Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nói :
“Đừng sợ.”
“Cùng lắm thì c.h.ế.t.”
“Ta là thê t.ử của Tạ Hành.”
“Có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t ở Tướng phủ.”
Gần đến lúc trời tối.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó ngựa.
Ta lập tức đứng bật dậy.
Rút kiếm.
Nắm thật c.h.ặ.t.
Rồi nhìn thấy đại môn bị đẩy ra .
Tạ Hành toàn thân đầy m.á.u đứng ở cửa.
Bộ giáp huyền sắc đã bị m.á.u nhuộm đỏ.
Hắn nhìn thấy ta .
Khẽ nở một nụ cười .
Giọng nói khàn đặc:
“A Vũ.”
“Ta về rồi .”
Thanh kiếm trong tay ta rơi xuống đất leng keng.
Nước mắt lập tức trào ra .
Ta chạy tới.
Nhào vào lòng hắn .
Trên người hắn toàn là mùi m.á.u tanh và khói lửa.
Nhưng với ta .
Đó lại là mùi hương dễ chịu nhất trên đời.
Hắn ôm lấy ta .
Nhẹ nhàng vỗ lưng ta .
“Không sao nữa rồi .”
“Đều kết thúc cả rồi .”
“Lữ Thái hậu đã bị giam lỏng ở Trường Tín Cung.”
“Bệ hạ đã tự mình chấp chính.”
“Mọi chuyện đều ổn rồi .”
Sau này .
Ta từng đến Trường Tín Cung thăm Lữ Thái hậu một lần .
Khi ấy đã là mùa thu.
Lá ngô đồng trong sân rụng đầy mặt đất.
Bà mặc y phục màu nhạt.
Ngồi bên cửa sổ chải tóc.
Thấy ta đến, bà chẳng hề kinh ngạc.
Còn rót cho ta một chén trà .
Mái tóc bà vẫn đen.
Chỉ là sắc mặt tiều tụy đi rất nhiều.
Ánh sáng sắc bén bức người trong đôi mắt ngày trước đã biến mất.
Chỉ còn lại vẻ mờ mịt xám xịt.
Bà nhìn ta rồi cười .
“Cuối cùng vẫn là ngươi thắng.”
“Ta không ngờ Tạ Hành thật sự dám tạo phản.”
“Cũng không ngờ hắn thật sự thắng được .”
Ta nâng chén trà , nhìn bà.
“Vì sao nhất định phải là Tạ Hành?”
“Người có cả thiên hạ.”
“Muốn kiểu nam nhân nào mà không có ?”
“Vì sao cứ phải cướp phu quân của người khác?”
Bà đặt lược xuống.
Nhìn cây ngô đồng ngoài cửa.
Lá vàng từng chiếc từng chiếc rơi xuống.
Bà khẽ nói :
“Ta mười bốn tuổi gả cho Tiên hoàng.”
“Ông ấy lớn hơn ta ba mươi tuổi.”
“Ta vào cung chỉ vì gia tộc.”
“Ông ấy chưa từng chạm vào ta .”
“Ta chẳng qua chỉ là một góa phụ sống mà thôi.”
“Canh giữ tòa thâm cung
này
.
”
“Từng ngày từng ngày nhìn bản thân già đi .”
“Lần đầu tiên ta gặp Tạ Hành là tại yến tiệc vạn thọ của Tiên hoàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-sau-chon-tieu-phong/chuong-3-hoan.html.]
“Khi ấy hắn vừa đỗ Trạng nguyên.”
“Mới mười tám tuổi.”
“Đứng dưới bậc đan trì.”
“Thiếu niên khí phách.”
“Rực rỡ như ánh mặt trời.”
“Khi ấy ta đã nghĩ...”
“Nếu ta có thể gả cho một người như vậy .”
“Có c.h.ế.t cũng đáng.”
Bà quay đầu nhìn ta .
Trong mắt lấp lánh nước.
“Ta có tất cả.”
“Quyền lực.”
“Vinh hoa.”
“ Nhưng ta chỉ muốn một tấm chân tình.”
“Muốn một thân thể trẻ trung.”
“Muốn một người có thể bầu bạn với ta .”
“Ta sai sao ?”
Ta không trả lời.
Chỉ đứng dậy cáo từ.
Lúc chuẩn bị đi , bà gọi ta lại .
Từ dưới gối lấy ra một cây trâm vàng đỏ khảm lông thúy giống hệt cây năm đó.
Đưa cho ta .
“Đây là vật Tiên hoàng ban cho ta .”
“Ta vẫn luôn giữ lại .”
“Bây giờ tặng cho đứa bé trong bụng ngươi.”
“Nếu sinh con gái.”
“Hãy đeo cho nó.”
Ta nhận lấy cây trâm.
Bước ra khỏi Trường Tín Cung.
Gió thu rất lớn.
Tua trâm bên tóc khẽ lay động.
Ta ngoái đầu nhìn lại .
Bức tường cung cao ngất đã nhốt tất cả mọi thứ bên trong.
Người phụ nữ ấy .
Sơn Tam
Cả đời đều bị giam cầm trong những bức tường cung thành.
Điều bà muốn .
Chưa từng có được .
Sau này .
Ta sinh một đôi long phượng thai.
Một trai.
Một gái.
Ngày đầy tháng của con gái.
Ta lấy cây trâm ấy ra .
Đeo lên tóc con bé.
Tạ Hành từ phía sau ôm lấy ta .
Nhìn hai đứa trẻ trong nôi.
Mỉm cười hỏi:
“Nàng nói xem...”
“Nếu chúng ta thua Thái hậu.”
“Bây giờ sẽ ra sao ?”
Ta tựa vào lòng hắn .
Nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ.
Tròn vành vạnh.
Ánh trăng trải đầy mặt đất.
Ta khẽ nói :
“Không có nếu như.”
“Bởi vì chàng là của ta .”
“Vĩnh viễn đều là của ta .”
Tạ Hành siết c.h.ặ.t vòng tay.
Hôn nhẹ lên trán ta .
Đêm dịu dàng.
Trăng sáng vừa hay .
Những ngày tháng của chúng ta còn rất dài.
Những tiếc nuối nơi thâm cung ấy .
Sẽ không bao giờ rơi xuống đầu chúng ta .
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)