Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nhìn hắn . Mưa rơi dọc theo thái dương hắn , nếu là trước đây ta sẽ đau lòng, sẽ sai người đưa khăn. Giờ đây ta chỉ thấy hắn chắn đường.

“Úc Hoài Khiêm, ta và ngươi đã hòa ly rồi .”

“Sau này ngươi muốn sửa thơ từ cho ai, không cần báo với ta .”

Hắn như bị rút hết sức. Đứng giữa mưa, rất lâu không động.

Ta quay người vào nhà.

Hắn đứng phía sau gọi, “Khương Đường.”

Ta dừng lại một chút.

Hắn nói : “Ngày đó ta nói nàng không hiểu. Thật ra ta đã suy nghĩ rất lâu.”

Ta không quay đầu.

Hắn nói tiếp: “Thật ra nàng hiểu, chỉ là không nói ra .”

Ta cười nhẹ, lời này đến muộn rồi . Ta nói : “Ta hiểu về gạo. Cũng hiểu lòng người thay đổi. Vậy là đủ.”

Vào trong nhà, Xuân Vụ rót trà cho ta , “Phu nhân, Người thật dứt khoát.”

Ta cầm chén trà , tay ấm lên đôi chút, “Cũng tạm.”

Ngoài trời mưa vẫn rơi. Úc Hoài Khiêm đứng một lúc rồi rời đi , dấu chân hắn bị mưa xóa sạch.

Không còn lại chút vết tích nào.

12.

Sau khi hòa ly, ta biến biệt viện phía Tây thành một tiệm gạo. Không bán gạo quý, chỉ bán gạo tốt .

Trong kinh có không ít người vì danh “Yến tiệc chọn gạo” mà tìm đến, cũng có người đến xem náo nhiệt. Ta đều bán. Hỏi gạo, nói gạo. Hỏi thơ, không đáp.

Có một ngày, một vị công t.ử trẻ đến mua gạo. Hắn nấn ná đứng trước quầy rất lâu.

Ta hỏi: “Mua gạo sao ?”

Hắn nói : “Mua.”

“Bao nhiêu đấu?”

“Mua trước một đấu.”

Ta bốc một nắm cho hắn xem, “Nhà có mấy người ?”

Hắn khựng lại , “Ba người .”

“Gạo này thích hợp nấu cháo.”

Hắn nói : “Được.”

Xuân Vụ ở phía sau lén cười . Ta quay lại trừng nàng.

Vị công t.ử kia trả bạc. Trước khi đi , đột nhiên hỏi: “Khương chưởng quầy, còn nhớ ta không ?”

Ta nhìn kỹ hắn , cảm thấy có chút quen mắt.

Hắn nói : “Hôm ở yến tiệc chọn gạo, ta ngồi hàng thứ ba phía Tây.”

Ta nhớ ra rồi , hắn là người nếm ra mùi gạo cũ hôm đó. Họ Văn Nhân, tên một chữ Sách.

Văn Nhân Sách cười nhẹ, “Hôm đó về nhà, ta ăn cơm trắng liên tục ba ngày.”

Ta hỏi: “Ăn chán rồi ?”

Hắn nói : “Ăn hiểu rồi .”

Câu này hơi lạ, ta không đáp.

Hắn cũng không nói thêm, chỉ xách gạo rời đi .

Sau đó hắn thường xuyên tới, mỗi lần chỉ mua một đấu. Có khi mua nếp, có khi mua gạo tẻ.

Hắn không ngâm thơ, cũng không nói lời hoa mỹ. Nhiều nhất chỉ hỏi hôm nay gạo này nấu thế nào.

Ta thấy hắn cũng được , ít nhất không làm lãng phí gạo.

Ngày đầu Đông, Úc Hoài Khiêm cũng tìm đến. Hắn đứng ngoài tiệm chứ không vào .

Ta đang cân gạo cho Văn Nhân Sách. Văn Nhân Sách thấy hắn , hỏi ta : “Có cần tránh không ?”

Ta nói : “Không cần.”

Úc Hoài Khiêm bước vào , ánh mắt rơi lên túi gạo trong tay Văn Nhân Sách, “Khương Đường.”

Ta ngẩng đầu hỏi, “Mua gạo sao ?”

Hắn khựng lại . Khách trong tiệm đều nhìn sang, sắc mặt Úc Hoài Khiêm hơi trắng, “Ta đi ngang qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-hieu-ve-gao-cung-hieu-long-nguoi-thay-doi/chuong-8.html.]

Ta gật đầu, “Vậy tránh ra chút.”

Hắn không động đậy.

Văn Nhân Sách đặt bạc lên quầy, “Khương chưởng quầy, ngày mai còn loại gạo này không ?”

Ta đáp: “Có.”

“Vậy mai ta lại đến.” Hắn xách gạo rời đi .

Úc Hoài Khiêm nhìn theo bóng lưng hắn , “Hắn là ai?”

Ta cất bạc vào hộp, “Khách thôi.”

“Chỉ là khách?”

Ta ngẩng mắt nhìn hắn , “Úc công t.ử, chàng đến tra sổ sách sao ?”

Sắc mặt hắn trắng đi , “Ta không có ý đó.”

Ta nói : “Có chuyện thì nói .”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, ta nhìn là biết ngay. Lại là thơ.

Hắn đặt lên quầy, “Ta đã viết một bài.”

Ta không nhận.

Hắn nói : “Viết về nàng.”

Ta cười , “Thôi đừng.”

Mắt hắn đỏ lên một chút, “Nàng xem một cái thôi.”

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Ta nói : “Ta không hiểu.”

Câu nói vừa rơi xuống, cả người hắn cứng lại .

Ta đẩy tờ giấy về, “Úc Hoài Khiêm, ta không xem. Ngươi cũng đừng viết nữa.”

Hắn thấp giọng: “Ta chỉ muốn bù đắp cho nàng.”

Ta nhìn hắn , “Ta cần sự tôn trọng.”

“Không phải thơ.” Đáy mắt hắn hoàn toàn tối lại .

Gió từ ngoài thổi vào , Xuân Vụ kéo rèm cửa. Ta tiếp tục cân gạo.

Úc Hoài Khiêm đứng rất lâu, cuối cùng cầm tờ giấy rời đi .

Ngoài cửa, một tiểu hài t.ử vô tình chạy va vào hắn .

Hắn vô thức đỡ lấy, tiểu hài t.ử kia cảm ơn rồi chạy vào tiệm mua bánh gạo.

Ta gói bánh đưa cho thằng bé.

Tiểu hài t.ử hỏi: “Bánh này có ngọt không ?”

Ta nói : “Ngọt.”

Thằng bé cầm bánh, vui vẻ chạy đi .

Úc Hoài Khiêm vẫn đứng ngoài cửa, hắn nhìn ta . Như cuối cùng cũng hiểu, dù hắn viết bao nhiêu chữ, cũng không đổi được một chiếc bánh gạo còn nóng.

13.

Đầu Xuân, Phục Thanh Tụ rời kinh thành. Nghe nói Phục gia đã thay nàng ta tìm một mối hôn sự khác.

Đối phương là một quan viên nhỏ ở nơi xa, không hiểu thơ từ, chỉ nhìn trúng danh vọng của Phục gia.

Nàng ta không muốn , nhưng hiện giờ nàng ta không thể ở lại kinh thành nữa.

Trước khi đi , nàng ta sai người đưa cho Úc Hoài Khiêm một tập thơ từ.

Úc Hoài Khiêm không nhận. Tập thơ từ ấy vòng đi vòng lại , cuối cùng lại rơi đến tiệm gạo của ta .

Xuân Vụ mở ra , tức đến mức muốn ném đi .

Ta ngăn lại , lật qua hai trang. Câu từ viết vẫn rất hay , chỉ là kẹp trong đó một lá thư viết rất khó coi.

Nàng ta nói ta tầm thường, nói Úc Hoài Khiêm bị ta làm biến chất. Còn nói nếu năm đó người gả cho Úc Hoài Khiêm là nàng ta , Úc gia sẽ thanh nhã hơn.

Ta xem xong, đưa cho Xuân Vụ, “Dùng để lót hộp bánh.”

Xuân Vụ ngẩn ra , sau đó cười đến không đứng thẳng được .

Hôm ấy , số bánh gạo bán ra , đáy hộp đều lót bằng góc bản thảo thơ từ của Phục Thanh Tụ.

Có người nhận ra , rồi truyền đi nửa con phố. Ta không hề ngăn cản.

Nàng ta dùng thơ từ để giẫm đạp ta . Ta dùng thơ từ để lót bánh, rất công bằng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...