THỊNH TIÊM TIÊM/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

03

 

Dung Yên và thế t.ử Vĩnh Ninh Hầu hẹn gặp tại trà lâu bên hồ.

 

Nữ t.ử vốn trọng cái đẹp , ta tất nhiên không muốn phô ra khuôn mặt xấu xí này , nên đã đội thêm tấm mạn che mặt rồi mới ra cửa.

 

Bên hồ, lá sen xanh biếc nối liền trời đất, nước trời một sắc.

 

Khi chúng ta đến nơi, Bùi Hành An đã ngồi sẵn bên cửa sổ.

 

Ánh tà dương chiếu rọi qua tán cây, tiếng nước chảy róc rách phía sau lưng hắn . Hắn mặc trường bào màu xanh trúc, mày mắt ôn hòa, trông giống một văn nhân, nhưng quanh thân lại toát ra khí thế hiên ngang.

 

Từ sớm đã nghe danh, thế t.ử họ Bùi không phải hạng công t.ử bột được nuông chiều, dù còn trẻ tuổi nhưng đã từng theo Hầu gia xông pha sa trường c.h.é.m g.i.ế.c quân địch, hiện đang thống lĩnh tuần phòng doanh, là một vị thiếu niên tướng quân.

 

Vì vậy , cữu mẫu vô cùng hài lòng với mối hôn sự này .

 

Chỉ còn đợi Dung Yên gật đầu nữa là xong.

 

Hai người họ ngồi cùng nhau , kỳ thực trông rất xứng đôi.

 

Thế nhưng lúc gặp mặt, cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cứ như đang hoàn thành công vụ vậy .

 

Dung Yên nói chuyện thi từ ca phú.

 

Bùi Hành An nói chuyện hành binh đ.á.n.h trận.

 

Đúng là ông nói gà bà nói vịt, chẳng ai quan tâm người đối diện đang nói cái gì.

 

Ta đội mạn che mặt ngồi trong góc, chán đến mức chẳng biết làm gì.

 

Bên ngoài cửa sổ, hoa sen nở rộ khắp hồ, gió thổi qua, hương thơm ngào ngạt bay vào .

 

Thừa dịp không ai chú ý, ta lén đưa tay ra , lấy một miếng bánh hoa quế rồi thu tay về dưới lớp mạn che để ăn.

 

Tại quốc công phủ, tuy mọi người đều gọi ta một tiếng tứ cô nương, nhưng ta không giống như những cô nương danh giá khác, chẳng bao giờ được đụng đến những món ngon vật lạ này .

 

Trà Dương Giang Xuân Tuyết cũng rất thơm.

 

Ta mải mê ăn uống, đến mức Dung Yên rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào cũng chẳng hề hay biết .

 

Cho đến khi một giọng nói ôn hòa vang lên trên đỉnh đầu:

 

"Vị cô nương đội mạn che kia , muốn ăn gì thì cứ trực tiếp lấy, không cần phải lén lút đâu ."

 

Ta giật b.ắ.n mình , suýt chút nữa thì bị miếng bánh làm cho nghẹn ứ.

 

Ngẩng đầu lên.

 

Bùi Hành An đang nhìn ta với vẻ buồn cười .

 

Ngón tay thon dài của hắn đẩy đĩa điểm tâm về phía ta : "Cái này cũng cho nàng đấy."

 

Ta ngẩn người .

 

Bất giác lại nhớ đến Dung Tịch.

 

Mỗi khi có yến tiệc trong phủ, ta đang ăn uống thỏa thuê thì hắn lại ngồi đối diện, ánh mắt đạm bạc liếc nhìn sang. Ta đang ăn ngon lành, gắp thêm một miếng thịt kho tàu, hắn liền cau mày.

 

Sau đó, hắn sai nha hoàn truyền lời, nói con gái nhà lành không nên tham ăn, tham lam quá độ là điều không nhã nhặn.

 

Từ đó về sau , ta ngay cả ăn cơm cũng phải cẩn trọng từng chút một, sợ rằng sẽ bị hắn chán ghét.

 

Nhưng ở đây không phải trong phủ, nên ta chẳng sợ gì cả.

 

Ta vui vẻ, đôi mắt cong cong lên nói lời cảm ơn.

 

Bùi Hành An cười cười :

 

"Chỉ là một đĩa điểm tâm, không đáng phải cảm ơn."

 

Ta vùi đầu ăn uống, ăn được lưng lửng bụng, định bụng đi tìm Dung Yên.

 

Vừa xuống lầu, liền bị người chặn lại .

 

"Ô kìa, đây chẳng phải là tứ cô nương của quốc công phủ sao ?"

 

Ta ngẩng đầu, nhận ra người đang lên tiếng.

 

Là thiên kim của nhà Chu thị lang.

 

Dung Yên có quan hệ tốt với ta , đôi khi sẽ đưa ta đến các buổi thi hội. Có lần Dung Yên làm một bài thơ, cả hội khen ngợi không ngớt, nhưng Chu Uyển lại không phục.

 

Nàng ta không dám bắt nạt Dung Yên, nên cứ chuyên chọn quả hồng mềm mà bóp, không ít lần gây khó dễ cho ta .

 

Nàng ta cười một tiếng, ánh mắt liếc về phía tấm mạn che mặt của ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thinh-tiem-tiem/2.html.]

 

"Tứ cô nương chẳng phải là mỹ nhân tựa tiên nữ sao ? Sao hôm nay lại không dám lộ mặt ra gặp người ?"

 

Ta không muốn gây thêm chuyện, cúi đầu định lách người đi qua.

 

"Đứng lại !"

 

Tấm mạn che mặt của ta bỗng chốc bị ả giật phăng ra .

 

Một đứa trẻ đi ngang qua, nhìn thấy mặt ta liền òa khóc nức nở.

 

Chu Uyển kinh ngạc kêu lên:

 

"Ối chà, đây là bộ dạng quỷ quái gì thế này !"

 

Mấy cô nương đi theo ả cũng lộ vẻ chán ghét, hùa nhau cười cợt:

 

"Cứ tưởng là đẹp đẽ thế nào, hóa ra là một con quái vật xấu xí."

 

"Quốc công phủ nuôi loại người này , không thấy mất mặt sao ?"

 

Mặt ta nóng bừng lên, hốc mắt phút chốc đã đỏ hoe.

 

Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên:

 

"Đây chính là gia giáo của nhà họ Chu sao ?"

 

Bùi Hành An không biết đã đến bên cạnh từ lúc nào, hắn chắp tay sau lưng, giọng điệu bình thản.

 

Sắc mặt Chu Uyển thay đổi, ả ngượng ngùng câm nín, hừ một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.

 

Bùi Hành An đưa tấm mạn che lại cho ta :

 

"Gió lớn, cô nương hãy đội lại cho cẩn thận."

 

Ta cầm lấy mạn che, hơi do dự một chút, cũng không vội đội lên.

 

Cữu mẫu vốn dĩ muốn ta lộ mặt, để sự tương phản giúp bà ta làm nổi bật vẻ đẹp của Dung Yên. Thế nên, ta cứ thản nhiên để khuôn mặt xấu xí đó ra ngoài, nở nụ cười toe toét:

 

"Để thế t.ử chê cười rồi , mặt ta bị dị ứng, dạo này đều như thế này , không bì được với nhan sắc của biểu tỷ."

 

"Khiến ngài sợ rồi , thật xin lỗi nha."

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ánh mắt Bùi Hành An đầy ôn hòa: "Cũng không đến mức đó."

 

Dung Yên cuối cùng cũng phát hiện ra động tĩnh bên này , nàng chạy vội tới, giúp ta đội lại mạn che, buộc c.h.ặ.t dây lại .

 

Nhìn thấy mắt ta vẫn còn hơi đỏ, sắc mặt nàng trầm xuống, quay lại trừng mắt nhìn Bùi Hành An một cái sắc lẹm, trách hắn chỉ trong nháy mắt đã khiến ta khóc .

 

"Tiêm Tiêm, chúng ta đi !"

 

Ta kéo kéo ống tay áo nàng, quay lại chỗ cũ, chỉ tay vào đĩa điểm tâm còn ăn dở.

 

"Ta có thể gói mang về được không ?"

 

Bùi Hành An ngẩn người một lát.

 

"Nàng vẫn chưa ăn no sao ?"

 

"Không phải ." Ta lắc đầu.

 

"Nha hoàn trong viện của ta chưa từng được nếm những món ngon này , ta muốn mang về cho các nàng ấy thử một chút."

 

04

 

Dung Yên không thích Bùi Hành An.

 

Trên xe ngựa, nàng thở ngắn than dài, gương mặt sầu muộn nói rằng hạng võ tướng như hắn không hiểu phong tình, trầm mặc tẻ nhạt, nói chuyện với hắn chẳng hợp ý chút nào.

 

Nàng còn bảo rằng nếu sau này mà bị hắn đ.á.n.h, chắc chắn sẽ đau lắm.

 

Ta chớp chớp mắt: "Không đâu mà, ta thấy hắn là người khá tốt , còn nhường hết điểm tâm cho ta nữa đấy."

 

Dung Yên cười , lấy ngón tay chọc vào trán ta : "Ngươi chỉ biết ăn thôi."

 

Ta rụt cổ, cười hì hì.

 

Kỳ thực ta biết , Dung Yên vốn thông tuệ, đọc nhiều hiểu rộng, người mà nàng yêu thích là hạng văn nhân nho sĩ có thể cùng nàng ngâm thơ đối đáp, tâm đầu ý hợp.

 

Tỷ như vị Trương công t.ử ở Bạch Lộc thư viện kia .

 

Hôm nay nàng bằng lòng đi xem mắt, chẳng qua là vì không cãi lại được cữu mẫu.

 

Dung Yên không thích Bùi Hành An, nhưng cữu mẫu lại vô cùng vừa ý, ép nàng phải đi "giao lưu nhiều hơn".

 

Vậy là ta cũng phải chịu khổ theo.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...