Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Khước cụp mắt.
“Phu nhân nói đúng.”
Giọng hắn rất bình thản.
“Hiện giờ ta không cha không mẹ , không ruộng không nhà, chỉ có một thân võ nghệ và một cái mạng.”
Mẫu thân cười lạnh:
“Ngươi cũng biết thân biết phận đấy.”
Thẩm Khước ngẩng đầu nhìn ta .
“Nhị cô nương nếu chỉ là nói trong lúc tức giận, thì xem như ta chưa từng nghe thấy.”
Ta bước đến trước cửa.
Nước mưa làm ướt gấu váy của ta .
Ta nhìn hắn , từng chữ từng chữ nói :
“Không phải lời nói trong lúc tức giận.”
Ánh mắt hắn khẽ động.
Ta nói :
“Chàng không có ruộng nhà, ta có của hồi môn. Chàng không có nơi nương thân , ta có thể cùng chàng lập môn hộ riêng. Chàng chỉ có một cái mạng, vậy thì giữ cho thật tốt , đừng tùy tiện đưa cho người khác.”
Thẩm Khước nhìn ta rất lâu.
Khoảnh khắc ấy , hắn dường như muốn tìm trên mặt ta một chút hờn dỗi hoặc khinh miệt.
Nhưng hắn không tìm thấy.
Hắn thấp giọng nói :
“Được.”
Cuối cùng phụ thân cũng đập bàn.
“Hồ đồ!”
Trưởng tỷ bị dọa đến run lên, nước mắt lập tức lăn xuống.
“Muội muội , nếu muội giận ta , ta có thể đi .”
Lại là câu này .
Từ nhỏ đến lớn, tỷ ấy muốn thứ gì, đều không cần tranh.
Tỷ ấy chỉ cần đỏ hoe hốc mắt như vậy , khẽ nói một câu ‘ ta có thể không cần’.
Mẫu thân sẽ nhét món đồ ấy vào tay tỷ ấy .
Phụ thân cũng sẽ thở dài.
“A Nguyệt thân thể yếu, con nhường nó một chút.”
Kiếp trước , ta đã nhường cả đời.
Lần này , ta nhìn trưởng tỷ.
“Trưởng tỷ đương nhiên không cần đi .”
Tỷ ấy sững sờ.
Ta chỉ về phía Tạ Lâm An.
“Người tỷ nhìn trúng vẫn còn ở đây, đi làm gì?”
Sắc mặt Tạ Lâm An hoàn toàn thay đổi.
Trưởng tỷ cũng giống như bị ta xé toang tấm màn che trước mặt mọi người , nước mắt còn đọng trên mặt, hồi lâu không nói nên lời.
Mẫu thân quát lớn:
“Ôn Tri Huỳnh!”
Ta hành lễ với bà.
“Mẫu thân muốn mắng thì đợi khách của Tạ gia rời đi rồi hãy mắng.”
Sắc mặt mọi người trong phòng đều thay đổi.
Phụ thân nhìn về phía Tạ Lâm An.
Tạ Lâm An bị ép phải đứng dậy, cố giữ chút thể diện cuối cùng.
“Hôm nay e là không tiện bàn tiếp, vãn bối xin cáo từ trước .”
Trưởng tỷ vội vàng ngẩng đầu.
Nhưng Tạ Lâm An không nhìn tỷ ấy thêm lần nào nữa.
Trước khi rời đi , ánh mắt hắn dừng trên người Thẩm Khước.
Trong ánh mắt ấy có sự khinh miệt, cũng có sự lạnh lẽo của kẻ bị xúc phạm.
Thẩm Khước đứng trong mưa.
Nửa bước cũng không lùi.
03
Tạ gia vừa đi , mẫu thân đã giơ tay muốn đ.á.n.h ta .
Trước khi cái tát giáng xuống, đã bị phụ thân ngăn lại .
Sắc mặt phụ thân cũng rất khó coi, nhưng vẫn bình tĩnh hơn mẫu thân .
“Bảo hạ nhân lui hết xuống đi .”
Người trong sảnh rất nhanh đã tản sạch.
Thẩm Khước cũng muốn đi .
Ta gọi hắn lại .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Chàng ở lại .”
Bước chân hắn khựng lại .
Sắc mặt phụ
thân
càng trầm xuống.
“Tri Huỳnh, con thật sự muốn để một hộ vệ nghe chuyện nhà họ Ôn sao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/luu-ly-ha/2.html.]
Ta nhìn phụ thân .
“Nếu phụ thân mẫu thân vừa rồi đã ở trước mặt người Tạ gia đổi hôn sự của con sang cho trưởng tỷ, thì hẳn cũng nên biết , chuyện hôm nay từ lâu đã không còn chỉ là chuyện nhà nữa.”
Mẫu thân tức đến đỏ cả hốc mắt.
“Con còn dám trách chúng ta ? Tỷ tỷ con chỉ là bưng trà bước vào , Tạ công t.ử nhìn nó thêm một cái, chẳng lẽ còn muốn chúng ta giả vờ như không nhìn thấy?”
“Có thể nhìn thấy.”
Ta nói .
“Vậy thì nói cho rõ ràng. Ban đầu Tạ gia nghị thân với con, nếu Tạ Lâm An để mắt đến trưởng tỷ, vậy thì trả lại canh thiếp của con, rồi mời bà mối đến cầu thân trưởng tỷ, đừng vừa đè canh thiếp của con xuống, vừa giả vờ như hai nhà đều không bạc đãi con.”
Mẫu thân sững người .
Phụ thân cũng không lên tiếng.
Trưởng tỷ ngồi bên cạnh, chiếc khăn trong tay bị siết rất c.h.ặ.t.
Tỷ ấy khẽ nói :
“Muội muội , hôm nay vì sao muội lại hùng hổ dọa người như vậy ?”
Ta nhìn tỷ ấy .
“Trưởng tỷ cảm thấy, ta nên làm thế nào?”
Sắc mặt tỷ ấy hơi trắng.
“Ta không có ý muốn cướp Tạ công t.ử.”
“Vậy tỷ thích hắn không ?”
Nước mắt tỷ ấy lại trào ra .
“Ta chỉ cảm thấy hắn ôn văn lễ độ, nên nhìn thêm một cái thôi.”
“Vậy chính là thích.”
“Muội sao có thể nói như vậy !”
Tỷ ấy giống như chịu phải nỗi oan ức lớn lao tột cùng.
Mẫu thân lập tức nói :
“A Huỳnh, tỷ tỷ con da mặt mỏng, con ép hỏi nó như vậy làm gì?”
Ta cười một tiếng.
“Tỷ ấy da mặt mỏng, nên hôn sự của ta có thể công khai đổi cho tỷ ấy .”
Nước mắt trưởng tỷ rơi càng dữ dội hơn.
Phụ thân thấp giọng quát:
“Đủ rồi .”
Ông nhìn về phía Thẩm Khước.
“Ngươi ra ngoài trước đi .”
Thẩm Khước không động.
Hắn nhìn ta một cái.
Ta nói :
“Chàng ra ngoài đi .”
Lúc này hắn mới xoay người .
Trước khi đi , hắn cởi ngoại bào đã ướt sũng, vắt lên lan can dưới hành lang, tránh mang nước vào trong phòng.
Động tác nhỏ này lọt vào mắt phụ thân .
Ánh mắt phụ thân khẽ động.
Sau khi Thẩm Khước lui xuống, phụ thân trầm giọng hỏi ta :
“Rốt cuộc vì sao con lại chọn hắn ?”
Ta không thể nói hắn là hoàng t.ử.
Cũng không thể nói ba năm sau hắn sẽ đăng cơ.
Ta chỉ có thể nói :
“Bởi vì vừa rồi hắn không nhìn trưởng tỷ.”
Mẫu thân ngẩn ra .
Phụ thân nhíu mày càng c.h.ặ.t hơn.
Ta tiếp tục nói :
“Cả căn phòng đều đang chờ con cúi đầu, chỉ có hắn đứng ngoài cửa, từ đầu đến cuối không nhìn trưởng tỷ thêm một lần nào.”
Nghe qua giống như lời giận dỗi.
Nhưng đối với ta , như vậy đã đủ rồi .
Ta ghét cay ghét đắng những kẻ trước tiên nhìn thấy trưởng tỷ, rồi mới miễn cưỡng nhìn sang ta .
Mẫu thân cười lạnh:
“Một tên hộ vệ đương nhiên không dám nhìn loạn tiểu thư gia chủ.”
“Vậy chứng tỏ hắn biết quy củ.”
Mẫu thân nghẹn lời.
Trưởng tỷ bỗng nhiên đứng dậy, khóc lóc chạy về nội thất.
Mẫu thân lập tức đuổi theo hai bước, rồi lại dừng lại .
Có lẽ nhớ ra ta vẫn còn ở đây.
Bà nhìn ta , trong mắt lần đầu tiên hiện lên một vẻ mệt mỏi xa lạ.
“A Huỳnh, trước đây con rất hiểu chuyện.”
Ta khẽ nói :
“Hiểu chuyện cũng không đổi được lưu ly châu.”
Chaporia
Bình Luận (0)