Hôm Nay Quân Sư Không Online/Chương 1: Phần 1C. 1: Phần 1
20px

Tôi từng nhận một đơn làm “yêu đương online thuê” cho người khác.

Bên thuê nói đối phương là người rất khó theo đuổi.

“Anh ta nói một câu, tôi trả cho cô một trăm nghìn, thế nào?”

Trong những ngày tháng thanh xuân u ám, vô vị nhất. Tôi trò chuyện đủ thứ trên đời với một người xa lạ.

Cho đến một ngày, cô gái vui mừng tìm đến tôi .

“Wow! Bạn giỏi thật đấy! Trần Kình Sinh thật sự đồng ý ở bên tôi rồi !”

Hô hấp của tôi khựng lại .

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Ồ, trùng hợp thật.

Là Trần Kình Sinh à .

Người tôi thầm thích suốt mười năm mà vẫn không dám nói một lời.

1.

 

Những tờ tiền trong tay bỗng trở nên nóng bỏng.

Tôi phản ứng chậm một nhịp.

Hóa ra là anh ấy .

Nhưng … cũng chỉ có thể là anh ấy thôi.

Dù sao thì mức giá mà Hứa Tri Tình đưa ra quá kinh người .

“Bạn học, tôi cũng không cố ý giấu bạn đâu .”

“ Nhưng tôi tìm rất nhiều người rồi mà ai cũng từ chối…”

Hứa Tri Tình mặc một chiếc váy MiuMiu, mái tóc mềm mại buông trên vai.

Cô chắp tay, áy náy nói .

“May mà bạn giúp tôi .”

“Nếu Trần Kình Sinh thật sự bị người khác theo đuổi mất, tôi sẽ phát điên.”

Tôi gật đầu.

Đúng vậy .

Nếu biết là Trần Kình Sinh, tôi đã từ chối rồi .

Một là, xung quanh anh có quá nhiều cô gái. Hai là, tôi thực sự quá thích anh .

Thích đến mức… chỉ cần nói một câu cũng sẽ hoảng loạn bỏ chạy.

Trần Kình Sinh rất đẹp trai. Thành tích học tập rất tốt , gia cảnh cũng khá giả. Ngay từ năm nhất cấp ba đã đăng ký chương trình học tập ở London.

Lạnh lùng, xa cách, cao cao tại thượng như mặt trăng.

Nhưng ai mà ngờ được chứ…. người mỗi ngày nghe tôi lẩm bẩm phàn nàn về giáo viên, cùng tôi đắn đo hôm nay ăn mì hay ăn lẩu, bị những meme ngớ ngẩn tôi gửi mà bật cười .

Lại chính là anh .

2.

 

Khi Hứa Tri Tình chuyển tiền cho tôi , mấy cô gái bên cạnh cô ấy đ.á.n.h giá tôi .

Có chút thất vọng.

“Ồ, hóa ra là cô ta à , trông cũng bình thường thôi.”

“Tri Tình, cậu nói xem người lạnh lùng như Trần Kình Sinh, ba tháng này rốt cuộc đã nói gì với cô ta vậy ?”

Hứa Tri Tình lắc đầu, cười với tôi : “Cho tôi xem điện thoại của bạn.”

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng lúc này , tôi còn có thể nói gì nữa?

Hứa Tri Tình mở khung chat, lướt lên lướt xuống một cách tùy ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hom-nay-quan-su-khong-online/phan-1.html.]

“Không có gì đặc biệt cả.” Nói xong, cô có chút bối rối.

“Thế sao Trần Kình Sinh lại thích tôi nhỉ?”

Người bên cạnh bật cười , nhắc cô.

“Tri Tình, cậu quên rồi à , cậu là hoa khôi của trường Nhất Trung Giang Thành đấy.”

“Tiết mỹ thuật lần trước , tôi thấy cậu ta đứng ngoài cửa sổ vẽ cậu , vẽ tận mười ba trang giấy.

“Tự tin vào gương mặt của mình đi .”

Ánh nắng khiến gương mặt Hứa Tri Tình hơi ửng đỏ.

Mấy chàng trai chơi bóng rổ ở phía xa bắt đầu huýt sáo về phía này .

Tôi khựng lại , chợt nhớ đến một câu nói đùa của Trần Kình Sinh.

[Xinh đẹp như cậu , còn lo không có người theo đuổi sao ?]

Ồ, hóa ra anh sớm đã có cảm tình với Hứa Tri Tình rồi . Vậy nên tôi cũng chẳng có gì phải không cam lòng.

Nếu là tôi dùng chính tài khoản của mình , cũng chưa chắc khiến anh thích được .

Ai cũng yêu cái đẹp , ngay cả tôi cũng vậy . Vậy thì còn trách ai được nữa?

Tôi nói cho Hứa Tri Tình tất cả những chi tiết về Trần Kình Sinh. 

Anh thích ăn kem vị mận, thích chơi cờ hai tay. Anh còn có một người cậu là tay đua xe. Chúng tôi quen nhau từ ổ mèo nhỏ ở sân sau tòa nhà giảng dạy, thân thiết hơn vì cuộc thi toán. Cho đến khi kết thúc, chỉ tổng cộng năm mươi sáu câu, gói gọn ba tháng quen biết giữa tôi và anh .

Hứa Tri Tình ghi nhớ rất nghiêm túc, gật đầu, “Cảm ơn bạn nhé, Kiều Hạ.”

“Tổng cộng năm triệu sáu, bạn không thiệt đâu .”

Họ cười nói rồi rời đi .

Rất lâu sau , tôi mới nghe thấy giọng của chính mình .

“Không có gì.”

Chiếc thẻ đen bị tôi siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, đau đến nhói. Nó có nghĩa là tôi sẽ không còn phải đối mặt với cảnh bỏ học đi làm nữa.

Nhưng … thì sao chứ?

Tôi đã giúp người khác, tự tay theo đuổi được người con trai mà mình thích.

3.

Việc này đã gây cho tôi một cú sốc không nhỏ. Suốt cả buổi tự học buổi tối, tôi chẳng làm bài t.ử tế được .

Cho đến khi tan học về nhà mới phát hiện chiếc vòng tay ngọc của Trần Kình Sinh vẫn còn trong túi mình .

Đó là thứ tôi nhặt được sau giờ học hôm qua.

Chỗ ngồi của Trần Kình Sinh ở lớp bên cạnh, cách tôi chưa đến mười mét.

Anh không có trong lớp.

Vốn dĩ tôi có thể đặt thẳng vào ngăn bàn của anh .

Nhưng sau đó, bước chân tôi lại bất ngờ quay lại .

Trong lòng còn có chút may mắn nghĩ rằng… Tôi biết acc phụ của Trần Kình Sinh.

Đó là lần thi toán, để gửi tài liệu, anh chủ động đưa cho tôi .

Dãy số đó tôi thuộc làu.

Ngay tối hôm qua, tôi còn vui đến mức mất ngủ cả đêm. Nằm trong chăn, ôm điện thoại, đắn đo suốt mấy tiếng.

Nên hỏi lúc nào.

Phải hỏi thế nào, chào ra sao , anh có nói cảm ơn không ?

Tin nhắn đã soạn sẵn, nhưng tôi mãi không dám bấm gửi.

Nhưng bây giờ… Tất cả đều xong rồi .

Tôi vùi mặt vào chăn khóc . Khóc xong một trận, lại tự cười mình ngu ngốc.

Câu “cảm ơn” của Trần Kình Sinh… Thực ra tôi đã từng nghe rồi .

Trong cái tài khoản yêu đương online đó, anh cũng từng cười , dịu dàng nói với tôi ba mươi sáu lần “cảm ơn”.

Chỉ tiếc là… Anh nói những lời ấy với một người chẳng liên quan. Còn tôi , đến hôm nay mới thật sự nghe thấy.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...