Nhắc đến vị Thái hậu ấy , lần đầu tiên ta gặp bà là trong đại điển sắc phong.
Bà mặc trường bào huyền sắc thêu kim phượng theo đúng nghi chế tối cao, ngồi sau rèm châu. Ta nhìn bà qua những hạt châu thưa thớt, chỉ cảm thấy bà đẹp đến kinh người . Đôi mắt ấy sáng rực, như thể có thể nhìn thấu tận xương cốt người khác.
Ngày hôm đó, bà ban cho ta một cây trâm cài tóc bằng vàng đỏ khảm lông thúy. Khi ta đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay bà vô tình lướt qua mu bàn tay ta . Nhiệt độ rất lạnh, mang theo mùi long diên hương thanh lãnh.
Bà mỉm cười :
“Phu nhân nhà họ Tạ quả thật xinh đẹp , chẳng trách Hành nhi nâng niu nàng trong lòng bàn tay.”
Khi ấy ta chỉ cho rằng đó là lời khen.
Cho đến những lần yến tiệc sau này , bà luôn gọi riêng Tạ Hành đến Ngự Thư Phòng bàn quốc sự.
Thường phải tới đêm khuya mới thả người về.
Mỗi lần Tạ Hành trở lại phủ, trên y phục đều vương mùi long diên hương giống hệt trên người Thái hậu.
Ta từng hỏi hắn .
Hắn chỉ đáp:
“Là hương trong cung Thái hậu, vô tình nhiễm phải thôi.”
Ta cười , giúp hắn thay y phục.
Nhưng trong lòng lại như bị một cây kim nhỏ đ.â.m vào .
Không sâu.
Nhưng đau âm ỉ mãi không thôi.
Đêm đó Tạ Hành không trở về.
Ta nằm trên giường, nghe tiếng mưa đập vào lá chuối ngoài cửa sổ, trằn trọc mãi không ngủ được .
Gần sáng mới mơ màng thiếp đi .
Rồi ta nằm mơ một giấc mộng kỳ lạ.
Trong mộng, ta mặc phượng bào, ngồi ở vị trí của Thái hậu.
Cúi đầu nhìn xuống, thấy Tạ Hành đứng dưới điện.
Bên cạnh hắn là một nữ nhân mặc lễ phục Hoàng hậu.
Bóng lưng giống ta tới bảy phần.
Nhưng khi nàng quay người lại ...
Gương mặt ấy lại chính là Thái hậu.
Ta giật mình tỉnh dậy.
Khăn gối đã ướt đẫm.
Thùy Châu vào hầu hạ ta trang điểm.
Thấy sắc mặt ta không tốt , nàng khẽ khuyên:
“Phu nhân hay là cáo bệnh đi . Hôm nay đừng tới dự tiệc thưởng hoa của Thái hậu nữa.”
Ta ngồi trước gương, đang kẻ mày thì dừng b.út.
Người trong gương sắc mặt tái nhợt,
dưới
mắt hiện rõ quầng thâm.
Nhưng ta vẫn cong môi cười :
“Vì sao lại không đi ?”
“Thái hậu mở tiệc, ta là phu nhân Tể tướng mà không đến, chẳng phải để người khác chê cười thất lễ sao ?”
Ta chọn một bộ váy dài màu nguyệt bạch thêu hoa ngọc lan.
Trên tóc cài cây trâm Thái hậu từng ban.
Mỗi bước đi , tua trâm khẽ lay động.
Kim sức lạnh lẽo chạm vào má.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/xuan-sau-chon-tieu-phong/chuong-1.html.]
Giống hệt đầu ngón tay của Thái hậu hôm đó.
Mẫu đơn trong Ngự Hoa Viên nở rộ.
Muôn hồng nghìn tía trải dài thành biển hoa.
Thái hậu ngồi trong lương đình.
Bà mặc váy lụa mềm màu hải đường đỏ, tôn làn da trắng như tuyết.
Nào giống một góa phụ thủ tiết sáu năm.
Rõ ràng vẫn là một mỹ nhân tuổi mười tám mười chín.
Ta dẫn các mệnh phụ hành lễ.
Bà lại đích thân bước xuống đỡ ta dậy.
Bàn tay giữ c.h.ặ.t cổ tay ta .
Sức lực lớn đến bất thường.
“Tẩu tẩu mau đứng lên.”
“Mặt đất lạnh, coi chừng nhiễm lạnh.”
Lòng bàn tay bà nóng bỏng.
Khác hẳn lần trước lạnh như băng.
Nóng đến mức khiến lòng ta chùng xuống.
Ta bất động thanh sắc muốn rút tay về.
Nhưng bà không buông.
Còn mỉm cười nhìn ta :
“Cây trâm này rất hợp với tẩu tẩu.”
“Cũng hợp với bộ váy nguyệt bạch hôm nay.”
Ta miễn cưỡng cười :
“Đều nhờ Thái hậu ban thưởng.”
Tạ Hành đứng cạnh Thái hậu.
Quan phục tím càng làm nổi bật gương mặt tuấn tú của hắn .
Chỉ là hàng mày hơi nhíu lại .
Ánh mắt rơi trên cổ tay ta .
Ta nhìn ra được .
Hắn đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Tiệc thưởng hoa được một nửa.
Thái hậu đột nhiên nói Phượng Nghi Cung mới làm nhiều loại điểm tâm, muốn ta theo bà đến nếm thử.
Còn nói có chuyện muốn nói riêng với ta .
Cả điện lập tức yên tĩnh.
Sơn Tam
Ánh mắt các mệnh phụ đồng loạt hướng về phía ta .
Có kinh ngạc.
Có thương hại.
Cũng có người chờ xem kịch hay .
Ta siết c.h.ặ.t khăn tay.
Đứng dậy hành lễ:
“Thần phụ tuân chỉ.”
Trên đường tới Phượng Nghi Cung.
Chaporia
Bình Luận (0)