Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chuyện này , người trong phủ ai nấy đều biết .
Thậm chí, ngay cả Bùi Hành An, người mới chỉ gặp vài lần , cũng đã nhận ra .
Có một lần , hắn chờ Dung Yên dưới gốc cây tùng trước miếu, theo lệ thường, vẫn là một mình ta đi dự hẹn.
Khắp cây đầy hoa tùng, ta không dám lại gần.
Hắn nhìn ta từ xa một cái, dường như đã hiểu ra , bèn tự mình bước về phía ta mấy bước, cách xa cái cây kia ra .
Sau này nghe tiểu tư của hắn kể lại , từ sau chuyện đó, hắn đã sai người chuyển đi hơn nửa số hoa trong vườn.
"Thế t.ử đã nói , lỡ như có vị khách nào đó bị dị ứng thì không tốt .”
Ta khi nghe được những lời đó, trong lòng thấy ấm áp vô cùng.
Thế nhưng Dung Tịch tuyệt nhiên lại không hề hay biết dù rằng ta đã sống ở Quốc công phủ được ba năm rồi .
Ta hồi tưởng lại một chút, rồi lập tức lắc đầu.
Ta cũng chẳng phải người quan trọng gì, việc Dung Tịch không để tâm đến, cũng là lẽ đương nhiên.
07
Cữu mẫu thấy Dung Yên và Bùi Hành An "qua lại " nhiều hơn, muốn sớm định đoạt hôn sự.
Nhưng Dung Yên không chịu, cữu mẫu bắt ta phải khuyên nhủ tỷ ấy .
Ta nói Bùi Hành An rất tốt , là một người đáng để gửi gắm.
Dung Yên bịt tai lại , vẻ mặt đầy bực bội:
"Mẫu thân nói thế này , ngươi cũng nói thế này . Các người thích hắn ta như vậy thì tự đi mà gả cho hắn ta !"
"Dù sao ta cũng không gả!"
Trong lòng ta thở dài.
Hôn sự của tỷ ấy còn chưa đâu vào đâu , của ta lại càng không biết đến bao giờ mới có lịch trình.
Dung Yên và cữu mẫu giận dỗi nhau mấy ngày liền.
Ta cũng chẳng khá khẩm hơn.
Cữu mẫu luôn cảm thấy ta làm việc không hiệu quả, cái mặt xấu xí này chưa được tận dụng đúng chỗ, suốt ngày nhìn ta bằng nửa con mắt, bắt bẻ đủ điều.
Hôm nay, ta lòng đầy tâm sự trở về phủ, thì bị mụ ma ma gọi đến chủ viện một chuyến.
Vừa bước vào phòng, ta bất ngờ bị một gậy đập mạnh vào sau đầu gối.
Ta lao người về phía trước , quỳ rạp xuống đất.
Đầu gối đau nhói, đau đến mức suýt chút nữa ta rơi lệ.
Đến khi định thần lại , ta mới phát hiện Dung Yên cũng đang quỳ dưới đất, nắm c.h.ặ.t khăn tay khóc nức nở.
Cữu mẫu mặt mày xanh mét.
"Hai đứa bay, đúng là giỏi lắm!"
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Từ những lời mắng mỏ của bà, ta đã chắp vá được nguyên do sự việc.
Những ngày này , Dung Yên " đi hẹn" với Bùi Hành An, giữa đường bỏ rơi ta , thực chất là để đi gặp Trương công t.ử ở Bạch Lộc thư viện.
Hai người họ ngày nắng thưởng hoa, ngày mưa đối thơ, đã qua lại với nhau được một thời gian rồi .
Biểu tỷ khóc lóc t.h.ả.m thiết, nói Trương công t.ử văn tài xuất chúng, học thức uyên bác, là học trò đắc ý nhất của sơn trưởng, họ tâm đầu ý hợp với nhau .
Cữu mẫu tức đến mức muốn nổ phổi, trợn trừng mắt nhìn ta :
"Ngươi đúng là con sói mắt trắng nuôi không bao giờ lớn!"
"Tiểu nương của ngươi câu dẫn cô gia, ngươi cũng câu dẫn con rể mà ta nhắm trúng! Nếu không phải do ngươi, nó có thể đi lại với gã thư sinh kia không ?"
"Ngươi cố ý đúng không !?"
Bà ta mắng nhiếc vô cùng khó nghe , lòng ta tủi thân vô hạn, mắt đau nhức, bèn phản bác là không có .
"Không có ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/thinh-tiem-tiem/4.html.]
Cữu mẫu lấy ra một chiếc khăn lụa, hung hăng ném xuống trước mặt ta : "Vậy ngươi nói xem, đây có phải là đồ Bùi Hành An tặng ngươi không !"
Ta há miệng, không biết phải nói thế nào cho phải .
Phải, mà cũng không phải .
Có một lần ta đang đi trên đường cùng hắn thì có quan binh đuổi theo bọn cướp chạy tới.
Bùi Hành An kéo ta sang một bên, rút đao phản thủ, trong tích tắc đã chế ngự được tên kia .
Ta kinh hãi run rẩy hồi lâu, cho đến khi một bàn tay vén tấm mạn che mặt của ta lên, mới phát hiện tấm mạn đã bị m.á.u b.ắ.n vào .
"Nàng đừng sợ, đó là kẻ xấu ."
Ta lắc đầu nói : “Ta không sao . Ngài có bị thương ở đâu không ?"
Hắn mỉm cười bảo không .
Thấy mạn che của ta bị bẩn, hắn liền lấy một chiếc khăn lụa từ trong tay áo đưa cho ta , bảo dùng để chắn gió.
Ta định bụng sẽ giặt sạch rồi trả lại .
Chẳng hiểu sao , phơi ở ngoài sân lại không cánh mà bay.
Ta cố sức giải thích, nhưng cữu mẫu thế nào cũng không tin. Những lời c.h.ử.i bới cứ thế tuôn ra , tựa như những cái tát giáng thẳng vào mặt ta , đau rát vô cùng.
"Ngươi đúng là thủ đoạn cao minh, mặt mũi đã ra nông nỗi kia rồi mà vẫn còn câu dẫn được thế t.ử phủ Hầu!"
"Câu dẫn con trai ta chưa xong, giờ lại đi câu dẫn thế t.ử!"
"Thể diện của quốc công phủ đều bị ngươi làm cho mất sạch!"
Ta quỳ dưới đất, không nói một lời, trong lòng buồn bã vô cùng.
Trước kia ta lấy lòng Dung Tịch, bà ta cho rằng ta câu dẫn. Bây giờ ngay cả Bùi Hành An ta cũng chưa từng mơ tưởng tới, bà ta vẫn cho rằng ta câu dẫn.
Ta làm gì cũng đều là sai.
Dung Yên khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhưng lòng vẫn mềm nhũn, lên tiếng nói đỡ cho ta :
"Mẫu thân mắng muội ấy làm gì? Là con lừa dối muội ấy , muội ấy chẳng biết gì cả, chỉ là nghe lời con làm việc mà thôi."
Cữu mẫu giận dữ quát lớn:
"Câm miệng ngay cho ta !"
"Con là đích nữ của quốc công phủ đấy! Tên họ Trương kia chỉ là một gã thư sinh nghèo kiết xác, làm sao xứng với con?"
Dung Yên càng khóc dữ dội hơn.
Quốc công gia đi theo hộ giá Hoàng thượng đi săn mùa thu, ngoại tổ mẫu cũng đã về nhà mẹ đẻ. Hiện giờ trong phủ, mọi việc đều do cữu mẫu quyết định.
Cữu mẫu muốn phạt nặng chúng ta .
Dung Yên bị cấm túc.
Còn ta , bị phạt quỳ ở từ đường.
08
Cữu mẫu tức giận vô cùng, sợ ta làm hỏng hôn sự giữa biểu tỷ và Bùi Hành An, nên muốn nhanh ch.óng gả ta đi .
Chỉ trong ba ngày, bà ta đã nhắm được một gã đồ tể ở phía đông thành.
Cữu mẫu gọi ta đến trước mặt, đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới , rồi bĩu môi chê bai:
"Nương ngươi là thiếp , xuất thân như ngươi, thì chỉ có nước làm thiếp mà thôi."
"Ngươi là thứ nữ của cô gia, xét theo lý mà nói thì chẳng có quan hệ gì với quốc công phủ chúng ta cả, mối hôn sự này , cũng coi như là môn đăng hộ đối rồi ."
Làm thiếp ?
Ta tuyệt đối không làm .
Tiểu nương đã để lại cho ta ít ruộng đất, ta cũng còn chút bạc, cùng lắm thì về quê gả cho một gia đình tiểu hộ, dù sao cũng tốt hơn là làm người ta làm lẽ.
Sợ cữu mẫu phát hiện ra ý đồ, ta giả vờ chấp nhận số phận, khóc lóc sướt mướt trở về phòng, mặc kệ đầu gối đau nhức sưng tấy, ta thức trắng đêm thu dọn hành lý.
Chưa kịp sáng rõ, ta đã rời thành, mua một chiếc xe la ở ngoài cửa thành rồi một đường thẳng tiến về phương Nam.
Chỉ cần đi đủ xa, cữu mẫu sẽ không thể đuổi kịp ta .
Chaporia
Bình Luận (0)