Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta đặt cây sàng xuống, “Úc Hoài Khiêm, ngươi rất giỏi tự lừa mình .”

Hắn đứng ngoài cửa, sống lưng hơi trùng xuống. Rất lâu sau , hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, “Thư hòa ly, ta vẫn chưa ký.”

Ta nói : “Vậy thì ký đi .”

Hắn đột ngột ngẩng đầu, “Khương Đường.”

“Bên Úc gia, ta đã cho người gửi lời rồi . Chuyện của ngươi, ta không muốn kéo dài nữa.”

Sắc mặt hắn trắng bệch, “Nàng thật sự muốn hòa ly sao ?”

Ta nhìn hắn , “Ngươi nghĩ ta dọn ra là để chờ ngươi tới dỗ dành sao ?”

Hắn không đáp.

Ta tiếp tục đảo gạo, “Đi đi .”

Úc Hoài Khiêm đứng rất lâu. Cuối cùng đặt tờ hòa ly thư chưa ký tên ở cạnh cửa, “Ngày mai ta lại đến.”

Ta nói : “Không cần.”

Hắn vẫn đến.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, liên tiếp năm ngày. Lần nào cũng đứng trước cửa, có lúc mang bánh, có lúc mang sách.

Ta đều không nhận.

Ngày thứ sáu, hắn mang đến tờ giấy viết đầy câu từ của Phục Thanh Tụ. Tờ giấy bị hắn xé nát, những mảnh vụn được cất trong một chiếc hộp.

Hắn nói : “Ta đốt cho nàng xem.”

Ta nhìn chiếc hộp ấy , “Đốt đi .”

Hắn khựng lại , có lẽ không ngờ ta lại đồng ý.

Hắn sai Tiểu tư mang lò than tới, từng mảnh giấy dần cháy thành tro.

Hắn ngẩng lên nhìn ta , như đang chờ ta mềm lòng.

Ta hỏi: “Đốt xong rồi ?”

Hắn gật đầu.

Ta nói : “Vậy ngươi về đi .”

Ánh sáng trong mắt hắm tắt lịm.

10.

Phục Thanh Tụ vẫn không tránh được việc bị Phục gia đón về. Trước khi đi , nàng ta đến gặp ta .

Nàng ta đứng trước cửa biệt viện, sắc mặt tiều tụy, nhưng trong mắt vẫn còn không cam, “Khương Đường, ngươi thắng rồi .”

Ta đang sàng gạo, nghe vậy liền ngẩng đầu, “Ta thắng cái gì?”

Nàng ta cười lạnh, “Ngươi ép Hoài Khiêm không gặp ta .”

Ta đặt sàng xuống, “Nếu hắn thật sự muốn gặp ngươi, ta ép được sao ?”

Sắc mặt nàng ta cứng lại .

Ta đi đến cửa, “Phục Thanh Tụ, đến giờ này mà ngươi vẫn nghĩ ta là người chắn giữa hai ngươi.”

Nàng ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, “Nếu không có ngươi, chàng vốn nên cưới ta .”

Ta gật đầu, “Vậy sau khi ngươi từ hôn về kinh, ngươi có thể trực tiếp hỏi hắn có muốn hưu thê để cưới ngươi không .”

Sắc mặt nàng ta biến đổi.

Ta nói tiếp: “Ngươi không dám.”

“Ngươi sợ hắn thấy ngươi hạ tiện.”

Nàng ta giơ tay định tát ta .

Ta bắt lấy cổ tay nàng ta , “Đừng làm loạn ở chỗ của ta .”

Mắt nàng ta đỏ lên, “Ngươi là cái thá gì? Ngươi chỉ biết nhặt gạo thôi.”

Ta nói : “ Đúng . Ta biết nhặt gạo, cũng biết nhặt gạo hỏng.”

Nàng ta sững lại .

Ta buông tay nàng ta ra , “Ngươi chính là hạt gạo hỏng đó.”

Phục Thanh Tụ mặt tái xanh, “Khương Đường!”

Ta nhìn nàng ta , “Khi viết thơ từ mắng ta , chắc hẳn ngươi rất đắc ý? Ngươi nghĩ rằng ta không hiểu, cũng không phản kháng được .”

Nàng ta nghiến răng.

Ta nói tiếp: “ Nhưng ngươi quên rồi .

Mắng người không nhất định phải dùng thơ từ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-hieu-ve-gao-cung-hieu-long-nguoi-thay-doi/chuong-7.html.]

Ta chỉ về hướng cổng thành, “Cả kinh thành bây giờ đều biết , ngươi vừa từ bị hôn liền giả đáng thương, vừa ở nhà một người đã có thê t.ử.”

“Cũng biết bài 《Mễ Phụ》 của ngươi bị đọc ra trước mặt mọi người .”

Sắc mặt nàng ta dần trắng bệch.

Ta lại nói : “Phục cô nương, thơ viết hay đến đâu , cũng không chặn được miệng người đời.”

Nàng ta tức đến run người , cuối cùng đỏ mắt quay đi .

Đi đến xe ngựa, nàng ta đột nhiên quay lại , “Chàng ấy sẽ hối hận.”

Ta nói : “Cứ để hắn hối hận.”

Nàng ta lại nói : “Ngươi cũng sẽ hối hận.”

Ta mỉm cười , “Ta có hối hận hay không , để sau này tính.”

“Còn hôm nay nhìn ngươi như vậy , ta thấy rất dễ chịu.”

Phục Thanh Tụ suýt đứng không vững, người Phục gia vội đỡ nàng ta lên xe.

Xe ngựa đi rồi , Xuân Vụ đứng sau bật cười , “Phu nhân, bây giờ Người mắng người thật dứt khoát.”

Ta quay lại nhìn nàng, “Trước đây không vậy sao ?”

Nàng lắc đầu, “Trước đây mắng xong, Người còn lén buồn bã.”

Ta suy nghĩ một chút, hình như là thế. Bây giờ thì không như vậy nữa.

11.

Ngày Úc Hoài Khiêm ký thư hòa ly, trời đổ mưa. Hắn đến biệt viện phía Tây thành, trên người ướt sũng.

Ta sai Xuân Vụ đưa ô qua, hắn không nhận. Ta cũng không để tâm.

Thư hòa ly được đặt trên bàn đá, hắn nhìn nó rất lâu, “Khương Đường, nếu ta ký, nàng thật sự không quay lại nữa sao ?”

Ta nói : “Ngươi không ký, ta cũng không về.”

Hắn cười khổ, “Nàng nói chuyện thật độc.”

“Ta vốn như vậy .”

“Trước đây không độc đến thế.”

Ta nhìn hắn , “Trước đây ngươi chưa hạ tiện đến thế.”

Xuân Vụ đứng sau ta , suýt bật cười .

Sắc mặt Úc Hoài Khiêm trắng bệch, nhưng chàng không phản bác.

Hắn cầm b.út, eất lâu vẫn chưa hạ xuống.

Ta nói : “Đừng kéo dài.”

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Giọng hắn khàn đặc, “Ta luôn nghĩ, nàng sẽ mắng ta thêm vài câu.”

Ta hỏi: “Muốn nghe sao ?”

Hắn nhìn ta , trong mắt vậy mà thật sự có chút mong đợi.

Ta thấy thật nực cười , “Úc Hoài Khiêm, bây giờ đến cả bị ta mắng mà ngươi cũng muốn giữ lại làm ký ức sao ?”

Tay hắn khẽ run, mực rơi xuống góc giấy. Hắn nhắm mắt lại , cuối cùng ký tên.

Úc Hoài Khiêm. Ba chữ đó được viết rất chậm.

Ta cầm thư hòa ly, thổi nhẹ mực, “Danh sách của hồi môn, ta sẽ cho người đến Úc phủ kiểm kê lại .”

Hắn thấp giọng: “Ta đã sắp xếp xong rồi .”

“Vậy thì tốt .”

“Thính Tuyết Các, ta đã phong lại .”

Ta không nói gì.

Hắn lại nói : “Những bản thơ từ trong thư phòng, ta cũng đã đốt rồi .”

Ta vẫn không nói .

Cuối cùng hắn ngẩng đầu, “Nàng không có gì muốn hỏi ta sao ?”

Ta cất thư hòa ly vào hộp, “Hỏi gì?”

“Hỏi ta sau này có gặp lại nàng ấy không .”

Ta cười nhẹ, “Ngươi muốn gặp thì gặp.”

Sắc mặt hắn càng trắng, “Nàng không để tâm nữa sao ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...