THỊNH TIÊM TIÊM/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta khẽ kéo ống tay áo hắn , không ngừng nháy mắt ra hiệu, thì thầm nhắc nhở:

 

"Có người ở đây đấy."

 

Bùi Hành An ôn hòa cười cười , chắp tay đáp lễ.

 

" Đúng vậy ."

 

"Người ta vẫn thường nói một tháng trước khi cưới không nên gặp mặt, hôm nay nếu không có Dung huynh hẹn gặp, chắc ta cũng chẳng thể gặp được Tiêm Tiêm. Đa tạ Dung huynh ."

 

Vào khoảnh khắc đó, ý cười trên gương mặt Dung Tịch nhạt dần đi từng chút một.

 

Hắn nhìn chằm chằm Bùi Hành An, rồi lại quay đầu nhìn ta , trong ánh mắt tràn đầy sự không dám tin.

 

"Nàng ấy là vị hôn thê của huynh ?"

 

Ta chớp chớp mắt, có chút ngơ ngác.

 

Hắn không biết sao ?

 

Dường như nhận ra mình đã thất thố, Dung Tịch chỉnh lại vẻ mặt, lộ ra một nụ cười khổ.

 

"Xin lỗi , chưa từng có ai nói với ta chuyện này ."

 

"Ta cứ tưởng..."

 

Có những việc trớ trêu thay lại chính là như vậy .

 

Trong quốc công phủ người đông mắt nhiều, chuyện ai nấy đều biết , ai cũng ngỡ rằng đã có người báo với hắn , thế nên chẳng còn ai nhắc tới nữa.

 

Dẫn đến việc, hắn vẫn chưa hề hay biết .

 

Dẫn đến việc, đã bỏ lỡ biết bao điều.

 

Trong nhã gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng gió lùa trên mặt sông.

 

Dung Tịch cứ trân trân nhìn đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau của ta và Bùi Hành An, biểu cảm trên mặt hắn là vẻ mà ta chưa từng thấy bao giờ.

 

Không thể nói rõ đó là cảm xúc gì.

 

Kinh ngạc, mỉa mai... lại như có thứ gì đó vừa vỡ vụn.

 

Ta thấp thỏm không yên, theo bản năng nép sát vào phía Bùi Hành An.

 

Dung Tịch và Bùi Hành An vốn là đồng môn, lẽ ra phải có rất nhiều chuyện để nói .

 

Thế nhưng suốt cả bữa cơm, Dung Tịch lại mang tâm sự nặng nề, chén này nối tiếp chén kia nốc rượu.

 

Bùi Hành An hỏi hắn sao vậy .

 

Dung Tịch mỉm cười , nụ cười nhạt nhòa tựa như cánh hoa cuối xuân, sắp tàn mà chưa rụng hẳn.

 

"Không có gì."

 

"Chỉ là đã lâu không uống rượu Lê Hoa Bạch của kinh thành, nên có chút nhớ nhung."

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Hắn khựng lại một chút.

 

"...Rốt cuộc thì áo không bằng áo mới, người không bằng người cũ."

 

12

 

Dung Tịch say khướt suốt cả đêm.

 

Cữu mẫu chăm sóc hắn cả đêm, lải nhải không dứt, nói rằng hắn xưa nay vốn luôn tiết chế, chưa từng có lúc nào buông thả đến thế.

 

Sau khi tỉnh dậy, cữu mẫu hối thúc hắn định đoạt hôn sự với Phương tiểu thư. Dung Tịch lại nói bản thân chưa có tâm tư thú thê.

 

Hôn sự cứ thế bị gác lại sang một bên.

 

Cả một đôi con cái đều không làm bà yên lòng, cữu mẫu giận đến mức đau thắt cả tim.

 

Hôn sự của ta thì đã đến gần.

 

Áo cưới, hài thêu, hồi môn đều đã chuẩn bị vẹn toàn , chỉ còn khăn trùm đầu màu đỏ là phải tự tay thêu lấy.

 

Thời gian gấp rút, ta đành phải chong đèn thức đêm để thêu.

 

Ngọn nến nhảy múa bập bùng, nhuộm vàng cả căn phòng.

 

Thúy Nhi đẩy cửa bước vào , trong tay nâng một chiếc hộp gấm:

 

"Tứ cô nương, Đại công t.ử đã về, ngài ấy chuẩn bị quà cho mọi người . Đây là phần của người ."

 

Ta vốn chẳng trông mong gì quà của hắn , nhưng không có gì khiến ta kinh ngạc hơn khi nhìn thấy nó.

 

Mở hộp ra .

 

Bên trong lặng lẽ nằm đó một chuỗi vòng tay hạt đậu đỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thinh-tiem-tiem/7.html.]

Thúy Nhi trợn tròn mắt, chau mày, muốn nói lại thôi.

 

Hạt đậu đỏ sinh nơi phương Nam, vật ấy thể hiển cho nỗi lòng đong đầy nỗi tương tư.

 

Cây kim trên tay ta chợt dừng lại .

 

Dù giữa chúng ta là quan hệ gì đi chăng nữa, nam t.ử bình thường tuyệt đối sẽ không dễ dàng tặng cho nữ t.ử món quà như thế này .

 

Ta nhìn chằm chằm vào chuỗi hạt đậu đỏ, đột nhiên hiểu ra một vài điều.

 

Nhớ lại chiếc túi thơm hoa nhài hắn từng tặng ta .

 

Hoa nhài, chính là "mạc ly" (chớ rời xa).

 

Nhớ lại lúc hắn hỏi ta về Phương tiểu thư, rồi nói sau khi cưới nàng ấy xong sẽ đón...

 

Đón cái gì cơ chứ?

 

Đón ta về làm thiếp sao ?

 

Cổ họng ta như có thứ gì đó nghẹn ứ, cảm thấy không có gì nực cười và hoang đường hơn thế này nữa.

 

Hắn thấy ta quá mức lẳng lơ, không đủ đoan trang.

 

Hắn thấy ta không đủ vững vàng, thân phận không đủ cao sang, không xứng đáng với cửa cao nhà rộng.

 

Cho nên, mới dự định để ta làm thiếp .

 

Ta chợt cảm thấy, vị công t.ử nhà cao cửa rộng này , cũng chẳng phải là kẻ biết lẽ phải đạo lý gì cho cam.

 

Dung Tịch sinh ra đã ở vị trí bên trên , nên hắn tự cho mình là cao quý, hắn đâu biết rằng, thứ mà hắn coi như cỏ rác, lại có người trân quý tựa ngọc ngà.

 

Ta mới chẳng thèm khát làm thê làm thiếp của hắn đâu .

 

Ta bảo Thúy Nhi trả lại vật này .

 

Đoạn lại cầm kim thêu lên lần nữa.

 

Từng đường kim mũi chỉ, đều hết sức chuyên tâm.

 

Gió từ hành lang thổi vào , dường như ta vẫn còn nghe thấy tiếng Thúy Nhi rì rầm ngoài cửa:

 

"Tứ cô nương nói lễ vật này quá quý giá, người không thể nhận... xin trả lại cho Đại công t.ử."

 

Một bóng người cao lớn đổ dài trên giấy dán cửa sổ.

 

Một giọng nói trầm đục, khàn đặc bay vào trong phòng:

 

"...Ừm, là ta sơ suất, gửi nhầm rồi ."

 

13

 

Khi hương quế thoang thoảng theo gió đưa tới, cũng là lúc ta sắp xuất giá.

 

Quốc công phủ giăng đèn kết hoa, lụa đỏ phủ kín khắp sân, ngay cả con sư t.ử đá trước cửa cũng được buộc hoa đỏ.

 

Đêm trước ngày xuất giá, các cô nương trong phủ đều tụ tập tại viện của ta , náo nhiệt tiễn ta đi lấy chồng, đùa giỡn suốt nửa canh giờ.

 

Mãi đến khi ma ma tới đuổi mọi người mới chịu tản đi .

 

Chỉ còn lại mỗi Dung Yên ở lại .

 

"Tính ra , chính ta mới là bà mối của hai người đấy." Nàng nắm lấy tay ta , mỉm cười nói : "Đã trót giúp thì giúp cho trót, sau khi thành thân , muội nhất định phải sống thật mỹ mãn đấy."

 

Nói đoạn, nàng nhét vào tay ta một vật.

 

"Cái này , dạy muội làm sao để nắm giữ tâm ý của phu quân."

 

Ta mở ra xem, đôi má lập tức nóng ran đỏ bừng.

 

Nàng, nàng, nàng... một nữ t.ử khuê các, sao lại có thể có thứ này được chứ!?

 

Dung Yên che miệng cười khẽ:

 

"Có gì mà phải thẹn thùng."

 

"Đây gọi là không biết thì phải hỏi, hữu giáo vô loại (giáo d.ụ.c không phân biệt tầng lớp)."

 

Ta chỉ hận không thể tìm một kẽ đất mà chui xuống, vội vàng nhét thứ đó xuống dưới gối, sợ rằng bị người khác nhìn thấy.

 

Nói xong những lời đó, Dung Yên hạ mắt xuống, trở nên buồn bã.

 

Nàng nói nàng rất ngưỡng mộ ta , có thể được ở bên người mình thương. Chẳng biết nàng và Trương công t.ử, liệu có thể tu thành chính quả hay không .

 

Ta không biết phải an ủi nàng thế nào, suy nghĩ một chút rồi nói :

 

"Ta nghe Thế t.ử nói , Trương công t.ử là học trò có bài văn hay nhất trong thư viện, kỳ thi khoa cử đợt này biết đâu chừng sẽ đỗ đạt."

 

"Biểu tỷ có ánh mắt rất tốt , chắc chắn sẽ không nhìn lầm người đâu ."

 

Dung Yên lúc này mới mỉm cười .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...