay chuyển.

15

Cây cao đón gió.

Minh gia ngày một hưng thịnh, những lời đàn hặc cũng bắt đầu xuất hiện.

Trước tiên là một tiểu ngự sử của Ngự Sử đài dâng tấu, tố cáo phụ thân ta “ỷ công kiêu ngạo”, bổ nhiệm người thân tín trong Binh bộ.

Hoàng thượng giữ lại tấu chương, không phê không phát.

Chuyện cứ thế bị ép xuống.

Không lâu sau , lại có người đàn hặc đại ca.

Nói huynh ấy ở Tây Bắc “khai khống chiến công”, “tham ô quân lương”.

Hoàng thượng phái khâm sai đi điều tra.

Tra xét suốt hai tháng.

Cuối cùng chỉ nhận được bốn chữ:

Không có chứng cứ.

Lần đàn hặc thứ ba nhằm vào nhị ca.

Tố cáo huynh ấy kết bè kết cánh trong Cấm quân, có ý đồ bất chính.

Lần này , hoàng thượng nổi giận ngay trên triều.

“Phụ t.ử huynh đệ Minh gia đều đang tận tâm tận lực vì trẫm, chiến công hiển hách.”

“Há có thể để bọn tiểu nhân tùy ý vu hãm.”

Ngài ném thẳng tấu chương xuống đất:

“Sau này kẻ nào còn dám cố ý ly gián, lập tức xử tội theo luật ly gián triều đình.”

Cả triều lập tức im phăng phắc.

Không ai dám lên tiếng.

Khi tin tức truyền tới Khôn Ninh cung, ta đang xem bài văn của Thừa Giác.

Xuân Hòa kể lại toàn bộ sự việc trên triều.

Sau đó nhỏ giọng cảm thán:

“Nương nương, hoàng thượng thật sự đối đãi với Minh gia rất tốt .”

“Tốt sao ?”

Ta đặt bài văn xuống.

“Hoàng thượng đang bảo vệ Minh gia.”

“ Nhưng đồng thời cũng đang gõ tỉnh Minh gia.”

Xuân Hòa không hiểu.

Ta cũng không giải thích thêm.

Hoàng thượng công khai che chở Minh gia trước mặt văn võ bá quan.

Đó là ân điển lớn lao.

Nhưng cũng khiến tất cả mọi người hiểu rõ.

Vinh nhục của Minh gia đều nằm trong một câu nói của ngài.

Ngài nói ngươi là trung thần.

Ngươi chính là trung thần.

Ngài nói ngươi là gian thần.

Ngươi cũng sẽ thành gian thần.

Đó chính là đế vương tâm thuật.

Ân uy cùng thi triển.

Khiến ngươi vừa không thể rời xa ngài.

Lại càng không dám phản bội ngài.

Ta hiểu.

Phụ thân cũng hiểu.

Không lâu sau , phụ thân dâng một đạo tạ ân tấu.

Lời lẽ vô cùng khiêm nhường.

Tự nhận:

“Cả nhà chỉ là cỏ rác thấp hèn, được thánh thượng không chê bỏ mới có ngày hôm nay.”

Nguyện:

“Cúc cung tận tụy, đến c.h.ế.t mới thôi.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...