Tôi cuộn mình trên chiếc ghế dài bọc nhung thiên nga mềm mại, đầu ngón tay lướt trên màn hình điện thoại. Cổ áo choàng ngủ hơi hé mở, làn da phơn phớt hồng.
Từ phía phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy.
Không bao lâu sau , Tạ Thừa Nghiễn cầm đôi tất tơ tằm đã giặt sạch bước ra .
Ánh mắt anh lướt qua tôi , yết hầu khẽ chuyển động.
Anh vừa đến gần, trước mắt tôi bỗng nổ tung một mảng chữ trắng bán trong suốt.
【Tới rồi tới rồi ! Thiếu gia Tạ tương lai bây giờ vẫn còn đang giặt tất cho nữ phụ pháo hôi, cảm giác tương phản này đúng là đỉnh cao!】
【Ngu Kiều Kiều, cô cứ tiếp tục làm loạn đi . Chờ nam chính nhận tổ quy tông, việc đầu tiên sẽ là khiến nhà cô phá sản.】
【Nhìn cái dáng vẻ kiêu ngạo của cô ta kìa, đúng chuẩn số mệnh pháo hôi. Nữ chính bảo bối sắp xuất hiện rồi , xem cô còn ngông cuồng được bao lâu.】
Từ những dòng bình luận đó, tôi biết được thế giới này là một cuốn tiểu thuyết.
Mà Tạ Thừa Nghiễn chính là nam chính.
Anh sinh ra trong hào môn, hai tuổi bị bắt cóc rồi lưu lạc tới cô nhi viện.
Bảy tuổi được tôi —nữ phụ độc ác—mang về nhà, sai bảo như ch.ó suốt mười một năm.
Sau khi được nhận lại gia tộc, tôi sợ bị trả thù nên đã bỏ t.h.u.ố.c anh trong tiệc nhận thân , còn tìm ba người đàn ông tới làm nhục anh , muốn khiến nhà họ Thịnh từ bỏ anh .
Kết quả bị vạch trần, tự làm tự chịu.
Sau đó chuyện xấu của tôi bại lộ, danh tiếng tiêu tan. Tập đoàn Ngu thị bị gia tộc anh trả đũa tới phá sản, cả nhà lưu lạc đầu đường.
Tôi không chịu nổi cuộc sống nghèo khổ nên nhảy sông tự sát.
Người nhà vì cái c.h.ế.t của tôi mà u uất qua đời.
Sau khi tôi c.h.ế.t, nam chính và nữ chính ở bên nhau , sống hạnh phúc mãi mãi.
Hết truyện.
Khóe môi tôi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Giọng điệu lười biếng nhưng mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ:
“Lại đây.”
Bước chân Tạ Thừa Nghiễn khựng lại .
Anh đi tới trước mặt tôi , cúi mắt xuống, hàng mi đổ bóng.
Ngoan ngoãn thuận theo như một chú ch.ó lớn đã được thuần hóa.
Chát!
Tiếng tát giòn giã vang lên giữa phòng ngủ yên tĩnh.
【Đệt! Nữ phụ này bị điên rồi à ? Lại phát bệnh gì nữa vậy ?】
【Thương nam chính quá! Nỗi nhục này , chờ anh trở về hào môn rồi nhất định phải bắt nữ phụ độc ác quỳ xuống cầu xin!】
【Ngu Kiều Kiều, cô c.h.ế.t chắc rồi ! Chờ ngày bị trả thù đến khóc đi !】
Bình luận lướt nhanh tới mức gần như che kín tầm mắt
tôi
.
Nhưng cổ tay tôi đột nhiên bị người nhẹ nhàng nắm lấy.
Tạ Thừa Nghiễn cúi đầu.
Sơn Tam
Giọng khàn đến như bị giấy nhám mài qua, còn mang theo chút run rẩy khó nhận ra :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nu-phu-phao-hoi-cuop-chong-nu-chinh-hao-mon/chuong-1.html.]
“Có đau tay không ?”
Anh cẩn thận phủ bàn tay lên bàn tay vừa đ.á.n.h người của tôi .
Đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa các khớp ngón tay.
【Khoan đã ! Kịch bản này không đúng! Chẳng phải nam chính nhẫn nhịn rồi ghi thù sao ? Bị tát tới ngốc luôn rồi à ?】
【Điên thật rồi ! Nam chính này thật sự coi mình là ch.ó sao ? Bị tát còn đau lòng cho đối phương?】
【Mắt anh ta đỏ rồi phải không ? Là đau hay là... thích vậy ? Đệt, tôi không hiểu nổi hướng phát triển này nữa!】
Những dòng chữ dày đặc điên cuồng cuộn qua trước mắt.
Tôi nhìn đám bình luận đang hoảng loạn kia .
Lại nhìn Tạ Thừa Nghiễn đang nắm cổ tay tôi , chăm chú xoa từng đốt ngón tay.
Đột nhiên thấy những dòng chữ ấy thật ồn ào.
Tôi không trả lời.
Rút tay về rồi lại cuộn mình trên ghế dài, cầm điện thoại lên tiếp tục lướt.
Giọng điệu trở lại vẻ hờ hững thường ngày:
“Đi giặt bộ đồ ngủ tôi vứt trong phòng tắm đi .”
Tạ Thừa Nghiễn khẽ đáp:
“Ừm.”
Rồi quay người đi ra ban công.
Anh vừa đi , đám bình luận cũng biến mất.
Pháo hôi?
Phá sản?
Tôi không nhịn được muốn cười .
Nhà tôi từ đời ông cố của ông cố của ông cố của ông cố tôi đã là người giàu.
Mà suốt ba đời chỉ sinh ra duy nhất một cô con gái là tôi .
Nghe mẹ kể, năm đó khi tờ giấy siêu âm được đặt lên chiếc bàn gỗ trị giá hàng triệu ở nhà cũ họ Ngu, ánh sáng từ cây nến mạ vàng vừa khéo chiếu lên dòng chữ:
“Giới tính t.h.a.i nhi: Nữ.”
Tay ông nội tôi run tới mức suýt làm rách tờ giấy.
Để ăn mừng, khách sạn biểu tượng của thành phố bị bao trọn ba ngày.
Bất cứ ai có chút tiếng tăm ở thành phố A đều tới.
Tin tức phủ kín các nền tảng mạng xã hội.
Ngay cả mấy ông cụ đầu ngõ cũng bàn tán:
“ Đúng là biết đầu t.h.a.i mới quan trọng.”
Tôi , Ngu Kiều Kiều, sao có thể là pháo hôi?
Đám bình luận c.h.ế.t tiệt này .
Đến cả nữ chính cũng không phân biệt nổi.
Chaporia
Bình Luận (0)