Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh đèn pha lê trong phòng ăn phản chiếu thành những tia sáng vụn.
Tôi dùng nĩa bạc chọc nát quả trứng ốp la.
Lòng đỏ hòa với tương cà loang thành một mảng.
Đối diện, Tạ Thừa Nghiễn đang rót sữa cho tôi .
Chiếc cốc sứ trắng được đặt nhẹ bên tay.
Anh luôn nhớ tôi thích uống sữa ấm.
Nóng hơn một chút không được .
Lạnh hơn một chút cũng không được .
【Ôi chao, nữ phụ lại bắt đầu làm trò rồi . Quả trứng đắc tội gì cô vậy ?】
【Người có tiền đúng là sướng thật, ăn cơm cũng có người phục vụ.】
【Đếm ngược hai tiếng! Nữ chính bảo bối chuyển trường ngày đầu tiên, nam chính chắc chắn sẽ bị thu hút. Nữ phụ pháo hôi chờ bị ngó lơ đi !】
【Nữ chính bảo bối ở cô nhi viện đợi nam chính suốt mười một năm. Sau khi nam chính tới nhà nữ phụ thì sốt cao mất trí nhớ. Chờ anh khôi phục ký ức rồi nhận ra nữ chính, đoạn đó cảm động lắm luôn!】
Những dòng bình luận lơ lửng nơi rìa tầm mắt.
Tôi nhai bánh mì, chẳng buồn để ý.
Tôi nhớ tới năm Tạ Thừa Nghiễn vừa tới nhà tôi .
Anh trai tôi cực kỳ chiều tôi .
Sơn Tam
Nhưng anh hơn tôi chín tuổi, lên cấp ba đã bắt đầu ở nội trú.
Tôi ở nhà làm ầm lên, đòi mẹ sinh thêm cho mình một người anh trai.
Thế là Tạ Thừa Nghiễn bảy tuổi xuất hiện.
Anh chỉ lớn hơn tôi vài tháng.
Nhưng lại rất biết chăm sóc người khác.
Tính tình tôi không tốt .
Nhưng Tạ Thừa Nghiễn vốn dĩ là của tôi .
“Cặp sách chuẩn bị xong chưa ?”
Tôi nuốt miếng bánh mì rồi đá nhẹ vào cẳng chân anh .
Tạ Thừa Nghiễn mặc đồng phục.
Lớp vải quần mỏng tới mức có thể mơ hồ thấy những đường cơ bắp căng c.h.ặ.t.
“Rồi.”
Anh đáp ngắn gọn.
Sau đó đứng dậy cầm cặp sách của tôi .
Chiếc ba lô màu đen được khoác hờ trên một bên vai.
Lưng thẳng tắp.
Gương mặt lạnh lùng.
Đó là dáng vẻ anh vẫn luôn dành cho người ngoài.
Khác hẳn lúc mới tới nhà tôi .
Tôi đặt nĩa xuống.
Đầu ngón tay cầm khăn ăn lụa bên cạnh, thong thả lau khóe môi.
Đứng dậy.
Tà váy đồng phục màu trắng khẽ lướt qua mặt ghế.
Khi đi ngang qua Tạ Thừa Nghiễn còn mang theo một làn gió nhẹ.
Tôi tới huyền quan rồi tựa vào tủ giày nghịch tóc.
Tạ Thừa Nghiễn đeo ba lô của tôi đi theo.
Anh cúi người lấy đôi giày thể thao đặt riêng cho tôi ở tầng dưới cùng giá giày.
Ngồi xổm xuống.
Cẩn thận đặt đôi giày bên chân tôi .
“Nhanh lên.”
Tôi duỗi chân ra .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nu-phu-phao-hoi-cuop-chong-nu-chinh-hao-mon/chuong-2.html.]
Mũi chân khẽ chạm lên đầu gối anh .
Đầu ngón tay anh khựng lại .
Tai và mặt đều đỏ lên.
Rồi vội vàng giúp tôi mang giày.
Ngón tay vô tình chạm vào mắt cá chân tôi , như bị bỏng mà lập tức rút về.
【Đệt! Như thế này mà còn nhịn được ? Là tôi thì đã ném giày vào mặt nữ phụ rồi !】
【Nữ phụ có biết xấu hổ không ? Không có tay à ? Mang giày cũng bắt người khác làm !】
【Nam chính tức tới đỏ mặt rồi . Mau tới đoạn phản công đi , tôi không nhìn nổi cảnh nam chính làm trâu làm ngựa nữa!】
【Nhịn đi ! Cứ nhịn tiếp! Bây giờ càng thấp hèn thì sau này trả thù càng sướng!】
Tôi đẩy cửa bước ra trước .
Anh lẽo đẽo theo sau .
Chiếc Bentley trước cửa biệt thự đã đợi sẵn.
Tài xế mở cửa xe cho tôi .
Tôi cúi người ngồi vào .
Tạ Thừa Nghiễn theo thói quen định ngồi ghế phụ.
Nhưng bị ánh mắt tôi ghim lại tại chỗ.
“Vào đây.”
Tôi vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh.
Anh ngẩn người .
Rồi mở cửa xe ngồi xuống cạnh tôi .
Cả cơ thể căng cứng.
Mùi hương trong xe là mùi gỗ tuyết tùng tôi thích.
Nhưng dường như anh không quen.
Lặng lẽ dịch người về phía cửa sổ.
【Nữ phụ này có biết xấu hổ không ? Không thấy nam chính muốn ngồi phía trước à ?】
【Dù cô có quyến rũ thế nào cũng vô dụng thôi. Nam chính là của nữ chính bảo bối.】
【Nữ chính còn nửa tiếng nữa sẽ tới trường. Ngu Kiều Kiều, ngày lành của cô sắp hết rồi , ha ha ha!】
Tôi liếc nhìn đám bình luận.
Rồi lại nhìn Tạ Thừa Nghiễn.
Anh đang nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Đường nét gương mặt lạnh lẽo.
Chỉ khi tôi nhìn anh , hàng mi mới khẽ rung lên.
Để lộ sự ngoan ngoãn chỉ dành riêng cho tôi .
Đám bình luận vẫn ồn ào.
Nói về Tạ Thừa Nghiễn.
Nói về báo ứng.
Nói anh sớm muộn gì cũng sẽ rời đi .
Rời đi ?
Vậy thì đi thôi.
Đối với tôi , Tạ Thừa Nghiễn giống như chiếc lược dùng thuận tay nhất trên bàn trang điểm.
Rất hữu dụng.
Nhưng cũng chẳng có gì quá đặc biệt.
Dù sao những người muốn làm ch.ó của Ngu Kiều Kiều tôi nhiều lắm.
Còn phải xếp hàng.
Lại còn phải kiểm tra ba đời tổ tiên nữa.
Nhưng trong đầu vẫn hiện lên vài mảnh ký ức vụn vặt...
(Tiếp tục...)
Chaporia
Bình Luận (0)