Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8.
Đầu tháng Tư, Giang Thành có một trận mưa lớn. Nước trong trường dâng lên rất nhiều.
Tôi chợt nhớ đến ổ mèo nhỏ phía sau tòa nhà giảng dạy.
Nhắn tin cho Hứa Tri Tình.
“Cậu có rảnh không ?”
Ổ mèo này Trần Kình Sinh đã cho ăn rất lâu. Bây giờ anh không có ở trường, nếu biết chắc sẽ rất buồn.
Hứa Tri Tình đang sơn móng tay, màu hồng lấp lánh.
“ Tôi không thích mèo, bị nó cào còn phải đi tiêm.”
“Kiều Hạ, cậu đi đi .”
Chưa kịp nghĩ nhiều, tôi đã mặc áo mưa chạy xuống.
Mấy con mèo bị dọa sợ, mặt đất trơn trượt vì nước mưa. Tôi ngã mấy lần , mới cẩn thận ôm được chúng vào lòng.
Vừa ngẩng đầu lên… lại bất ngờ chạm phải ánh mắt của Trần Kình Sinh.
Đang lúc tôi không biết phải giải thích thế nào. Hứa Tri Tình từ phía sau chạy tới, vội vàng nhận lấy mấy con mèo trong tay tôi .
“Kiều Hạ, sao cậu cũng đến?”
“Cậu chẳng phải dị ứng lông mèo sao , làm phiền cậu rồi .”
Đôi mày đang cau của Trần Kình Sinh dần giãn ra . Anh cầm ô, bước đến bên Hứa Tri Tình, ôm c.h.ặ.t cô.
“Cảm ơn em.”
“Anh không nghĩ em sẽ đến.”
Tôi lặng lẽ rời đi .
Về đến lớp, Đường Diệc Hành nhìn vết trầy xước trên người tôi , hỏi: “Cậu đi đâu vậy ?”
Tôi nói không sao , “ Tôi hơi mệt, muốn ngủ một lát.”
Gương mặt cậu rất bình tĩnh, cúi người cõng tôi lên, “Lát nữa ngủ.”
“Đi phòng y tế trước .”
Khi bác sĩ bôi t.h.u.ố.c sát trùng cho tôi . Trần Kình Sinh cũng đến, anh gõ cửa, vốn định cảm ơn tôi .
Ánh mắt hạ xuống, lại đột nhiên nhìn thấy trong túi tôi … chiếc vỏ sò màu cầu vồng.
Ánh mắt anh lập tức lạnh đi .
Thấy biểu cảm của anh , tôi thực sự không biết nói gì.
“Xin lỗi .”
Anh gật đầu, không nói gì, quay người rời đi .
Tôi biết … anh đã để lại cho tôi một chút thể diện.
Nhưng khi tôi mở điện thoại, nhìn thấy tin nhắn đó…
[Bé à , sau này … em vẫn nên tránh xa Kiều Hạ một chút, cô ta tâm cơ quá.]
Tôi vẫn cảm thấy… rất , rất buồn.
9.
Sau đó tôi không còn nói chuyện với Trần Kình Sinh nữa.
Những nơi có anh , tôi cũng cố tránh.
Dù sao cũng từng thích.
Tôi không muốn anh ghét mình .
Công việc gia sư cho em họ anh , tôi tìm cớ từ chối.
Dì anh rất thất vọng, kéo tôi lại hỏi: “Có phải cháu gặp khó khăn gì không ? Nói với chúng ta xem.”
Trần Kình Sinh đứng bên cạnh.
Anh nhàn nhạt nhướng mắt: “Dì, đổi người khác không được sao ?”
“Cô ấy có gì tốt chứ? Cháu chẳng thấy.”
Bà Trần không còn cách nào, trả tiền công, bảo Trần Kình Sinh đưa tôi về.
Chàng trai hạ cửa kính xe, nhàn nhạt nói với tôi : “Lên đi .”
Dường như có chút bực bội. Khi dừng đèn đỏ, anh lướt điện thoại gọi một cuộc.
Chuông trong túi tôi đột nhiên vang lên, cùng lúc Trần Kình Sinh quay đầu. Tôi chợt phát hiện, chiếc điện thoại định trả Hứa Tri Tình hôm nay, đang nằm trong túi mình .
Một cú phanh gấp, đầu tôi suýt đập vào cửa kính.
Sắc môi Trần Kình Sinh hơi tái, đôi mày đẹp khẽ nhíu.
“Cậu…”
Tôi mỉm cười xin lỗi . Lấy điện thoại của mình ra , áp lên tai.
“Alo, bố à ? Con vẫn ổn .”
“Trường cũng tốt , con quen được nhiều bạn rồi , bố đừng lo.”
Khi những lời này tự nhiên nói ra .
Tôi mới nhận ra … mình bình tĩnh hơn tưởng tượng.
Từ nhỏ tôi đã biết , có rất nhiều thứ không thuộc về mình .
Ví dụ như cây violin đặt trong tủ kính.
Ví dụ như… Trần Kình Sinh.
Trần Kình Sinh nhìn xuống điện thoại của mình .
Cuộc gọi vẫn đang kết nối.
Sự phức tạp trong mắt anh cuối cùng cũng tan đi .
Lúc tôi cúp máy, sắc mặt anh đã trở lại bình thản.
“Đến rồi .”
Tôi gật đầu, “Cảm ơn.”
Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi một giây. Cuối cùng khẽ “ừ” một tiếng.
Tôi biết … mình đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để nói ra sự thật.
Nhưng thì sao chứ?
Tôi khẽ thở dài.
Thật ra , nếu Trần Kình Sinh suy nghĩ kỹ… sẽ nhận ra . Trong lúc hoảng loạn, tôi đã nói một lời nói dối rất vụng về.
Bố tôi … đã qua đời từ mười năm trước .
10.
Khi tôi trả lại chiếc điện thoại cho Hứa Tri Tình. Cô ấy nhìn thấy tin nhắn đó, biểu cảm có chút lúng túng.
Cô mím môi: “Xin lỗi nhé, Kiều Hạ.”
“Đều tại tôi , không ngờ anh ấy lại ghét cậu đến vậy .”
Tôi “ừ” một tiếng, “ Tôi cũng không ngờ.”
Cô không nghe rõ: “Cái gì?”
Tôi cười cười , quay mặt đi , “Không có gì.”
Quan hệ giữa tôi và Trần Kình Sinh cứ vậy trở về điểm xuất phát.
Có một lần .
Tôi phát hiện trong sách tài liệu Đường Diệc Hành đưa tôi , có vài trang ghi chú là của Trần Kình Sinh.
Ngay hôm đó tôi chọn ra , trả lại .
Đường Diệc Hành đang ngủ bù. Nghe vậy lười biếng ngẩng đầu: “Ồ, chắc tôi để nhầm.”
“ Nhưng chữ của cậu ta đẹp hơn tôi , cậu dùng còn tốt hơn.”
Tôi vội xua tay: “Không cần đâu .”
“Cậu… cậu viết chi tiết hơn, tôi quen rồi .”
Đôi mắt đào hoa của Đường Diệc Hành cong lên.
Cậu gõ nhẹ lên đầu tôi : “Coi như cậu đang khen tôi vậy .”
Trần Kình Sinh dừng b.út, nhàn nhạt nhìn về phía chúng tôi . Trong mắt thoáng qua một tia u tối.
Tôi trả sách xong liền vội đi .
Phía sau , Đường Diệc Hành “xì” một tiếng, cầm mấy trang ghi chú lên.
“Này, nói thật nhé, dạo này cô ấy có vẻ đang tránh cậu đấy.”
“Trần Kình Sinh, cậu đắc tội người ta à ?”
Chàng trai im lặng rất lâu, ánh mắt nhàn nhạt hướng ra ngoài cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hom-nay-quan-su-khong-online/phan-3.html.]
“Ai mà biết .”
11.
Sau đó, không biết từ đâu lan ra tin đồn… Trần Kình Sinh và Hứa Tri Tình cãi nhau .
Khi tôi đang ôn bài trong thư viện, tình cờ thấy Hứa Tri Tình ngồi xổm sau kệ sách khóc .
Vì tình bạn cùng lớp,
tôi
đưa cho cô vài tờ giấy.
Cô nắm tay tôi , lo lắng: “Phải làm sao đây?”
“Trần Kình Sinh biết tôi làm mất đồ của anh ấy rồi .”
“ Tôi không tìm được lý do, anh ấy giận rồi .”
Cô gái khóc đến đỏ cả mắt.
“Kiều Hạ, cậu giúp tôi dỗ anh ấy đi .”
“ Tôi không biết phải nói gì với anh ấy .”
Tôi im lặng một chút, lấy từ túi ra chiếc vỏ sò màu cầu vồng.
“Là cái này đúng không ?”
“ Tôi nhặt được , cậu đưa cho anh ấy xem, anh ấy sẽ không giận nữa.”
Cô vui mừng nói : “ Đúng cái này !”
Hứa Tri Tình lau nước mắt, bật cười .
“Cảm ơn cậu nhé, Kiều Hạ.”
“ Tôi biết mà, vẫn là cậu hiểu anh ấy nhất.”
Tôi không nói gì.
Không lâu sau chuyện đó, tôi lại nghe tin họ đã làm hòa.
Khi tôi đang chấm bài trong văn phòng giáo viên toán thì tình cờ nghe thấy ngoài hành lang, Trần Kình Sinh đang dỗ Hứa Tri Tình đang khóc .
Anh thở dài:
“Em đúng là ngốc.”
“Chỉ là một cái vỏ sò thôi, anh sao nỡ thật sự giận em.”
11.
Từ sau đó, tôi như phát điên mà lao vào học.
Tôi muốn đến London, muốn đi xem sông Thames. Muốn bước trên bãi cát đó, nằm trên bờ biển ấy .
Lưng bị cấn phải thứ gì đó, nhặt lên nhìn … là một chiếc vỏ sò màu cầu vồng.
Lúc ấy , tôi sẽ quay đầu lại .
Nói với bố: “Con thật sự tìm được rồi !”
Sau khi xác định được trường mục tiêu.
Tôi gần như vùi đầu vào sách vở. Nói chuyện ít đi , ăn uống cũng qua loa. Thỉnh thoảng bạn bè rủ đi chơi thư giãn, tôi cũng từ chối.
Có lần , tôi nghe thấy bạn thân nhất của mình nói : “Cậu ta à , ghen tị với Hứa Tri Tình thôi.”
“Muốn dùng thành tích để vượt mặt người ta .”
“Dù sao Hứa Tri Tình vừa xinh, nhảy đẹp , bạn trai lại là Trần Kình Sinh…”
Khoảng thời gian đó, tôi bị đè nén đến ngạt thở.
Một lần kiểm tra tuần, vì vài sai sót nhỏ, tổng điểm của tôi tụt mất mười điểm.
Tối hôm đó ngoài chuyện này ra , tôi còn biết … Hứa Tri Tình đã xin được suất trao đổi sinh. Cô có thể cùng Trần Kình Sinh, đi California.
Có người thở dài: “Người hợp nhau thì trong ngoài đều hợp.”
“Nếu bạn gái của Trần Kình Sinh là người bình thường, chắc tốt nghiệp xong hai người sẽ phải chia tay tiếc nuối thôi.”
“ Nhưng Hứa Tri Tình chỉ cần bỏ ra năm mươi triệu là nhẹ nhàng mua được suất đó…”
Tôi xem lại bài sai hết lần này đến lần khác.
Không biết là cảm xúc gì.
Đêm đó, ở hành lang, tôi bỗng bật khóc một trận. Hóa ra họ đều xuất sắc như vậy . Xuất sắc đến mức… dễ dàng nghiền nát tôi .
Tôi vùi đầu vào đầu gối. Nhưng bỗng có một người bước đến, nói với tôi : “Kiều Hạ, cậu không hề kém.”
“Cậu học giỏi, tốt bụng, luôn nghĩ cho người khác.”
Tôi khẽ sững lại , cứ tưởng là mình nghe nhầm.
Tiếng ve kêu râm ran, cậu ngồi trên bậc thềm.
Đường Diệc Hành thở dài: “Có lẽ cậu không nhận ra … mình tốt đến mức nào.”
13.
Chuyện đêm hôm đó, tôi và Đường Diệc Hành đều ăn ý không nhắc lại . Nhưng tôi nhận ra , hai đứa gặp nhau ngày càng nhiều hơn.
Đôi khi chiếm chỗ trong thư viện, cậu sẽ cầm hai cốc cà phê, đứng bên cửa sổ vẫy tay với tôi : “Kiều Hạ, ở đây có chỗ này .”
Tôi ôm sách, thở hổn hển chạy đến ngồi cạnh cậu .
“Cảm ơn nhé, Đường Diệc Hành.”
Năng khiếu toán của cậu rất tốt . Những gì tôi không hiểu, thường hỏi thẳng cậu . Cậu rất vui khi giúp tôi .
Có lúc hai người thảo luận quá nhiều. Tan học cũng cùng nhau đi về.
Đi được một đoạn, Đường Diệc Hành nói : “Này, Kiều Hạ, hôm nay sao nhiều sao thế.”
“Giống đồ thị hàm lượng giác ấy .”
Tôi bật cười .
Cũng ngẩng đầu nhìn lên trời.
…
Dần dần, cả trường đều biết Đường Diệc Hành đang theo đuổi tôi .
Cậu cũng không phủ nhận. Nghe nói sau chuyện này , cậu và Trần Kình Sinh còn có chút không vui, hai người suýt đ.á.n.h nhau .
Nguyên nhân là Đường Diệc Hành lấy điện thoại ra , cho mọi người xem ảnh tôi . Còn người kia chỉ nhướng mắt, nói một câu: “Ồ, bình thường.”
Bạn cùng bàn bênh tôi : “Xì, mấy công t.ử nhà giàu này nhìn người nông cạn thật.”
“ Nhưng Đường Diệc Hành thì khác!”
Tôi cười cười , thấy cũng chẳng có gì.
Nên khi chiều đó Đường Diệc Hành đến tìm tôi . Mặt còn mang vết thương, đến than thở.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Tôi liền dùng b.út gõ nhẹ lên đầu cậu : “Ai bảo cậu không học cái tốt , lại đi học đ.á.n.h nhau .”
Nói rồi , tôi xé một miếng băng cá nhân, dán lên mặt cậu .
Trần Kình Sinh vừa lúc đi lấy nước. Thấy chúng tôi , bước chân khựng lại một chút. Rồi làm như không có gì, rời đi .
…
Kỳ nghỉ hè năm lớp 11.
Sinh nhật Đường Diệc Hành.
Tôi lại gặp Trần Kình Sinh và Hứa Tri Tình. Hai người đi cùng nhau . Chỉ cần có Trần Kình Sinh, vẫn có rất nhiều cô gái vây quanh.
Nhưng không hiểu sao … sắc mặt của cả hai đều không tốt lắm.
Không khí cũng hơi lạnh.
Nhưng khi nhìn thấy tôi , Hứa Tri Tình vẫn gượng cười .
Tiến lên khoác tay tôi .
“Trùng hợp thật, Kiều Hạ, cậu cũng ở đây.”
“Không ngờ cậu và Đường Diệc Hành lại thân đến vậy .”
Trần Kình Sinh cũng hạ mắt nhìn tôi . Tôi không nói gì nhiều, chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Đường Diệc Hành rất được lòng mọi người .
Khách đến rất đông, trong sảnh vô cùng náo nhiệt. Tôi bèn ra sân, ngồi trên chiếc xích đu một lúc.
Không ngờ, lại vừa hay gặp Trần Kình Sinh.
Anh dựa vào tường, nhìn tôi một lúc. Đột nhiên hỏi một câu chẳng liên quan: “Cậu cũng nuôi mèo à ? Tên gì?”
Tôi sững người .
Lúc này mới muộn màng nhận ra … khi nãy nói chuyện với bạn học, tôi có nhắc đến việc ở quê có nuôi một con mèo vàng.
Nhưng tôi không ngờ, chuyện nhỏ như vậy lại bị Trần Kình Sinh để ý.
Tôi đành nói : “Ừ, tên là Gulu.”
Chàng trai nhướng mày, tôi vội bổ sung: “Vì nó kén ăn, trông mềm mềm, tính lại khá bướng…”
Trần Kình Sinh đột nhiên bật cười . Anh quay mặt sang, khóe môi hơi cong lên.
“Bình thường thôi, mèo giống chủ.”
Tôi không nghe rõ: “Hả?”
Trần Kình Sinh thu lại nụ cười , nhàn nhạt nói : “Không có gì.”
Chaporia
Bình Luận (0)