GIỚI THIỆU:
Khi còn nhỏ, trong nhà có một đoàn thương nhân Tây Vực đến.
Phụ thân mua hai viên lưu ly châu.
Trưởng tỷ thích viên màu lam, mẫu thân liền đưa viên màu lam cho tỷ ấy .
Trưởng tỷ lại nói viên màu đỏ cũng đẹp , phụ thân liền đưa luôn cả viên màu đỏ cho tỷ ấy .
Ta đứng ở bên cạnh.
Mẫu thân xoa đầu ta : “Tỷ tỷ con hiếm khi thích thứ gì.”
Về sau , những thứ tỷ ấy hiếm khi thích, đều sẽ trở thành của tỷ ấy , bao gồm cả vị hôn phu của ta .
Ngày Tạ gia tới cửa đổi canh thiếp , Tạ Lâm An vốn đang ngồi đối diện ta .
Trưởng tỷ bưng trà bước vào , cúi đầu cười một cái.
Ánh mắt Tạ Lâm An liền dừng lại .
Mẫu thân lập tức đè canh thiếp của ta xuống.
“Hôn nhân đại sự, vẫn phải xem có hợp mắt hay không .”
Ta không khóc , cũng không làm loạn.
Chỉ nhìn về phía người hộ vệ trẻ tuổi đang bị mưa làm ướt sũng ngoài cửa.
“Chàng có nguyện ý cưới ta không ?”
Bàn tay cầm đao của hộ vệ siết c.h.ặ.t hơn một chút, thấp giọng đáp: “Nguyện ý.”
Sắc mặt mọi người trong phòng đều thay đổi.
Bọn họ cho rằng ta bị Tạ gia từ hôn, tức đến mức ngay cả hộ vệ cũng chịu gả.
Nhưng ta sống lại một đời.
Ta biết vị hộ vệ này là hoàng t.ử lưu lạc dân gian.
Ba năm sau , hắn sẽ được đón về cung, đăng cơ làm đế.
Còn Tạ Lâm An.
Trưởng tỷ thích, vậy thì cho tỷ ấy đi .
01
Mưa thuận theo mái hiên rơi xuống.
Người hộ vệ trẻ tuổi đứng ngoài cửa, nửa bên vai đã ướt đẫm, trên vỏ đao cũng đọng đầy hạt nước.
Hắn tên là Thẩm Khước.
Là người bị thương được phụ thân cứu từ tay sơn phỉ nửa năm trước .
Sau khi lành vết thương, hắn không còn nơi nào để đi , bèn ở lại trong phủ làm hộ vệ.
Ngày thường ít nói ít lời, canh cổng, tuần đêm, áp tải xe hàng, chưa từng nói thừa một câu.
Kiếp trước , sau khi ta gả cho Tạ Lâm An, nghe nói hắn rời khỏi Ôn phủ, đến quân doanh ở Bắc Cảnh.
Ba năm sau , tiên đế bệnh nặng, vụ án cũ trong cung bị lật lại .
Tam hoàng t.ử năm xưa bị Quý phi hãm hại, lưu lạc dân gian, được Trấn Bắc quân hộ tống về kinh.
Bách quan quỳ nghênh đón.
Người đó, chính là Thẩm Khước.
Sau đó nữa, hắn đăng cơ làm đế.
Lúc ấy Tạ Lâm An đã vì bị cuốn vào vụ gian lận khoa cử mà bị bãi quan, trưởng tỷ quỳ trước cổng Ôn phủ khóc suốt một đêm, cầu xin phụ thân cứu tỷ ấy .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khi ấy ta ngồi trong hậu viện Tạ gia, nghe hạ nhân bàn tán tân đế lạnh lùng quyết đoán, sát phạt dứt khoát đến mức nào, chỉ nhớ đến trận mưa năm xưa ấy .
Thẩm Khước cũng từng đứng ngoài cửa.
Chỉ là khi đó, ta không nhìn hắn .
Trong lòng ta chỉ toàn là canh thiếp bị trưởng tỷ cướp mất, ánh mắt sững sờ của Tạ Lâm An, cùng lực tay nhẹ nhàng của mẫu thân đặt trên mu bàn tay ta .
Mẫu thân nói :
“A Huỳnh, hôn nhân đại sự, phải xem duyên phận.”
‘Duyên phận’ trong miệng bà, vĩnh viễn luôn rơi xuống trên người trưởng tỷ trước .
Đời này , ta mở lời trước .
Thẩm Khước ngẩng mắt nhìn ta .
Đôi mắt
hắn
đen thẳm, màn mưa đọng
trên
hàng mi, nhưng
không
hề
có
nửa phần hoảng loạn vì
bị
ta
làm
nhục.
Ta lại hỏi một lần nữa:
“Chàng có nguyện ý cưới ta không ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luu-ly-ha/1.html.]
Những ngón tay đang nắm chuôi đao của hắn siết c.h.ặ.t lại .
Trong sảnh không một ai lên tiếng.
Tạ Lâm An ngồi đối diện ta , chén trà trong tay nâng lưng chừng, ý cười ôn hòa trên mặt tan biến sạch sẽ.
Trưởng tỷ Ôn Phất Nguyệt vẫn đứng bên cạnh hắn , trong tay nâng một chén trà mới, sắc mặt hơi trắng, đáy mắt giấu một tia bất an vì bị cắt ngang.
Cuối cùng mẫu thân cũng phản ứng lại .
“Ôn Tri Huỳnh, con điên rồi sao ?”
Ta quay đầu nhìn bà.
“Vừa rồi mẫu thân nói , hôn nhân đại sự phải xem có hợp mắt hay không .”
Mẫu thân bị ta chặn họng.
Ta chỉ về phía Thẩm Khước.
“Con nhìn hắn thấy thuận mắt.”
Phụ thân nhíu mày thật c.h.ặ.t.
“Tri Huỳnh, không được hồ nháo.”
“Phụ thân , vừa rồi Tạ công t.ử cũng đã nhìn thấy trưởng tỷ.”
Ta nhìn sang Tạ Lâm An.
“Hắn không phản bác lời của mẫu thân .”
Sắc mặt Tạ Lâm An có chút khó coi.
Rốt cuộc hắn vẫn là công t.ử thế gia, dù bị ta vạch trần trước mặt mọi người , cũng rất nhanh ổn định lại thần sắc.
“Nhị cô nương hiểu lầm rồi , ta chỉ là thấy đại cô nương bưng trà bước vào , nhất thời thất lễ.”
Hắn nói thật dễ nghe .
Kiếp trước cũng là như vậy .
Hắn không nói nhất định phải là trưởng tỷ.
Cũng không nói ta không tốt .
Chỉ là lúc mẫu thân đè canh thiếp của ta xuống, hắn im lặng.
Phụ thân hỏi ý hắn , hắn cụp mắt thấp giọng nói :
“Đại cô nương tính tình ôn nhu, nếu Ôn gia bằng lòng, Tạ gia không có dị nghị.”
Sau đó hắn cưới trưởng tỷ.
Ta gả cho một chi thứ bên cạnh được mẫu thân vội vàng chọn lựa.
Nhà đó bại vì nợ c.ờ b.ạ.c, ta thay họ trả nợ, thay mẹ chồng sắc t.h.u.ố.c, thay phu quân thu dọn đám con hát hắn nuôi bên ngoài.
Trưởng tỷ sống cũng chẳng tốt đẹp hơn bao nhiêu.
Ban đầu Tạ Lâm An đối xử với tỷ ấy dịu dàng.
Về sau lại chê tỷ ấy ngoài biết cười biết khóc thì chẳng biết gì cả.
Hắn nói tỷ ấy được Ôn gia nuôi dưỡng quá mức kiều quý, không gánh nổi nội trạch Tạ gia.
Trưởng tỷ khóc lóc trở về nhà mẹ đẻ.
Mẫu thân lại đến cầu xin ta .
“A Huỳnh, tỷ tỷ con chưa từng chịu khổ như vậy , con sang giúp nó quản sổ sách đi .”
Ta đã đi .
Quản suốt ba năm.
Cuối cùng Tạ Lâm An gặp chuyện vì vụ án khoa cử, Tạ gia vội vã phủi sạch quan hệ, nhét mấy tờ ngân phiếu qua lại vào hòm hành lý của ta , nói ta là em vợ, lợi dụng việc quản sổ sách để ngầm thông đồng với người ngoài.
Trưởng tỷ chỉ biết khóc .
Mẫu thân chỉ nói : “Nó cũng bị dọa sợ rồi .”
Phụ thân bảo ta nhẫn nhịn một chút, nói Ôn gia không thể vì một người con gái đã xuất giá như ta mà trở mặt với Tạ gia.
Lúc ấy ta mới hiểu.
Sau khi viên lưu ly đỏ và viên lưu ly xanh đều được đưa cho trưởng tỷ.
Chiếc hộp trống còn lại , cũng phải để ta thu dọn.
Cuối cùng Thẩm Khước cũng lên tiếng.
“Nguyện ý.”
Hai chữ vừa rơi xuống, trong sảnh càng tĩnh lặng hơn.
Mẫu thân tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
“Một tên hộ vệ như ngươi, có tư cách gì cưới con gái Ôn gia chúng ta ?”
Chaporia
Bình Luận (0)