Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cữu mẫu không muốn để Dung Yên xuất hiện quá nhiều nơi công cộng, sợ làm mất lễ nghi, bèn bắt ta mang bộ mặt xấu xí này đến phủ Vĩnh Ninh Hầu đưa thiếp , hẹn Bùi Hành An ra ngoài.
Phải hứng gió, mặt ta lại càng lâu lành hơn.
Suốt dọc đường đi , phố xá liễu bay như tuyết, mặt ta vừa đỏ vừa sưng, ngứa ngáy vô cùng.
Không nhịn được , nước mắt nước mũi thi nhau chảy xuống.
Quản gia phủ Bùi bước ra đón, nhìn thấy ta khóc lóc thê t.h.ả.m thì giật mình kinh hãi.
"Cô nương, người đây là..."
Quản gia ngẫm nghĩ một chút, trực tiếp mời ta vào hoa sảnh. Ta tháo mạn che mặt xuống, quản gia nhìn rõ khuôn mặt ta , hít vào một hơi lạnh.
Ta sụt sịt mũi, ngại ngùng cười cười :
"Bị dị ứng, khiến người chê cười rồi ."
Khi Bùi Hành An bước ra , ta đang ngứa ngáy đến mức chẳng màng hình tượng mà gãi tai gãi má.
Gặp hắn , ta chỉ muốn nhanh ch.óng hoàn thành lời cữu mẫu dặn dò, vội đưa tấm thiếp ra : "Biểu tỷ hẹn ngài..."
Hắn không nhận, xoay người gọi phủ y đến.
Không cho ta cơ hội từ chối.
Đặt tấm thiếp sang một bên, giọng hắn trầm thấp:
"Xem mặt của nàng trước đã ."
Phủ y đến rất nhanh, xem qua khuôn mặt của ta , bảo là phong tà nhập thể, cộng thêm dị ứng hoa liễu, cần phải dùng t.h.u.ố.c cho cẩn thận.
Thuốc mỡ bôi lên mát lạnh, cơn ngứa ngáy tức thì dịu xuống.
Hắn quả là một người tốt , không những để phủ y chữa trị cho ta mà còn sai cả xe ngựa của phủ đưa ta về nhà.
Ta vội xua tay nói không cần.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Hắn khẽ mỉm cười , giúp ta che chắn tấm mạn che mặt cho thật kín đáo.
"Hoa liễu trong thành này còn bay thêm một tháng nữa, dạo này gió lớn, mặt nàng không được tiếp xúc với gió nữa đâu ."
Lòng ta ấm áp lạ thường, tạ ơn hết lần này đến lần khác.
Ta cảm thấy Bùi Hành An là một lang quân không tệ, bèn nói tốt về hắn với Dung Yên, nhưng Dung Yên chẳng mảy may lọt tai lời nào.
Đến ngày hẹn ước, Dung Yên không muốn đi .
Ta nhíu mày: " Nhưng mà, phía cữu mẫu..."
Nàng lộ vẻ kháng cự, chu môi nói :
"Vốn dĩ là mẫu thân tự làm tự chịu, ta chẳng hề muốn gặp hắn ta thêm lần nào nữa."
Ta há miệng, định nói gì đó rồi lại nuốt ngược vào trong.
Chỉ đành chạy một chuyến này thôi.
Đội mạn che mặt lên rồi rời phủ.
Thấy người đến là ta , Bùi Hành An có chút bất ngờ:
"Sao lại là nàng?"
Ta vội vàng chuyển lời của biểu tỷ:
"Bùi thế t.ử, biểu tỷ của ta ... thân mình không được khỏe, hôm nay e là không thể đến dự hẹn được , tỷ ấy nói để hôm khác sẽ hẹn lại sau ."
Nói xong lời này , ta vô cùng chột dạ , bởi vì cái cớ này thật quá vụng về.
Thế nhưng trên mặt Bùi Hành An không lộ chút tức giận nào, ngược lại còn hỏi ta : "Mặt nàng đã đỡ hơn chút nào chưa ?"
Ta ngẩn người .
"Dạ?"
"Thuốc lần trước phủ y cho, dùng hết chưa ?"
"Vẫn... vẫn còn một ít ạ."
Nói xong, ta lúng túng ngồi ngay ngắn một bên.
Chợt thấy hắn mỉm cười , trong mắt lóe lên tia sáng nhẹ, hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ, đưa tới:
"Đây là loại mới phối, phủ y nói dùng tốt hơn loại trước , nàng cầm lấy đi ."
Ta nhận lấy bình sứ, nắm trong tay, lòng thấy ấm áp vô cùng.
Không nhịn được cười : "Đa tạ thế t.ử."
05
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thinh-tiem-tiem/3.html.
]
Dung Yên vì muốn đối phó với cữu mẫu mà cứ cách vài ba hôm lại nói đưa ta đi "hẹn hò" với Bùi Hành An. Cữu mẫu rất hài lòng, đối với ta cũng hiếm khi có được vài phần hòa nhã.
Nhưng gọi là "hẹn hò", chứ thực ra giữa đường Dung Yên đã quăng ta lại , bắt ta tự đi tìm Bùi Hành An.
"Thế còn tỷ, tỷ đi đâu ?"
Ánh mắt nàng lấp lánh, ấp úng đáp: "Không... chỉ là đi dạo loanh quanh thôi, dù sao ta cũng chẳng muốn gặp tên võ phu đó."
Nói xong, nàng xách váy chạy biến.
Cứ như vậy , ta lại phải c.ắ.n răng một mình đến phủ Vĩnh Ninh Hầu.
Bùi Hành An dường như đã quá quen với việc Dung Yên lỡ hẹn, hắn chỉ bất đắc dĩ cười nhẹ, rồi mời ta vào nhà ngồi chơi.
Lần nào hắn cũng hỏi thăm những nốt mẩn đỏ trên mặt ta , mang đồ ăn cho ta , rồi sai người chuẩn bị xe ngựa đưa ta về nhà.
Cho đến lần thứ năm.
Ta thực sự thấy ngại, truyền lời xong liền muốn rời đi .
Tiểu tư bên cạnh hắn cười hì hì tiến lại gần:
"Cô nương có muốn vào ngồi một lát không ? Nhà bếp vừa làm xong bánh hoa quế, ăn không hết, lát nữa người còn có thể mang về."
Ta liếc nhìn Bùi Hành An một cái.
Hắn không nói gì, chỉ cong cong đôi mắt, ý cười trong đó mang theo vài phần nuông chiều.
Ta nuốt nước bọt một cái.
"...Vậy, vậy ta xin phép ngồi một lát."
Bánh hoa quế quả thực rất ngon, còn nóng hổi, mềm dẻo lại thơm ngọt.
Bóng cây liễu bị kéo dài ra và nghiêng ngả, từng tấc từng tấc bò về phía đông, tiếng ve sầu cũng dần thưa thớt, chớp mắt đã đến lúc hoàng hôn.
Ta tính toán thấy thời gian đã gần đến lúc hẹn với Dung Yên để về phủ, bèn đứng dậy cáo từ, lúc ra cửa còn xách theo hai gói giấy dầu.
Ta đứng đợi ở đầu cầu một lát, Dung Yên mới khoan t.h.a.i bước tới, vành tai đỏ ửng, trong tay còn cầm một quyển sách.
Nàng trông có vẻ rất vui, khoác tay ta : "Chúng ta về thôi."
"Tỷ có chuyện gì mà vui thế ạ?"
Dung Yên lườm ta một cái: "Không nói cho ngươi biết ."
Chúng ta vừa đi vừa cười nói vui vẻ, cùng nhau trở về nhà.
Thời gian trôi qua nhanh thật.
Hoa sen trong ao đã nở hết một mùa, bắt đầu kết thành gương sen.
Đúng lúc này , Thúy Nhi nói Dung Tịch từ Nhai Châu sai người mang đồ về.
Trong đó cũng có phần của ta .
06
Dung Tịch tuy không thích ta , nhưng lễ nghĩa cần có thì không bao giờ thiếu. Mỗi cô nương trong phủ đều có phần, ta cũng không ngoại lệ.
Thế nhưng quà của các cô nương ở viện khác đều là ngọc bội, trâm cài, vòng tay.
Thứ dành cho ta chỉ là một chiếc túi thơm.
Kiểu dáng tinh xảo, đường thêu khéo léo, nhưng ta chỉ mở ra nhìn lướt một cái rồi chuyển tay đưa ngay cho Thúy Nhi.
"Ta e là không dùng được , cho muội đấy."
Thúy Nhi ngẩn người :
"Tứ cô nương sao lại không nhận ạ?"
Nàng mở ra xem thử, lập tức hiểu ngay.
Trong chiếc túi thơm này , đựng là hoa nhài.
Ta vốn bị dị ứng phấn hoa, ngày thường đã không dám lại gần, đeo trên người lại càng không thể.
Ta có chút thất vọng.
Đây chẳng phải là chuyện nhỏ nhặt gì.
Khi ta mới vào phủ, đã từng có một lần suýt chút nữa mất mạng vì dị ứng phấn hoa. Từ đó về sau , trong viện của ta không bao giờ bày hoa.
Ngoại tổ mẫu biết chuyện, còn hạ lệnh cho người dời vị trí những cây hoa có phấn nặng trong phủ đi nơi khác.
Vì chuyện này , cữu mẫu rất không vui.
Khi nhắc tới chuyện đó trước mặt Dung Tịch, bà nhếch mép, vẻ mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn:
"Nó chỉ biết cậy mình có nhan sắc, kiêu căng đỏng đảnh."
Dung Tịch khi đó đang đọc sách, có lẽ là không nghe thấy.
Chaporia
Bình Luận (0)