THỊNH TIÊM TIÊM/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

Ta là biểu tiểu thư nương nhờ tại quốc công phủ, từ nhỏ đã sở hữu dung nhan tuyệt thế. Sống cảnh ăn nhờ ở đậu, ta sớm học được cách quan sát sắc mặt, dè dặt lấy lòng người khác, chỉ sợ bị đuổi ra khỏi cửa.

 

Vô tình, ta nghe được lời cữu mẫu nói với đại biểu huynh :

 

"Thịnh Tiêm Tiêm kia , sinh ra đã mang gương mặt hồ ly tinh, phong thái như chốn kỹ viện, nhìn là biết chẳng có ý tốt gì."

 

"Thú thê phải cưới người hiền thục, con đừng để bị con nhỏ đó mê hoặc."

 

Giọng Dung Tịch lạnh nhạt đáp:

 

"Nàng ta quả thực không thích hợp làm chính thê của nhà đứng đắn. Hài nhi tự biết chừng mực."

 

Trước khi rời kinh, Dung Tịch còn đặc biệt dặn dò ta phải ở yên trong phủ, chớ có ra ngoài mà rước lấy thị phi.

 

Ta sợ bị người đời chán ghét.

 

Vì thế sau khi hắn đi , nhân lúc trong phủ đang bàn chuyện hôn sự cho biểu tỷ, ta cũng mon men lại gần:

 

"Ngoại tổ mẫu, người cũng tìm cho con một vị phu quân được không ?

 

01

 

Ngoại tổ mẫu nhìn ta một cái, ánh mắt có chút phức tạp.

 

"Con?"

 

"Dạ." Ta cúi đầu, giọng lí nhí.

 

Ta không phải biểu tiểu thư danh giá trong phủ, mà là con gái của thiếp thất bên cô gia, chỉ vì đích mẫu đối đãi với ta như con ruột, ta mới có cơ hội được nương nhờ phủ Quốc Công.

 

Bởi vậy , ta chưa từng dám mong cầu quá nhiều.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

"Nhà cao cửa rộng con không dám trèo cao, nếu có thể gả cho một gia đình bình thường, làm một chính thê là được rồi ạ."

 

Ngoại tổ mẫu trầm ngâm một lát rồi gật đầu đồng ý.

 

Bà nói thêm một câu:

 

" Nhưng trước mắt, hôn sự của đại biểu tỷ con mới là quan trọng."

 

Ta vui vẻ gật đầu.

 

Chỉ cần hôn sự của biểu tỷ được định đoạt, sau đó sẽ đến lượt ta .

 

Biểu tỷ Dung Yên là đích nữ của quốc công phủ, cữu mẫu đối với hôn sự của tỷ ấy vô cùng khắt khe, chọn tới chọn lui, chọn đến năm nay mười chín tuổi mới miễn cưỡng nhắm trúng thế t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu.

 

Vì thế, cữu mẫu bắt ta đi cùng Dung Yên để xem mắt.

 

Bà nhìn khuôn mặt sưng đỏ vì dị ứng của ta , hài lòng gật đầu:

 

"Dáng vẻ này của ngươi vừa hay thích hợp, ngươi đi cùng Yên nhi, nhớ xuất hiện cho đàng hoàng.”

 

"Xấu thành cái bộ dạng này , cuối cùng cũng khiến người ta bớt lo một chút."

 

Mỗi năm đến mùa liễu tung bông, mặt ta đều bị dị ứng.

 

Năm nay cũng không ngoại lệ, mụn nổi đầy mặt, khuôn mặt tựa tiên nữ nay sưng vù như đầu heo.

 

Cữu mẫu bắt ta đi theo chính là muốn dùng cái mặt xấu xí này của ta để tôn lên vẻ đẹp của Dung Yên.

 

Nếu ta vẫn giữ nguyên dung mạo ngày thường, cữu mẫu nhất quyết sẽ không bao giờ để ta cùng Dung Yên ra ngoài xem mắt.

 

Bởi vì từ nhỏ ta đã sở hữu nhan sắc diễm lệ hơn người .

 

Cũng chính vì khuôn mặt này , mà ta khiến cữu mẫu và Dung Tịch chán ghét.

 

02

 

Lúc ta mới đến quốc công phủ, cả viện người nhìn chằm chằm về phía ta , ai nấy đều nín thở, đ.á.n.h giá ta không rời mắt.

 

"Đây chính là con gái của thiếp thất bên cô gia sao ?"

 

"Dung mạo này cũng quá... diễm lệ rồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thinh-tiem-tiem/1.html.]

 

Ta dùng ngón tay xoắn c.h.ặ.t dây nải, hận không thể tìm một cái kẽ đất mà chui xuống.

 

Ta không thích bị người ta bàn tán, đành cúi đầu, cười một nụ cười ngượng ngùng khó xử.

 

Tiểu nương đã sớm dặn dò, bảo ta ngày thường phải biết lấy lòng người khác một chút, miệng lưỡi ngọt ngào một chút, có quốc công phủ chống lưng, sau này mới có thể mưu cầu một mối nhân duyên tốt đẹp .

 

Cho nên sống cảnh ăn nhờ ở đậu, ta học được cách quan sát sắc mặt, nơi nơi đều phải lấy lòng người .

 

Ta hòa thuận với các vị công t.ử, cô nương trong phủ.

 

Chỉ duy nhất Dung Tịch là đặc biệt lạnh nhạt với ta .

 

Dung Tịch là đại công t.ử của quốc công phủ, hắn sinh ra với ngoại hình cực phẩm, mày kiếm mắt sáng, dáng vẻ thanh tao như trúc, trời sinh đã mang một phong thái cao quý khó gần.

 

Mỗi khi nhìn ta , mày hắn luôn khẽ nhíu lại , vẻ mặt lạnh lùng.

 

Hắn hiếm khi liếc nhìn ta , mà nếu có nhìn , cũng đều là nhíu mày nhắc nhở ta ăn mặc cho đoan trang một chút.

 

Trong lòng ta cảm thấy tủi thân vô cùng.

 

Còn phải đoan trang đến mức nào nữa đây?

 

Tiết trời tháng tám nóng nực, ta đều phải mặc váy áo cao cổ, trông chẳng khác nào một bà cụ non.

 

Ngay cả khi ăn một miếng bánh cũng phải dùng khăn che miệng, sợ bị người ta chê là thô bỉ.

 

Cữu mẫu vốn không ưa gì ta .

 

Bà luôn lén lút thì thầm sau lưng, nói ta là tướng mạo chiêu ong dẫn bướm, là hồng nhan họa thủy, không giống con gái nhà t.ử tế.

 

Vì sợ ta quyến rũ Dung Tịch, bà đã lén dặn dò hắn :

 

"Thịnh Tiêm Tiêm kia , sinh ra đã mang gương mặt hồ ly tinh, phong thái như chốn kỹ viện, chỗ nào cũng ra vẻ lấy lòng, nhìn là biết chẳng có ý tốt gì."

 

"Thú thê phải cưới người hiền thục, con đừng để bị con bé đó mê hoặc."

 

Dung Tịch nghiêm túc gật đầu, giọng điệu hờ hững:

 

"Mẫu thân nói chí phải ."

 

"Nàng ta quả thực không thích hợp làm chính thê của nhà đứng đắn. Hài nhi tự biết chừng mực."

 

Những lời này , nghe thật khiến người ta nhục nhã vô cùng.

 

Từ khi vào quốc công phủ, ta lại càng sợ người ta chê mình không đủ đoan trang, nên tập cách cười không lộ răng, đi không lay động vạt váy.

 

Sống dè dặt cẩn trọng vô cùng khổ sở.

 

Vậy mà chỉ vì dung mạo diễm lệ, ta vô cớ bị họ chụp cho cái mũ hồ ly tinh, phong thái kỹ viện.

 

Đến cả khi hắn rời kinh đi làm việc, cũng phải quay đầu dặn dò cặn kẽ.

 

Dưới mái hiên, gió xuân phả vào mặt, hắn mặc một thân thanh y, phong thái đoan chính cao quý, ánh mắt đặt trên người ta , giọng điệu nhàn nhạt nhưng mang theo vẻ không thể nghi ngờ:

 

"Trong thời gian ta không có ở đây, nàng hãy ở yên trong phủ, bớt ra ngoài rước lấy thị phi."

 

"Đợi khi ta trở về, có chuyện muốn nói với nàng."

 

Ta ngẩn người một chút, nắm c.h.ặ.t khăn tay, cung kính đáp lời vâng dạ .

 

Nhưng trong lòng đã sớm hoảng sợ vô cùng.

 

Chắc chắn là muốn giáo huấn ta rồi .

 

Nếu thực sự khiến cữu mẫu và đại biểu huynh chán ghét, e là ta sẽ bị quét ra khỏi cửa.

 

Cho nên, đợi khi hắn đi rồi , nhân lúc ngoại tổ mẫu bàn chuyện hôn sự cho biểu tỷ, ta là người đầu tiên mon men lại gần.

 

Giải thích: Đích mẫu nuôi lớn nữ chính là con gái của lão phu nhân Quốc công phủ. 

Cô gia là con rể của lão phu nhân Quốc công phủ. 

Nữ chính được đưa đến quốc công phủ và được lão phu nhân Quốc công phủ yêu quý vì con gái bà ấy đã  nuôi nấng nữ chính như con ruột.

Thức chất thì nữ chính không có quan hệ m.á.u mủ gì với Quốc công phủ.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...