THỊNH TIÊM TIÊM/Chương 8: 8 (Hết)C. 8: 8 (Hết)
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngày hôm sau .

 

Đường hoa mười dặm, tiếng trống chiêng vang dội khắp trời.

 

Nến hỷ cháy suốt một đêm, tân phòng ngập tràn không khí vui tươi.

 

Đón dâu, kính rượu, náo động tân phòng, cả một ngày dài trôi qua, Bùi Hành An đã có chút mệt mỏi, mỉm cười bảo ta sớm đi nghỉ ngơi.

 

Ta lơ đễnh đáp: "...Được."

 

Trước khi xuất giá, cữu mẫu không dám bắt bẻ ta thêm nữa, bà kéo ta lại dặn dò đủ điều.

 

Nào là giờ ta đã là thiếu phu nhân Hầu phủ, cần phải giữ đúng lễ nghĩa đoan trang, biết giữ mình giữ phép, đừng làm mất mặt quốc công phủ.

 

Vì thế, ta thay y phục cưới, nằm xuống giường một cách quy củ, hai tay đặt chồng lên nhau trước n.g.ự.c, cổ áo kéo cao thắt c.h.ặ.t, còn đoan chính hơn cả ban ngày.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ta nhắm mắt đi ngủ.

 

Thế nhưng, bên cạnh giường lại vang lên tiếng động sột soạt.

 

Ta liếc nhìn một cái, gương mặt lập tức nóng bừng như lửa đốt.

 

"Chàng, chàng , chàng làm gì mà cởi y phục?"

 

Bùi Hành An quay đầu lại , thản nhiên đáp: "Ồ, ta không quen mặc y phục khi đi ngủ."

 

Hóa... hóa ra là thế sao ...

 

Ta nào có muốn nhìn đâu .

 

Thế nhưng đôi mắt ta lại chẳng chịu nghe lời, cứ tự mình làm chủ.

 

Bộ y phục ngủ màu đỏ thẫm trượt xuống khỏi vai hắn , sắc đỏ rực rỡ, dưới ánh nến hắt vào , nhuộm cả người hắn thành một đốm lửa bập bùng.

 

Cuốn sách Dung Yên đưa cho ta quả không được chi tiết cho lắm.

 

Người trong tranh vẽ trong sách nào có giống thế này .

 

Ngày thường nhìn Bùi Hành An tựa như một kẻ sĩ đọc sách, ôn hòa thanh mảnh, vậy mà sau khi cởi bỏ y phục ra ...

 

Vai rộng eo thon, cơ bụng săn chắc rõ ràng, đường eo thắt c.h.ặ.t, hõm lưng hơi lõm xuống... thật chẳng chút đoan trang nào cả.

 

Ta thẹn thùng không dám nhìn người , vội kéo chăn trùm kín mít cả người vào trong.

 

Nhưng trong chăn rất nhanh đã có thêm một người .

 

Bùi Hành An vén một góc chăn, nằm vào bên cạnh.

 

Ánh đèn lay động.

 

Ánh nến vụn vỡ trong đôi mắt sáng ngời, gần ngay trong tầm mắt.

 

Bùi Hành An khẽ cười , cúi đầu, hôn lên má ta một cái.

 

Ta lắp bắp, lưỡi cứng đờ không nói nên lời.

 

"Chàng, chàng đừng câu dẫn ta nữa..."

 

Rốt cuộc là do định lực của ta quá kém, bàn tay đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn , nơi chạm vào nóng rực như lửa đốt, đẩy hai cái mà chẳng hề nhúc nhích.

 

"Chẳng... chẳng phải bảo là ngủ sao ?"

 

Hắn cười trầm thấp, tiếng cười nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, rung đến mức lòng bàn tay ta run rẩy.

 

"Ừm, phải rồi . Đâu có nói là không cho nàng ngủ."

 

Lời này nói ra ...

 

"Tiêm Tiêm, chúng ta đã là phu thê rồi , ngày nào cũng đoan trang thế này , chẳng phải rất nhạt nhẽo sao ?"

 

"..."

 

Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn kéo vào trong lòng.

 

Ánh nến đỏ lay động, phủ lên gương mặt tuấn tú của Bùi Hành An một tầng sáng dịu dàng. Hắn nâng tay, khẽ vén lọn tóc mai rũ bên má ta , động tác chậm rãi mà trân trọng như đang nâng niu bảo vật quý giá nhất thế gian.

 

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập loạn, ta không dám ngẩng đầu nhìn hắn .

 

Bùi Hành An bật cười , đầu ngón tay nhẹ nhàng luồn qua từng sợi tóc ta .

 

“Tiêm Tiêm.”

 

Chỉ một tiếng gọi thôi cũng khiến vành tai ta nóng bừng.

 

Ngoài cửa sổ, gió thu khẽ thổi qua cành lá, mang theo hương hoa thoang thoảng. Trong phòng lại tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của hai người .

Hắn vòng tay nhấc bổng ta lên, để ta ngồi trong lòng hắn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thinh-tiem-tiem/8-het.html.]

“Đừng sợ.”

 

Giọng nói trầm thấp ấy như có ma lực, khiến sự thấp thỏm trong lòng ta dần tan biến.

 

Từng nụ hôn dời dạc rơi trên mặt, trên cổ, làm da ta như có lửa đốt mỗi khi môi hắn đi qua.

 

Từng lớp vải được cởi ra , rơi xuống giường.

 

Tay Bùi Hành An trượt nhẹ theo tấm lưng gầy, đôi môi lần theo từng tấc da thịt của người trong lòng.

 

Ta khẽ run lên, hàng mi rung rung, đến cả hơi thở cũng dần trở nên hỗn loạn.

 

Bùi Hành An siết c.h.ặ.t ta vào lòng như muốn trấn an sự căng thẳng của ta .

 

"Nàng đừng sợ."

 

Giọng hắn rất thấp, mang theo sự dịu dàng quyến luyến.

 

Ta nhắm mắt, không dám nhìn hắn , chỉ cảm thấy gương mặt nóng bừng.

 

Hắn bật cười khẽ, đầu ngón tay mân mê trên môi ta .

 

"Tiêm Tiêm."

 

Tiếng gọi ấy lại khiến tim ta thêm mềm nhũn.

 

Ta vô thức nắm lấy vai hắn , dán sát mình vào hắn hơn.

 

Ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ lay cành lá.

 

Trong màn trướng đỏ, cơ thể hai người như hòa làm một.

 

Hơi thở quấn quýt bên nhau , nhiệt độ trong phòng tăng theo từng cái va chạm giữa hai người ..

 

Tiếp đó, là cả một đêm tràn đầy niệm ‘thú vị’.

 

Bóng trăng trên khung cửa sổ dần chuyển dời vị trí, chim đêm ríu rít khe khẽ, tiết chớm thu hơi lạnh tràn vào trong phòng, cũng chẳng thể dập tắt được sự nóng rực tràn ngập cả không gian.

 

14

 

Thời gian trôi đi thật nhanh, chớp mắt đã đến lúc anh đào đỏ thắm, lá chuối xanh tươi.

 

Nửa năm sau , Trương công t.ử của Dung Yên đỗ Tiến sĩ, bái nhập môn hạ Thái t.ử, được bổ làm Biên tu tại Hàn Lâm Viện.

 

Trương công t.ử đến cửa cầu hôn, cữu mẫu ban đầu không chịu đồng ý, nhưng Dung Tịch đã lên tiếng nói giúp nàng.

 

Hắn bảo rằng Quốc công phủ vốn đã quyền cao chức trọng, không cần phải bám víu vào ai nữa.

 

Môn đăng hộ đối mà tạo nên đôi phu thê bất hạnh, sao bằng hai lòng tương thông, tình đầu ý hợp mà nên duyên quý giá.

 

Hôn sự này cuối cùng cũng thành.

 

Ngày Dung Yên thành thân , nàng nắm lấy tay ta , hốc mắt đỏ hoe, vui mừng đến mức chực trào nước mắt.

 

Như một món quà chúc mừng ngày tân hôn, ta dúi cuốn sách tranh nhỏ đó trả lại cho nàng.

 

Mặt ta đỏ bừng lên:

 

"Tỷ mau cầm lấy đi ."

 

Cuốn sách này đã dạy hư Bùi Hành An mất rồi .

 

Ta, một tiểu phụ nhân đoan trang, thật sự là không đỡ nổi nữa rồi .

 

Dung Yên mặt đỏ bừng như gấc chín, vừa thẹn vừa giận đến mức muốn tìm khe đất mà chui xuống.

 

Sau khi nàng xuất giá, Dung Tịch lại nói muốn rời kinh thành, bảo rằng muốn đi du học, tìm hiểu dân tình. Cữu mẫu thở ngắn than dài, dùng đủ mọi cách năn nỉ ỉ ôi, nhưng cũng chẳng thể khiến hắn yên tâm định tâm thú thê.

 

Ngày hắn rời kinh, ta vừa hay trở về Quốc công phủ vấn an ngoại tổ mẫu, giữa đám đông, ta nhìn hắn từ xa một cái.

 

Hắn khẽ gật đầu với ta , vẻ mặt bình thản như thường.

 

Còn muốn nhìn thêm lần nữa, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một bóng người .

 

Bùi Hành An chẳng biết đã đứng chắn trước mặt ta từ lúc nào, dáng người cao lớn, che khuất kín mít chẳng còn thấy chi cả.

 

Trong lúc không một ai để ý, hắn khẽ móc lấy ngón tay ta , mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau .

 

Nhìn ta , ánh mắt chan chứa dịu dàng, hắn hạ giọng:

 

"Nương t.ử muốn nhìn , chi bằng nhìn ta ."

 

Vành tai ta thoáng ửng hồng.

 

Người này ... giữa chốn đông người mà lại đến câu dẫn ta rồi .

 

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...