BUÔNG HÔN THƯ/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sắc mặt trưởng tỷ lập tức trắng bệch.

 

Phụ thân đập mạnh tay xuống bàn.

 

“Nói bậy!”

 

Ta lặng lẽ đứng đó, không quỳ xuống.

 

Điều ấy càng khiến phụ thân tức giận.

 

Kiếp trước , chuyện ta giỏi nhất chính là quỳ.

 

Phụ thân vừa nhíu mày, ta đã lập tức quỳ xuống.

 

Mẫu thân vừa thở dài, ta đã vội vàng nhận sai.

 

Trưởng tỷ vừa đỏ mắt, ta liền cảm thấy hình như mình lại không hiểu chuyện.

 

Nhưng người hiểu chuyện ấy , cuối cùng lại c.h.ế.t trong tiểu viện lạnh lẽo nơi Thôi gia.

 

Trước lúc c.h.ế.t, bên cạnh ta chỉ có một tiểu nha hoàn khóc đến gần như không thở nổi.

 

Thôi Hành Giản trở về rất muộn.

 

Chàng đứng trước linh tiền, trên gương mặt không có bao nhiêu đau buồn, chỉ nhìn ra ngoài cửa rồi hỏi một câu:

 

“Nàng hôm nay sao không đến?”

 

Nha hoàn khóc đến nghẹn ngào, hỏi: “Đại nhân đang hỏi ai?”

 

Chàng không đáp.

 

Khi ấy hồn phách ta nhẹ bẫng lơ lửng trên xà nhà, vậy mà vẫn cảm thấy buồn cười .

 

Người chàng hỏi, đương nhiên là trưởng tỷ.

 

Bởi hôm ấy , trưởng tỷ mở tiệc đầy tháng cho cháu trai.

 

Hầu phủ bày yến lớn, quý nhân trong khắp kinh thành đều đến chúc mừng.

 

Ta, một người muội muội vừa bệnh c.h.ế.t, thật sự không đáng để nàng phải đến nhìn một lần .

 

Phụ thân tức giận quát lớn: “Kỷ Vân Thư, hôm nay nếu con dám từ chối mối hôn này , vậy sau này cũng đừng trông mong trong nhà lo liệu gì cho con nữa!”

 

Ta khẽ đáp:

 

“Được.”

 

Một chữ rơi xuống, cả gian phòng đều chìm vào tĩnh lặng.

 

Phụ thân như thể chưa nghe rõ.

 

Ta lại nói tiếp:

 

“Về sau chuyện của ta , ta tự lo.”

 

Ta bị nhốt vào Tây viện.

 

Nói là để ta tự kiểm điểm lỗi lầm, thật ra phụ thân chỉ sợ khi người Thôi gia tới, ta sẽ khiến Kỷ gia mất mặt.

 

Tây viện là nơi ta đã ở suốt rất nhiều năm.

 

Mái hiên thấp, đến mùa đông thì gió lạnh lọt vào , đến mùa hè lại ẩm nóng khó chịu.

 

Năm xưa khi trong phủ chia viện, phụ thân từng hỏi trưởng tỷ thích Phù Dung viện phía đông, hay Minh Nguyệt các mới xây ở phía nam.

 

Trưởng tỷ nói Phù Dung viện gần nước, muỗi nhiều, nàng muốn ở Minh Nguyệt các.

 

Thế là Phù Dung viện bị bỏ trống suốt nửa năm, sau đó lại cho biểu muội ở.

 

Khi ta dọn vào Tây viện, mẫu thân xoa đầu ta rồi nói : “Tỷ tỷ con từ nhỏ thân thể đã mảnh mai. Con khỏe hơn một chút, Tây viện tuy hơi xa nhưng yên tĩnh, vừa hay thích hợp để đọc sách.”

 

Vậy là ta thật sự xem Tây viện thành một nơi tốt để đọc sách.

 

Cầm phổ, kỳ phổ, họa sách, cùng những quyển sổ sách Tiết tiên sinh từng dạy ta , đều được cất ở nơi này .

 

Kiếp trước , những thứ ấy theo ta gả đến Thôi gia, rồi sau đó lại bị khóa sâu dưới đáy rương.

 

Thôi Hành Giản chưa từng hỏi ta có biết gảy đàn hay không , có biết đ.á.n.h cờ hay không , có biết viết văn hay không .

 

Trong lòng chàng , vị cô nương Kỷ gia có tài danh vang khắp kinh thành kia , từ đầu đến cuối vẫn luôn là trưởng tỷ.

 

Nhưng chàng không biết , khúc “Chiết Quế Lệnh” từng được hoàng hậu khen ngợi trong yến thưởng hoa của trưởng tỷ, là do ta thức suốt ba đêm để sửa nhạc phổ cho nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/buong-hon-thu/2.html.]

 

Bài “Xuân Sơn Ký” lan truyền khắp nữ học kinh thành, cũng là do ta thay nàng nhuận b.út.

 

Trưởng tỷ sẽ cười cầm bản thảo đi , nói : “Muội muội thật khéo tay, sửa giúp ta tốt đến thế.”

 

Phụ thân nghe thấy, cũng chỉ nói : “Tỷ tỷ con sau này phải gả vào nhà cao cửa rộng, con giúp đỡ nàng là chuyện nên làm .”

 

Nên làm .

 

Cả đời ta , thật sự đã bị hai chữ ấy đè nặng đến không thở nổi.

 

Thanh Đường bưng t.h.u.ố.c vào , trên mặt đầy vẻ lo lắng.

 

“Cô nương, phu nhân sai người đưa canh an thần tới.”

 

Ta liếc nhìn bát t.h.u.ố.c kia .

 

Màu t.h.u.ố.c đen sẫm, ngay cả một miếng mứt ngọt cũng không có .

 

Ta khẽ cười .

 

“Đổ đi .”

 

Thanh Đường ngẩn ra .

 

“ Nhưng phu nhân nói hôm nay cô nương nóng tính quá, uống vào sẽ dễ ngủ hơn.”

 

“Vậy bảo phu nhân tự uống.”

 

Thanh Đường sợ đến suýt đ.á.n.h rơi bát t.h.u.ố.c trong tay.

 

Ta ngồi trước thư án, lấy ra một phong thư cũ.

 

Đó là thư Tiết tiên sinh để lại cho ta trước khi rời phủ vào năm ngoái.

 

Bà nói , nếu có một ngày Thanh Ngô nữ học ở ngoại ô kinh thành tuyển nữ quan thư các, ta có thể đến thử một lần .

 

Kiếp trước , ta đã ép phong thư ấy dưới đáy rương.

 

Bởi khi ấy mẫu thân nói với ta , nơi về tốt nhất của nữ t.ử vẫn là nhà chồng.

 

Nữ học dù tốt đến đâu , cũng chỉ là thêm một chút thể diện trước khi xuất giá mà thôi.

 

Ta đã tin điều ấy .

 

Nay ta mở thư ra , chậm rãi xem lại từng dòng.

 

Chữ của Tiết tiên sinh sắc gọn như lưỡi d.a.o nhỏ.

 

Cũng giống chính con người bà.

 

Năm xưa khi phụ thân mời bà vào phủ, người đầu tiên bà gặp là trưởng tỷ.

 

Trưởng tỷ chỉ nghe học đúng một ngày, đã chê bà quá nghiêm khắc, nói cổ tay đau, mắt cũng đau.

 

Phụ thân thấy dù sao ta cũng rảnh rỗi, liền để ta tiếp nhận.

 

Khi ấy ông nói : “Tỷ tỷ con thiên tư cao, không cần câu nệ ở những thứ này . Con học thêm nhiều một chút, về sau cũng có chút thể diện.”

 

Nhưng chính chút “thể diện” chẳng ai thật lòng coi trọng ấy , về sau lại trở thành thứ duy nhất ta có thể nắm chắc trong tay.

 

Ta mài mực, viết cho Tiết tiên sinh một phong hồi âm.

 

Thanh Đường đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Cô nương thật sự muốn đến Thanh Ngô nữ học sao ?”

 

“Ừ.”

 

“Lão gia và phu nhân sẽ không đồng ý đâu .”

 

Ta ngẩng đầu nhìn nàng.

 

“Vậy thì không hỏi họ nữa.”

 

Đôi mắt Thanh Đường từng chút một sáng lên, rồi rất nhanh lại phủ đầy lo lắng.

 

“ Nhưng cô nương phải ra ngoài bằng cách nào?”

 

Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Ngoài bức tường Tây viện có một cây hòe già.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...