Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Xe la rung lắc nghiêng ngả, hai ngày sau cuối cùng cũng vượt qua được một ngọn núi.
Thế nhưng khi con người ta đang gặp vận xui, thì đi bước nào cũng gặp trắc trở.
Gió thổi bóng cây chao đảo, cơn mưa đầu mùa thu đầu tiên bắt đầu rơi lả tả xuống.
Xe la lún sâu vào vũng bùn, thế nào cũng không sao ra nổi, ta thở hổn hển đẩy suốt nửa canh giờ mà bánh xe vẫn trơ ra không chút nhúc nhích.
Ta dầm mưa ướt sũng cả người , đành phải chui vào trong xe tránh mưa.
Cuộn mình trong xe, ôm lấy đầu gối, ta lẳng lặng buồn bã, trong lòng có chút hối hận không biết quyết định của mình có phải quá đỗi bồng bột hay không .
Vì rời đi vội vàng, ta không mang đủ y phục, cũng chẳng có đồ che mưa, chỉ một trận mưa đã khiến ta rơi vào cảnh chật vật vô cùng.
Ta khóc đến đầu óc choáng váng, trong cơn mê man, bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa.
Tiếng vó ngựa xa dần rồi lại gần, sau đó phi nước đại lướt qua.
Ta vùi mặt vào đầu gối, khóc càng dữ dội hơn.
Đúng lúc đó, tấm rèm xe đột ngột bị người ta vén lên.
Gió mưa tràn vào , ta ngẩng đầu lên, trong tầm mắt nhòe lệ, nhìn thấy một gương mặt vô cùng quen thuộc.
Bùi Hành An cúi người đứng ngoài xe, nước mưa theo lớp áo tơi của hắn chảy xuống ròng ròng.
Hắn nhìn kỹ ta mấy lượt, thấy ta không sao , mới như trút được gánh nặng, thở phào một hơi thật dài.
Ta ngạc nhiên mở to mắt.
Giọt nước mắt ở khóe mi chưa kịp lau đã lăn xuống.
Ta hoảng loạn lau vội, theo bản năng không muốn lộ ra bộ dạng yếu đuối.
"Ngài, chẳng phải là... hộ giá đi săn mùa thu rồi sao ? Tại sao lại ở đây?"
Bùi Hành An không nói gì, chỉ tháo dây cương của con la, móc vào yên ngựa của mình .
"Sức con la này không đủ, ta đưa nàng trở về."
Trở về?
Ta lập tức hoảng loạn.
Nhớ tới những lời lẽ khó nghe mà cữu mẫu đã mắng nhiếc, trong lúc cấp bách, ta vội vàng nắm lấy ống tay áo hắn .
"Ta không về quốc công phủ đâu ."
"Ta muốn về quê, không cần ngài đưa tiễn."
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay ta đang nắm c.h.ặ.t t.a.y áo mình , nhíu mày hỏi: "Tại sao ?"
Ta mím môi, không thốt nên lời.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Nếu hắn đưa ta về, cữu mẫu sẽ nói gì đây?
"Cái mặt hồ ly tinh, quả nhiên là câu dẫn thế t.ử phủ Hầu, vậy mà để người ta đuổi theo tận ngoài thành rồi ."
Ba chữ "hồ ly tinh" ấy , cứ mỗi lần cữu mẫu thốt ra , ta lại thấy mình trở nên xấu xí hơn một phần. Nhưng ta sinh ra đã thế này , ta biết làm sao được ?
"Họ nói ta ... ngài..." ta nghẹn ngào, không dám nói tiếp.
Họ sẽ nói ta câu dẫn hắn .
Ta cảm thấy nhục nhã khôn cùng, chỉ cần nghĩ tới cái từ đó thôi, mặt ta đã nóng bừng lên, hốc mắt lại bắt đầu cay xè.
Hắn tìm đến đây, chắc hẳn đã biết rõ mọi chuyện xảy ra .
Bùi Hành An lặng đi một hồi.
Tiếng mưa đột ngột dứt hẳn, giọng hắn vang lên vô cùng dịu dàng:
"Ừm."
"Cữu mẫu của nàng nói sai rồi , nàng không hề câu dẫn ta ."
"Là ta câu dẫn nàng."
Ta sững sờ.
Mưa vẫn rơi, gió lùa
vào
trong xe, thổi khiến khắp
người
ta
lạnh buốt, nhưng gương mặt
lại
nóng bừng lên trong khoảnh khắc.
Thân hình cao lớn của Bùi Hành An ngồi vững chãi trên càng xe, hắn quay đầu nhìn ta , đôi mắt còn sáng hơn cả những vũng nước đọng dưới mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thinh-tiem-tiem/5.html.]
"Có ta ở đây, sẽ không để nàng phải làm thiếp ."
Một câu nói rất nhẹ.
Tim ta đập thình thịch, tiếng tim đập còn át cả tiếng mưa, ta bàng hoàng không biết làm sao , lòng cứ phấp phỏng đoán ý hắn .
Con ngựa hắt hơi một cái, hí vang một tiếng rồi bắt đầu gõ vó cọc cạch.
Chuyện này tính là sao đây?
Trong lòng ta rối loạn như tơ vò, chẳng biết bản thân đã vô tình thốt ra câu hỏi trong lòng.
Như cảm nhận được sự hoang mang của ta , giọng Bùi Hành An truyền vào từ bên ngoài, mang theo ý cười , dịu dàng đến mức khiến lòng người nhũn ra :
"Tính ra là ta muốn cưới nàng đó."
09
Khi trở về quốc công phủ, cả nhà đã rối loạn thành một đoàn.
Ngoại tổ mẫu đã trở về, đang quở trách cữu mẫu:
"Thịnh Tiêm Tiêm dù có là thứ xuất, thì con gái ta cũng đã coi con bé như con đẻ mà nuôi dưỡng! Con bé chính là biểu tiểu thư của quốc công phủ!"
"Bao giờ thì đến lượt ngươi làm chủ mà tùy tiện đem con bé gả cho kẻ khác hả?!"
"Ngươi làm nhục con bé như thế, là muốn để người ngoài đàm tiếu, nói quốc công phủ chúng ta ngay cả một cô nương cũng không dung nổi sao ?!"
Cữu mẫu bị khiển trách, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, không dám cãi lại nửa lời.
Trong đại sảnh nhốn nháo ồn ào.
Nhưng khi mọi người nhìn thấy Bùi Hành An dắt tay ta trở về, liền lập tức yên lặng như tờ.
Rồi ngay sau đó, bầu không khí lại bùng nổ.
Ta dường như bị sốt, đầu óc choáng váng, nghe không được rõ ràng lắm.
Nhưng ta vẫn nghe rất rõ, Bùi Hành An đang cầu hôn ngoại tổ mẫu để cưới ta .
Sắc mặt cữu mẫu biến đổi liên hồi, bà ta gượng cười nói thân phận của ta không xứng với thế t.ử, Dung Yên mới là người phù hợp, cùng lắm thì chỉ để ta làm thiếp mà thôi.
Bùi Hành An lúc này lại chẳng còn chút ôn hòa nào nữa.
Ta chưa từng thấy bộ dáng lông mày lạnh lùng, uy nghiêm tự toát ra từ hắn như thế.
Giọng hắn trầm ổn và kiên định:
"Tiểu điệt xin cầu cưới Thịnh Tiêm Tiêm làm chính thê, việc này ta đã bẩm báo với phụ thân , người đã đồng ý rồi ."
"Là thê, không phải thiếp ."
Sắc mặt cữu mẫu khó coi vô cùng.
Dung Yên đã được thả ra , lẩm bẩm phụ họa:
"Mẫu thân chẳng qua chỉ muốn liên hôn với Hầu phủ, vậy gả ai thì có gì khác biệt? Tiêm Tiêm gả đi là đúng lúc, con thấy được đó."
Cữu mẫu trừng mắt dữ dội, bắt nàng câm miệng.
Ngoại tổ mẫu chưa quyết định được , bèn kéo ta ra một bên.
"Tịch nhi vẫn còn ở Giang Nam, một tháng nữa mới về, con không đợi nó sao ?"
Ta không hiểu vì sao bà lại hỏi như vậy .
Ta đợi hắn làm gì chứ?
Ta lắc đầu, rủ mắt xuống, nhỏ giọng nói :
"Xin ngoại tổ mẫu tác thành cho con."
Ngoại tổ mẫu nhìn ta một hồi lâu, không nói thêm gì nữa, bà vỗ vỗ tay ta rồi chấp thuận hôn sự của chúng ta .
Tâm trí ta vừa buông lỏng, liền đổ bệnh nằm liệt giường.
Trong lúc bệnh, một trận mưa lớn trút xuống, đ.á.n.h rụng hết thảy những bông liễu trên các con đường góc phố.
Khi khỏi bệnh, khuôn mặt ta cũng đã trở lại bình thường, soi trong gương, dung mạo lại khôi phục như xưa.
Ta muốn đi gặp Bùi Hành An.
Nhưng giờ đây, mọi chuyện ngược lại trở nên khó khăn hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)