BUÔNG HÔN THƯ/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thuở thiếu thời, ta thường trèo qua bức tường dưới gốc cây ấy để lén ra ngoài mua sách.

 

Khi đó trưởng tỷ chê ta hoang dã, phụ thân phạt ta chép “Nữ Giới”.

 

Về sau , ta không trèo tường nữa.

 

Ta nói :

 

“Trèo ra .”

 

Thanh Đường há hốc miệng.

 

“Cô nương, bây giờ người còn dọa người hơn trước kia .”

 

Ta bật cười .

 

“Trước kia chỉ là giả vờ không dọa người mà thôi.”

 

Đêm đó, ta thu dọn một chiếc rương nhỏ.

 

Vài quyển sách, mấy tờ cầm phổ, hai bộ y phục để thay giặt, cùng phong thư của Tiết tiên sinh .

 

Lúc trời sắp sáng, Thanh Đường giúp ta đưa chiếc rương ra ngoài tường.

 

Ta giẫm lên cành cây hòe già trèo ra ngoài.

 

Khi đáp xuống đất, vạt váy đã thấm ướt sương mai.

 

Trong tường truyền đến giọng Thanh Đường cố ép xuống thật thấp:

 

“Cô nương, nếu lão gia hỏi thì phải làm sao ?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn bức tường cao của Kỷ phủ.

 

“Cứ nói ta không hiểu chuyện.”

 

Dù sao bốn chữ ấy , sớm hay muộn gì họ cũng sẽ nói ra .

 

Thanh Ngô nữ học nằm giữa lưng chừng núi nơi ngoại ô kinh thành.

 

Đường núi không quá khó đi , chỉ là đầu xuân sương còn dày, bậc đá ẩm ướt nên hơi trơn.

 

Khi ta tới nơi, trời vừa hửng sáng.

 

Trước cửa nữ học có một nam nhân trẻ tuổi đang đứng .

 

Hắn mặc áo màu trúc xanh, tay áo xắn đến cẳng tay, đang ngồi xổm bên ngưỡng cửa để sửa một tấm biển gỗ bị treo lệch.

 

Trên biển viết : Người rảnh miễn vào .

 

Chữ viết rất ngay ngắn.

 

Nhưng tấm biển lại treo xiêu xiêu vẹo vẹo.

 

Ta dừng bước trước cửa.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái.

 

“Đến đọc sách?”

 

Ta nói : “Đến gặp Tiết tiên sinh .”

 

Hắn đặt b.úa xuống đất.

 

“Nếu tìm bà ấy cãi nhau , xuống núi rẽ trái. Nếu tìm bà ấy mượn tiền, xuống núi rẽ phải . Nếu tìm bà ấy khóc lóc kể chuyện nhà, trước hết đến bếp sau bổ củi, bổ xong rồi hẵng khóc .”

 

Ta thoáng ngẩn ra .

 

Người này nói chuyện thật chẳng giống người đứng đắn trong thư viện.

 

“Ta là Kỷ Vân Thư.”

 

Hắn “ồ” một tiếng.

 

“Người sửa nửa sau bài ‘Xuân Sơn Ký’ ấy à ?”

 

Tim ta khẽ giật một nhịp.

 

Chuyện này , ngoài trưởng tỷ và nha hoàn bên cạnh ta , vốn không ai biết .

 

Hắn đứng dậy, phủi mùn gỗ dính trên vạt áo.

 

“Tiết tiên sinh đã đợi cô rất lâu rồi .”

 

Ta theo hắn đi vào trong.

 

Thanh Ngô nữ học không lớn, nhưng sạch sẽ sáng sủa.

 

Trong viện trồng mấy cây hạnh, dưới hiên treo những thẻ sách đã được phơi khô.

 

Vài thiếu nữ ôm sách vội vã chạy đến giảng đường.

 

Có người đi ngang qua tò mò nhìn ta một cái, rồi rất nhanh lại chạy đi .

 

Nam nhân đi phía trước , vừa đi vừa nói : “Ta tên Yến Vô Cữu, tạm thời quản thư các, cũng quản sửa cửa, sửa cửa sổ, sửa cả bàn học bị học sinh viết hỏng.”

 

Ta nhìn cây b.úa trong tay hắn .

 

“Yến công t.ử là thợ mộc sao ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/buong-hon-thu/3.html.]

 

Hắn quay đầu nhìn ta , nghiêm trang đáp: “Thỉnh thoảng cũng viết văn.”

 

Về sau ta mới biết , Yến Vô Cữu là cháu của Tiết tiên sinh .

 

Hai năm trước , hắn đỗ nhị giáp trong điện thí, nhưng lại chê Hàn Lâm viện có quá nhiều quy củ, chưa được mấy tháng đã từ quan đến nữ học giúp việc.

 

Trong kinh thành mỗi khi nhắc đến hắn , ai cũng nói một tiếng đáng tiếc.

 

Khi ấy ta nghĩ, hóa ra trên đời này cũng có người có thể tự mình bước xuống khỏi con đường tốt đẹp trong mắt người khác.

 

Tiết tiên sinh đợi ta ở tầng hai thư các.

 

Bà vẫn mang dáng vẻ năm xưa, tóc b.úi bằng một cây trâm gỗ mun, ánh mắt lạnh nhạt, trong tay bưng một chén trà nóng.

 

Thấy ta , bà không hỏi vì sao ta đến, cũng không hỏi trong nhà có đồng ý hay không .

 

Bà chỉ đưa chén trà kia cho ta .

 

“Đường lạnh, uống trước đi .”

 

Ta nhận lấy chén trà ấy .

 

Trong trà có mật hoa quế.

 

Rất ngọt.

 

Hơi nóng bốc lên, khiến hốc mắt ta bỗng nhiên cay xè.

 

Tiết tiên sinh nhìn ta một lúc, hỏi:

 

“Cuối cùng không cần mối hôn ấy nữa?”

 

Ta ngẩn ra .

 

Bà cười lạnh một tiếng.

 

“Khi Thôi Hành Giản đến cửa xem mắt tỷ tỷ ngươi, ta đã biết Kỷ gia sớm muộn cũng sẽ nhét phong hôn thư phỏng tay ấy cho ngươi.”

 

Ta nắm chén trà trong tay, thấp giọng hỏi: “Tiên sinh không thấy ta tùy hứng sao ?”

 

“Từ chối một mối hôn do người khác chọn thừa, vậy cũng gọi là tùy hứng à ?”

 

Bà đặt một quyển danh sách trước mặt ta .

 

“Thanh Ngô thư các đang thiếu người . Ngươi làm trước ba tháng.”

 

“Nếu làm không tốt , ta sẽ tự tay ném ngươi xuống núi.”

 

Ta mỉm cười .

 

“Được.”

 

Yến Vô Cữu ló đầu vào từ ngoài cửa.

 

“Cô mẫu, cửa sổ thư các sửa xong rồi .”

 

Tiết tiên sinh không buồn nhìn hắn .

 

“Biển cửa treo thẳng chưa ?”

 

Ngoài cửa lập tức lặng đi .

 

Yến Vô Cữu ho nhẹ một tiếng.

 

“Con đi ngay đây.”

 

Trước khi đi , hắn nhìn ta một cái, hạ thấp giọng: “Tiết tiên sinh mắng người còn có ích hơn Kỷ gia nhiều. Nếu chịu không nổi thì nhớ gọi ta , ta chạy nhanh lắm.”

 

Tiết tiên sinh ném một quyển sách qua.

 

Yến Vô Cữu quả nhiên chạy rất nhanh.

 

Ta đứng trên tầng hai, nhìn hắn ôm đầu chạy xuống cầu thang, bỗng không nhịn được mà bật cười .

 

Tiết tiên sinh nhìn ta .

 

“Còn cười được , chứng tỏ vẫn chưa bị nhà ngươi mài c.h.ế.t.”

 

Ta cúi đầu uống một ngụm trà .

 

Vị ngọt từ đầu lưỡi chậm rãi tan ra .

 

“Suýt nữa thôi.”

 

Ánh mắt bà dịu đi đôi chút.

 

“Vậy thì ở lại nơi này , sống lại từ đầu.”

 

Ta ở Thanh Ngô nữ học được mười ngày, Kỷ gia mới tìm đến cửa.

 

Người đầu tiên đến là quản sự bên cạnh phụ thân .

 

Hắn thở hồng hộc trèo lên núi, vừa thấy ta đã lập tức bày ra tư thái của phụ thân :

 

“Nhị cô nương, lão gia nói , nếu hôm nay người theo ta về, những chuyện hồ nháo trước đây sẽ không truy cứu nữa.”

 

Khi ấy ta đang ôm một chồng sách đăng ký.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...