Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trước kia , chuyện gì ta cũng mong bà hỏi.
Nay bà hỏi rồi , ta lại không muốn nói nữa.
Ngày thứ tư, phụ thân gọi ta đến thư phòng.
Thẩm Khước cũng ở đó.
Vết thương trên tay hắn đã được băng bó xong, sắc mặt vẫn còn hơi tái.
Phụ thân nhìn chúng ta , trầm giọng nói :
“Mối hôn sự này , có thể bàn.”
Lòng ta nhẹ đi .
Thẩm Khước lại không có nửa phần vui mừng.
“Ôn đại nhân đã nghĩ kỹ rồi ?”
Phụ thân nói : “Nghĩ kỹ rồi .”
Ông nhìn sang ta .
“Nó nói muốn tự mình chọn, ta ngăn cản nhiều năm như vậy , cũng chẳng ngăn ra được con đường tốt đẹp nào.”
Sống mũi ta bỗng hơi cay.
Phụ thân nói tiếp: “Có điều, hôn sự không thể phô trương. Đối ngoại chỉ nói Thẩm Khước cứu phủ có công, ta nhận hắn làm nghĩa t.ử, sau đó chọn ngày để hai con thành hôn.”
Ta sững người .
“Nghĩa t.ử?”
Phụ thân nhìn về phía Thẩm Khước.
“Nếu không , một hộ vệ cưới nữ nhi Ôn gia, bên ngoài sẽ nói rất khó nghe . Thân phận hiện giờ của ngươi cũng không nên bại lộ, danh nghĩa nghĩa t.ử này , có thể che chắn phần nào.”
Thẩm Khước trầm mặc một lát, hành lễ với phụ thân .
“Đa tạ.”
Đây đại khái là cách ổn thỏa nhất mà phụ thân có thể nghĩ ra .
Sau khi mẫu thân biết chuyện, bà giật mình .
“Để Thẩm Khước làm nghĩa t.ử? Vậy A Huỳnh gả cho hắn , bên ngoài chẳng phải càng nghị luận hơn sao ?”
Phụ thân chỉ nói : “Thẩm Khước cứu Ôn gia, chuyện này ta đã quyết định.”
Mẫu thân còn muốn nói gì đó.
Phụ thân nhìn bà một cái.
“Chuyện Tạ gia, nàng đã làm chủ một lần rồi . Chuyện của A Huỳnh, lần này nghe theo ý nó.”
Sắc mặt mẫu thân trắng bệch.
Cuối cùng bà không nói nữa.
Thẩm Khước trở thành nghĩa t.ử của phụ thân .
Hạ nhân trong phủ đổi miệng gọi hắn là Thẩm công t.ử.
Rất nhiều người trong Ôn phủ đều không quen.
Nhất là Xuân Vu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lần đầu nàng gọi Thẩm công t.ử, suýt nữa c.ắ.n phải lưỡi.
Thẩm Khước cũng không quen.
Hắn vẫn mỗi ngày sáng sớm luyện đao, chiều tối tuần viện.
Phụ thân nói mấy lần , hắn mới không còn đích thân canh cửa nữa.
Chỉ là mỗi đêm sẽ đi thêm một vòng ngoài viện của ta .
Trước khi thành hôn, trưởng tỷ hồi môn.
Sau khi tỷ ấy gả vào Tạ gia, ngày tháng dường như không thoải mái như tưởng tượng.
Tạ gia nhiều quy củ.
Tạ lão phu nhân tính tình nghiêm khắc.
Trưởng tỷ vừa vào cửa đã quản gia, xem sổ sách đến đau đầu.
Tạ Lâm An đối với tỷ ấy vẫn coi như ôn hòa, nhưng dưới sự ôn hòa ấy , cất giấu vẻ mất kiên nhẫn.
Tỷ ấy vừa vào cửa, mẫu thân đã đau lòng đến đỏ cả hốc mắt.
“A Nguyệt sao lại gầy rồi ?”
Trưởng tỷ lắc đầu nói không có .
Nhưng khi nhìn thấy ta , ánh mắt tỷ ấy vẫn thay đổi.
Ta đang cùng phụ thân bàn việc tu sửa tiểu viện phía nam thành.
Phụ thân nói , trạch viện kia của Thẩm Khước quá nhỏ, sau khi thành hôn trước tiên cứ ở biệt viện Ôn gia.
Ta nói không cần.
Tiểu viện phía nam thành kia , ta đã đến xem rồi .
Tuy nhỏ, nhưng sạch sẽ.
Cũng thanh tĩnh.
Trưởng tỷ nghe thấy, nhịn không được nói :
“Muội muội thật sự muốn ở tiểu viện như vậy sao ?”
Ta
nhìn
tỷ
ấy
.
“Ừm.”
Tỷ ấy muốn nói lại thôi.
“Bên Tạ gia……”
Tỷ ấy dừng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luu-ly-ha/6.html.]
“Bên Tạ gia, lại chuẩn bị cho ta một viện ba tiến.”
Lời này không giống khoe khoang.
Càng giống thăm dò hơn.
Ta cười cười .
“Vậy rất tốt .”
Tỷ ấy nhìn ta một lát, hốc mắt bỗng đỏ lên.
“Có phải muội vẫn còn trách ta không ?”
Mẫu thân lập tức nhìn sang.
Ta khép tờ sổ sách trong tay lại .
“Nếu trưởng tỷ mỗi lần gặp ta đều hỏi câu này , ngày tháng sẽ sống rất mệt.”
Sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch.
Ta nói : “Tỷ đã gả cho Tạ Lâm An rồi , thì cứ sống cho tốt . Sổ sách Tạ gia nếu xem không hiểu, thì đi mời tiên sinh phòng thu chi. Mẹ chồng nếu nghiêm khắc, thì học quy củ. Đừng luôn quay đầu hỏi ta có trách tỷ hay không .”
Tỷ ấy nói không ra lời.
Mẫu thân nhíu mày nói : “A Huỳnh, tỷ tỷ con vừa mới gả qua đó, khó tránh khỏi không thích ứng.”
Ta nhìn mẫu thân .
“Nếu con gả đến tiểu viện phía nam thành, có phải mẫu thân cũng sẽ ngày ngày nói con không thích ứng không ?”
Mẫu thân sững người .
Không đâu .
Bà sẽ nói , đây là do ta tự mình chọn.
Cho nên khổ cũng phải nhận.
Lần này trưởng tỷ không khóc .
Tỷ ấy cúi đầu ngồi rất lâu, cuối cùng khẽ nói :
“Ta biết rồi .”
Khi Tạ Lâm An đến đón tỷ ấy , vừa khéo gặp Thẩm Khước từ bên ngoài trở về.
Hiện giờ hắn đã thay cẩm bào, bên hông vẫn đeo đao.
Bộ y phục ấy không tính là hoa quý, nhưng lại tôn lên mày mắt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn , nửa phần cũng không còn vẻ chật vật khi xưa bị mưa làm ướt.
Tạ Lâm An nhìn thấy hắn , ánh mắt hơi trầm xuống.
“Thẩm công t.ử.”
Thẩm Khước khẽ gật đầu.
“Tạ công t.ử.”
Tạ Lâm An nhìn sang ta .
“Hôn kỳ của Nhị cô nương đã định rồi ?”
“Định rồi .”
Ý cười của hắn hơi nhạt.
“Chúc mừng.”
Ta đáp lễ.
“Cũng chúc Tạ công t.ử và trưởng tỷ thuận lợi.”
Trưởng tỷ đứng bên cạnh hắn , thần sắc hơi cứng lại .
Ánh mắt Tạ Lâm An dừng giữa ta và Thẩm Khước trong thoáng chốc, cuối cùng dẫn trưởng tỷ rời đi .
Khi xe ngựa đi xa, Thẩm Khước bỗng nói :
“Hắn hối hận rồi .”
Ta nhìn hắn .
“Chàng nhìn ra thế nào?”
“Ánh mắt hắn nhìn nàng, không đúng.”
Ta cười một tiếng.
“Thẩm công t.ử còn biết nhìn cái này sao ?”
Vành tai hắn hơi đỏ, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.
“Biết.”
“Vậy chàng nhìn ta thì sao ?”
Hắn yên lặng trong thoáng chốc.
“Không dám nhìn loạn.”
Ta không nhịn được bật cười .
Hắn cũng khẽ cười theo.
07
Ngày thành thân , không có thập lý hồng trang.
Phụ thân rốt cuộc vẫn kiêng dè thân phận của Thẩm Khước, nên hôn sự được tổ chức rất kín đáo.
Nhưng mẫu thân chuẩn bị cho ta rất nhiều thứ.
Y phục, chăn đệm, d.ư.ợ.c liệu, ngân phiếu, còn có cả một hòm trang sức.
Trong hòm đặt một cây trâm lưu ly mới làm .
Hai viên châu xanh đỏ đặt cạnh nhau , ánh lên sắc màu ôn nhuận.
Ta chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra , đó chính là hai viên lưu ly châu Thẩm Khước tặng ta .
Mẫu thân khẽ nói : “Mẫu thân đã sai người khảm xong rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)