Hôm Nay Quân Sư Không Online/Chương 2: Phần 2C. 2: Phần 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

4.

 

Chiếc vòng tay ngọc đó, hôm sau tôi trả lại . Nhân lúc giờ tự học sáng, trong lớp ít người .

Nhưng rất không may… bị Trần Kình Sinh bắt gặp.

Hôm nay anh đến rất sớm. Mặc áo phông đen, làn da trắng lạnh, đứng dựa ở cửa. Thấy tôi đứng cạnh chỗ ngồi của anh , Trần Kình Sinh khẽ nhíu mày.

“Bạn học, bạn tìm tôi ?”

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện trực tiếp với anh .

Những lời đã chuẩn bị từ rất lâu trong lòng bỗng sụp đổ hết.

Rất lâu sau , tôi mới nghe được chính mình nói .

“ Tôi nhặt được vòng tay của bạn, giờ trả lại thôi.”

Bên cạnh anh có mấy người bạn, trêu chọc:

“Cái vòng này đắt lắm đấy, Trần Kình Sinh tìm lâu rồi .”

“Có duyên thế này , hay là add WeChat cảm ơn người ta đi ?”

Giọng họ rất lớn, lập tức thu hút rất nhiều người .

Bao nhiêu năm nay, tôi quen với việc giải bài toán. Nhưng lại chưa từng học cách đối phó với mấy lời trêu của con trai. 

Huống chi, tôi vốn đã chột dạ .

Nhưng ngay giây sau , giữa tiếng hò hét của mọi người , Trần Kình Sinh lạnh nhạt quay đi .

“Không phải của tôi .”

Một cậu thiếu niên tóc nâu nhạt bước lên.

Có chút áy náy nói : “Bạn học, cảm ơn nhé, chắc bạn nhận nhầm rồi .”

“Đây là của tôi mất hôm qua, để tôi add bạn.”

Rất lâu sau .

Tôi cụp mắt xuống, khẽ “ừ” một tiếng.

“Được.”

Cậu ta quét WeChat của tôi , chuyển cho tôi ba vạn.

Chuyện này coi như kết thúc.

Trần Kình Sinh dựa bên cửa sổ, cũng không nhìn tôi thêm lần nào.

Nhưng rõ ràng… Đó là đồ của anh , anh lại nói không phải .

5.

 

Tôi cố tỏ ra như không hề để tâm.

Tôi thích anh lâu như vậy . Dù sao cũng không muốn người khác nghĩ rằng tôi cố ý cầm vòng tay của người ta , để tìm cách bắt chuyện với anh .

Bạn cùng bàn bực bội nói : “Kiều Hạ, sớm biết vậy cậu đừng đi .”

“Tớ còn kích động lâu như thế, kết quả người ta chẳng nói với cậu được mấy câu.”

Có người cười : “Này, đó là Trần Kình Sinh đấy, giờ chắc đang bận lo được tuyển thẳng rồi ,”

“Làm gì có thời gian để ý mấy chuyện linh tinh.”

Cũng đúng.

Tôi vừa nghĩ đến đây, điện thoại trong túi vang lên một tiếng ting.

Một đoạn voice đầy bất lực: [Bạn gái à , vẫn còn giận anh sao ?]

Là Trần Kình Sinh.

Lúc này tôi mới phát hiện… Hứa Tri Tình quên lấy lại chiếc điện thoại này .

Anh giải thích:

[Anh không quen mấy người đó.]

[Nếu em không thích, anh hứa sau này sẽ không nói chuyện với con gái khác nữa, được không ?]

Giọng điệu bất lực, nhưng lại rất chiều chuộng.

Tôi khựng lại .

Hỏi Hứa Tri Tình nên trả lời thế nào.

Cô ấy đang tập nhảy, lúc này mới nhớ ra chuyện này , còn trêu tôi : “Chat với anh ta chẳng phải sở trường của cậu sao ?”

Cô nghĩ một lát, hừ nhẹ: “Bảo ngày mai sáng mang cho tôi một l.ồ.ng há cảo tôm thì tôi tha cho!”

Tôi nói được .

Ngừng lại một chút, lại nhắc cô: “Điện thoại này , cậu nên lấy lại sớm đi .”

Tôi không biết cô có nghe không .

Nhưng Trần Kình Sinh rất nhanh đã trả lời tôi .

Là một sticker chú ch.ó chào kiểu nghiêm túc.

[Rõ!]

[Thêm một cốc sữa đậu nành nữa được không ? Anh tự làm .]

Tôi nằm úp trên bàn, vừa hay nhìn thấy ngoài hành lang, Trần Kình Sinh đang gửi voice.

Gió nhẹ thổi qua, khóe mắt đuôi mày anh đều là ý cười .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hom-nay-quan-su-khong-online/phan-2.html.]

Tôi chợt muộn màng nhận ra … Thảo nào sáng nay anh lại nói như vậy .

Anh không muốn có liên quan gì đến tôi . Hóa ra là vì đã hứa với Hứa Tri Tình.

6.

 

Tin đồn về Trần Kình Sinh luôn lan rất nhanh. 

Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đều biết … Anh đang hẹn hò với Hứa Tri Tình.

Nhiều người tò mò: “Này, Trần Kình Sinh yêu đương thì thế nào nhỉ?”

Lúc đó Hứa Tri Tình đứng ngay cạnh tôi . Cô nghĩ một chút: “Anh ấy à , hơi lạnh lùng.”

“Không chủ động lắm, đôi khi còn làm tôi giận.”

Thực ra không phải vậy .

Mỗi lần , Trần Kình Sinh đều xin lỗi qua điện thoại. Những lời tình cảm kín đáo, thỉnh thoảng cũng dịu dàng nói với tôi .

Chiếc điện thoại đó vẫn nằm trong ngăn bàn của tôi .

Hứa Tri Tình rất hay quên. Hoặc có thể nói …  Mỗi ngày cô đều tận hưởng những buổi hẹn hò ngọt ngào với Trần Kình Sinh. Không mấy quan tâm đến tài khoản yêu đương online này . 

Mà kể từ khi bạn cùng bàn nói với tôi … Trần Kình Sinh và Hứa Tri Tình đã lén hôn nhau dưới cầu vượt…

Tôi cũng không còn trả lời tin nhắn của anh thay cô nữa.

Phần lớn thời gian, tôi tắt máy.

Tôi trở nên bận rộn hơn. Bận học, bận thi, bận làm thêm.

Năm triệu sáu đó đã giúp tôi trả hết nợ cho gia đình. Nhưng con đường phía trước , vẫn phải do tôi tự đi .

Duyên phận đôi khi thật kỳ lạ.

Tôi và cậu nam sinh add WeChat hôm đó dần trở nên thân thiết.

Ở trường thường xuyên gặp nhau , thỉnh  thoảng nói vài câu.

Cậu ấy tên là Đường Diệc Hành.

Thực ra ngay hôm đó cậu đã xin lỗi tôi rồi .

“Xin lỗi nhé, thật ra là Trần Kình Sinh đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn.”

“ Tôi không ngờ lại gây ra mấy lời bàn tán về cậu .”

“Ba vạn kia cũng là cậu ấy chuyển cho tôi .”

“Cậu cứ nhận cũng không sao .”

Tôi nói không cần.

Cậu lại quay đầu cười : “À mà, bố mẹ tôi quản nghiêm lắm, cậu là con gái đầu tiên tôi add đấy.”

7.

 

Đường Diệc Hành dần đưa tôi vào vòng bạn bè của cậu ấy . Cậu và Trần Kình Sinh đều học lớp gia sư riêng.

Một số bài tập và tài liệu bên ngoài rất khó mua được . Mỗi ngày cậu đều gửi cho tôi một phần tài liệu đã tổng hợp.

Đôi khi cậu bận quên mất, sẽ nhờ Trần Kình Sinh mang giúp tôi .

Qua lại vài lần , khi gặp nhau , hai người cũng sẽ gật đầu.

Chào hỏi một tiếng.

Cậu đi thi đấu cũng tiện dẫn tôi theo. Nhờ đó tôi được cộng nhiều điểm, nhận được vài lần học bổng.

Khi tôi tìm việc làm gia sư, Trần Kình Sinh chủ động hỏi: “ Tôi có một đứa em họ, học lớp 6, bạn có muốn thử không ?”

Tiền anh trả rất nhiều, đủ để tôi làm thêm ba chỗ cùng lúc.

Tay cầm b.út của tôi khựng lại .

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

“Được.”

Khi tôi quay người rời đi , Đường Diệc Hành dựa vào hành lang trêu anh :

“Này, Trần Kình Sinh, cậu cầm điện thoại tôi làm gì?”

“Acc của Kiều Hạ, chẳng phải cậu biết rồi sao ?”

Bên kia im lặng một chút: “Không có gì, chỉ là thấy… cái sticker cô ấy gửi, hơi quen.”

Những lời phía sau tôi không nghe nữa.

Tim đập có chút nhanh.

Nhưng cuối cùng, Trần Kình Sinh cũng không nghi ngờ gì. Sự chiều chuộng của anh dành cho Hứa Tri Tình, cả trường đều bàn tán.

Tuần trước sinh nhật Hứa Tri Tình, anh từ London mua về một chiếc vòng cổ giá bảy con số . Trong hộp quà còn kẹp một vỏ sò màu cầu vồng.

Nhà Hứa Tri Tình rất giàu, vừa nhìn đã biết chiếc vòng đó giá trị không nhỏ. Còn vỏ sò kia , cô bĩu môi vứt đi .

“ Tôi đâu có nói tôi thích mấy thứ này .”

Đúng là cô chưa từng nói , nhưng tôi thì có .

Tôi nói rằng khi bố tôi qua đời, ông cũng để lại cho tôi một vỏ sò màu cầu vồng.

Nhưng tôi không tìm thấy nữa.

Loại vỏ sò này chỉ thấy ở sông Thames.

Nhưng tôi không ngờ, Trần Kình Sinh lại đặc biệt đi một chuyến.

Tôi lục thùng rác rất lâu, tìm được chiếc vỏ sò đó.

Trong lòng khẽ nói một câu… “Cảm ơn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...