Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Văn Nhân Sách đến đúng lúc mua được một hộp. Hắn mở ra thấy mép giấy, khẽ nhướng mày, “Đây là thơ từ của Phục cô nương sao ?”
Ta nói : “Ừ.”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
“Lót bánh?”
“Nàng ta viết chữ mỏng quá, dùng để lót bánh rất vừa vặn.”
Văn Nhân Sách cười rất lâu. Cười xong, hắn ăn hết bánh, “Quả thật rất ngọt.”
Ta nhìn hắn , “Văn Nhân công t.ử, ngày nào cũng mua một đấu gạo, không phiền sao ?”
Hắn lắc đầu, “Không phiền.”
“Nhà công t.ử thật sự có ba người ?”
Hắn khựng lại , “Một người .”
Ta nheo mắt.
Hắn ho khẽ một tiếng, “Ta.”
Ta cầm sổ sách lên xem, “Một người , ăn hết nhiều vậy sao ?”
Hắn nói : “Cho hàng xóm.”
Ta nhìn hắn , tai hắn đã đỏ lên, “Cũng cho thân thích.”
Ta bật cười , “Văn Nhân công t.ử, nếu muốn tới, không nhất thiết phải mua gạo.”
Hắn ngẩn ra .
Ta nói : “Đứng ngoài cửa nói chuyện, không lấy tiền.”
Tai hắn càng đỏ hơn.
Xuân Vụ ở phía sau bật cười .
Văn Nhân Sách cúi đầu, một lúc sau mới nói : “Vậy ngày mai ta lại đến.”
“Không mua gạo?”
Hắn liếc quầy hàng, “Mua bánh.”
Ta không nhịn được cũng bật cười .
Ngày tháng cứ thế trôi qua, tiệm gạo làm ăn phát đạt. Ta lại thuê thêm một gian bên cạnh, chuyên bán bánh gạo và cháo.
Ngày khai trương, Úc Hoài Khiêm đến, nhưng hắn không vào , chỉ sai người mang tới một tấm biển. Trên đó viết : [Hạt hạt sinh hương.]
Chữ rất đẹp . Là do hắn viết .
Ta nhìn rất lâu. Xuân Vụ hỏi: “Treo lên không ạ?”
Ta nói : “Không treo.”
Tiểu tư rất khó xử, “Phu nhân, công t.ử viết cả đêm.”
Ta nhìn tấm biển, “Nói với hắn , chữ của tiệm gạo, ta đã mời người khác viết rồi .”
Tiểu tư đành ôm tấm biển đi .
Ở đối diện phố, Úc Hoài Khiêm đứng dưới ô. Hắn thấy tấm biển bị trả lại , sắc mặt trắng đi đôi chút.
Văn Nhân Sách vừa lúc mang lễ mừng đến, là một chiếc vại gạo mới.
Mộc mạc, chắc chắn. Ta rất thích.
Hắn sai người mang vại gạo vào tiệm, rồi quay lại hỏi ta : “Đặt ở đâu được ?”
Ta chỉ: “Chỗ này .”
Cách một con phố, Úc Hoài Khiêm nhìn chúng ta nói chuyện. Lần này , hắn không bước qua nữa.
14.
Một năm sau , ta đến Giang Nam xem lúa, Văn Nhân Sách đi cùng.
Nhà hắn có ruộng đất ở Giang Nam, hắn nói có thể dẫn ta xem lúa sớm.
Xuân Vụ thấy tâm tư hắn quá rõ.
Ta nói : “Rõ ràng cũng tốt . Còn hơn giấu giếm.”
Ruộng nước Giang Nam xanh mướt một vùng. Ta đứng trên bờ ruộng, nhìn rất lâu.
Văn Nhân Sách hỏi: “Thích không ?”
Ta gật đầu, “Thích.”
Hắn cười , “Vậy năm sau lại đến.”
Ta quay sang nhìn hắn , “Huynh nói sớm quá rồi .”
Hắn nghiêm túc nói : “Vậy mỗi năm ta sẽ hỏi một lần .”
Ta bật cười . Hắn cũng cười .
Trở về kinh thành, ta nghe nói Úc Hoài Khiêm đã rời khỏi thi xã. Người Úc gia lại định hôn sự cho hắn , nhưng hắn đều từ chối.
Có người nói hắn thường đến trà lâu đối diện tiệm gạo của ta , ngồi một cái là nửa ngày.
Ta biết , nhưng không đi xem.
Đôi khi Xuân Vụ nói : “Hôm nay Úc công t.ử lại đến.”
Ta gật đầu, “Có mua trà không ?”
“Có.”
“Vậy là được .”
Xuân Vụ cười không dừng lại được .
Lần cuối Úc Hoài Khiêm đến gặp ta là vào ngày Đông chí.
Trong tiệm đang bận bán bánh gạo, hắn xếp hàng cuối. Đến lượt chàng , trời đã gần tối.
Ta hỏi: “Mua cái gì?”
Hắn nhìn ta , ánh mắt ôn hòa nhưng mệt mỏi, “Một hộp bánh gạo.”
Ta gói cho hắn một hộp, “Hai mươi văn tiền.”
Hắn trả tiền, không đưa thêm, cũng không nói thêm gì. Ta có chút bất ngờ.
Hắn cầm hộp bánh, đứng một lúc mới lên tiếng, “Khương Đường, hôm nay ta chỉ đến mua bánh.”
Ta gật đầu, “Được.”
Hắn cười nhẹ, nụ cười có chút chua xót, “Bây giờ nàng như vậy , rất tốt .”
Ta nói : “Ta cũng thấy vậy .”
Hắn nhìn tấm biển mới trong quầy, là của Văn Nhân Sách viết . Chữ không thanh nhã bằng hắn , nhưng vững.
Trên đó viết : [Ăn cơm cho t.ử tế.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-hieu-ve-gao-cung-hieu-long-nguoi-thay-doi/chuong-9-het.html.]
Lúc mới treo lên, cả con phố đều cười . Ta cũng cười , nhưng ta thích.
Úc Hoài Khiêm nhìn rất lâu, “Cái tên này rất tốt .”
Ta nói : “Ừ.”
Hắn cầm bánh gạo rời đi . Đến cửa, Văn Nhân Sách vừa lúc bước vào .
Hai người lướt qua nhau , Úc Hoài Khiêm dừng lại một chút, Văn Nhân Sách gật đầu chào.
Không khiêu khích, cũng không khoe khoang.
Úc Hoài Khiêm đáp lễ, sau đó đi vào trong tuyết.
Văn Nhân Sách đưa ta một túi sưởi, “Lạnh không ?”
Ta nhận lấy, “Cũng tạm.”
Hắn hỏi: “Tối nay ăn gì?”
Ta nghĩ một chút rồi nói , “Cháo.”
Hắn khẽ cười , “Ta đi vo gạo.”
Ta nhìn hắn hỏi, “Biết chọn không ?”
Hắn rất thật thà, “Không biết .”
Ta bật cười , “Vậy để ta dạy.”
Hắn đứng bên quầy, nghiêm túc nói : “Nàng dạy ta đi .”
Ngoài trời tuyết rơi càng lúc càng dày, từng ngọn đèn phố dần sáng lên.
Ta mở túi gạo trên quầy, bốc một nắm đưa cho hắn xem, “Loại này thích hợp nấu cháo.”
Văn Nhân Sách cúi đầu nhìn rất chăm chú.
“Hiểu chưa ?”
“Chưa.”
Ta lại cười , “Không sao . Học từ từ.”
Nước trong nồi nhanh ch.óng sôi ùng ục. Hạt gạo rơi
vào
, vang lên âm thanh lục bục. Xuân Vụ ở ngoài tiếp nốt
người
khách cuối cùng. Văn Nhân Sách
đứng
cạnh bếp, tay vẫn còn cầm nắm gạo. Ta
nhìn
dáng vẻ vụng về của
hắn
, bỗng nhớ đến
rất
nhiều năm
trước
.
Bà mai từng hỏi
ta
giỏi việc gì nhất,
ta
nói
:
biết
chọn gạo.
Cả phòng đều cười , sau đó cũng có một người cười . Hắn nói , trong nhà luôn phải ăn cơm.
Câu nói đó khiến ta nhớ rất lâu, đến bây giờ vẫn nhớ. Chỉ là không còn đau nữa.
Văn Nhân Sách đặt gạo vào bát, “Như vậy sao ?”
Ta lắc đầu, “Còn gạo xấu chưa bị nhặt xong.”
Hắn cúi đầu tiếp tục nhặt, nhặt rất chậm, nhưng rất nghiêm túc. Ta đứng bên cạnh, ôm túi sưởi ấm áp trong lòng.
Tuyết rơi va vào trên giấy cửa sổ. Trong nhà, mùi cháo lan ra cũng thật ấm áp.
(Hết)
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
PHU QUÂN VÀ XUYÊN KHÔNG NỮ ĐỀU NGHĨ TA NGU MUỘI
Khi phu quân và ta thành thân đã tròn mười năm, hắn lại ở bên ngoài nâng niu một nữ t.ử xuyên không .
Lúc hai người đang quấn quýt chẳng rời, nữ t.ử xuyên không ấy không biết trời cao đất dày, ngang nhiên tìm đến trước mặt ta gây sự.
Nàng ta hất cằm, giọng đầy khinh miệt: “Quả nhiên là thứ cổ hủ phong kiến bị nhốt c.h.ế.t trong hậu trạch. Tưởng ai cũng giống ngươi, không có nam nhân thì không sống nổi sao ? Ngươi đã coi thường ta , cũng sỉ nhục chàng ấy . Mau xin lỗi !”
Ta ngồi trong chiếc kiệu mềm ấm áp, một tay chống đầu, đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, chỉ thản nhiên nói : “Vả miệng. Dùng loại thẻ tre thô ráp nhất.”
Thứ cổ hủ phong kiến như ta chẳng có gì nhiều, chỉ là phẩm cấp cao hơn đôi chút, thủ đoạn cũng tàn nhẫn hơn đôi chút.
Cho nên lúc đ.á.n.h người , cũng mạnh tay hơn đôi chút.
01.
Sắc mặt kiêu ngạo của tiểu cô nương kia lập tức trắng bệch như giấy, “Dựa vào đâu ngươi đ.á.n.h ta ? Giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng lẽ ngươi muốn ỷ thế h.i.ế.p người ? Ta...”
Lời còn chưa dứt, một hộ vệ đã vung gậy đ.á.n.h mạnh vào khoeo chân nàng ta .
“Bịch” một tiếng. Nàng ta quỳ sụp xuống trước kiệu mềm, ngay dưới chân ta .
Lý ma ma vén rèm kiệu lên, để ta nhìn thấy khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì vừa đau đớn vừa tủi nhục ấy . Khi ánh mắt hai người chạm nhau , đồng t.ử nàng ta run lên.
“Ngươi dám đ.á.n.h ta ? Không sợ Hoài Dữ bỏ ngươi sao ? Ta là...”
Lời uy h.i.ế.p còn chưa kịp nói xong. Chát một tiếng, tấm thẻ tre đầu tiên đã hung hăng quất xuống đôi môi đang thao thao bất tuyệt ấy .
Tấm thẻ rộng chừng hai ngón tay phát ra tiếng vang giòn tan, đ.á.n.h thẳng lên đôi môi đỏ mọng, lập tức khiến môi sưng vù lên. Cái miệng lanh lợi kia chẳng khác nào khúc lạp xưởng treo cao mỗi dịp cuối năm, đau đến mức nước mắt nàng ta lập tức dâng đầy trong đôi mắt đào hoa.
Lý ma ma nhếch môi cười lạnh, nghiêm giọng quát lớn: “Các ngươi chưa ăn cơm sao ? Đánh người mà chẳng có chút sức lực nào. Muốn bị đưa ra trang viện nuôi heo phải không ?”
Đôi mắt đào hoa của Hướng Đồ Nam trợn tròn.
“Chát!” Lần này lực tay càng mạnh hơn, trên đôi môi run rẩy đã hiện lên những tia m.á.u đỏ sẫm.
Sự kiêu căng ngạo mạn mà nàng ta vẫn dùng để đứng trên đầu đám “tàn dư phong kiến” chúng ta bỗng xuất hiện một vết nứt, ngay cả vẻ quật cường bất khuất cùng hình tượng cứng cỏi không chịu khuất phục mà nàng ta luôn duy trì cũng chẳng thể giữ nổi nữa.
Vừa thét ch.ói tai, nàng ta vừa nói năng không rõ, bắt đầu cầu xin thứ cổ hủ phong kiến mà mình khinh thường, “Đừng đ.á.n.h nữa... đau quá... đ.á.n.h nữa sẽ hủy dung mất...”
“Ha, giờ mới biết sai sao ? Muộn rồi !” Lý ma ma cười nhạo.
“Xúc phạm mệnh phụ triều đình, chiếu theo luật phải chịu một trăm trượng. Phu nhân nhân từ, chỉ thưởng cho ngươi ba mươi thẻ tre đã là khoan hồng lắm rồi . Ân tình hôm nay của phu nhân, ngươi nên khắc cốt ghi tâm.”
“Chát!” Lại một thẻ tre nữa giáng xuống, cái miệng từng lớn tiếng chỉ trích nữ nhân hậu trạch vô năng vô dụng nay đã bật m.á.u. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên tiếp vang lên, nước mắt hòa cùng m.á.u tươi chảy đầy vạt áo.
Ta nhìn một hồi liền thấy vô vị. Khép hờ mắt, tựa vào chiếc gối mềm thêu chỉ vàng, yên tĩnh dưỡng thần.
Bên ngoài kiệu, tuyết lớn như lông ngỗng không ngừng rơi xuống, lạnh đến mức Hướng Đồ Nam run lẩy bẩy. Thế nhưng trong kiệu, lò sưởi cháy rực, ấm áp như tiết Xuân.
Một tuần hương sau , Lý ma ma lại vén rèm, “Ngất rồi ạ.”
Ta gật đầu, chậm rãi mở mắt. Đúng lúc nhìn thấy Hướng Đồ Nam với gương mặt sưng vù như đầu heo, hoàn toàn không còn nhận ra diện mạo ban đầu. Nàng ta bị ép quỳ trong tuyết. Hai đầu gối ngâm trong nước tuyết lẫn bùn đất, toàn thân nhếch nhác vô cùng. Tuyết lớn ào ào rơi xuống, phủ kín gương mặt từng ngạo nghễ hơn người đó. Những lời lẽ về bình đẳng và chính nghĩa mà nàng ta thường treo bên miệng, cuối cùng cũng chẳng cứu nổi bản thân .
Ta hơi động người . Đám hộ vệ hiểu ý, lập tức kéo nàng ta đến trước mặt ta . Trên mặt đất để lại hai vệt dài do đầu gối bị kéo lê qua bùn tuyết.
Hướng Đồ Nam thoi thóp hơi tàn, trên khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu và kinh ngạc. Ta hơi cúi người , chậm rãi giải thích: “Người xuyên không mà thôi, ngươi không phải kẻ đầu tiên. Nhưng không hiểu luật pháp, chẳng phân tôn ti, còn tự tìm đến cửa đòi bị đ.á.n.h, thì ngươi là kẻ đầu tiên.”
Rèm kiệu buông xuống, ta lạnh nhạt dặn một câu: “Vứt nàng ta ra bên đường quỳ. Để người qua kẻ lại đều nhìn cho rõ, kẻ không biết lễ nghĩa sẽ có kết cục thế nào.”
Bánh xe kiệu khẽ chuyển động, phát ra tiếng kẽo kẹt, một màn hề tự chuốc lấy nhục nhã cứ thế bị bỏ lại phía sau .
Trở về phủ, ta cầm một quyển sách, ngồi trong thư phòng cùng đôi nhi nữ đọc sách luyện chữ.
Ma ma đẩy cửa bước vào , ghé sát tai ta thấp giọng nói : “Hầu gia đã bế người đi rồi ạ, an trí tại một tòa viện ở phía Nam thành.”
02.
Vị Hầu gia trong lời ma ma chính là phu quân của ta - Tạ Hoài Dữ.
Suốt gần mười năm làm phu thê, bọn ta luôn kính trọng nhau như khách.
Hắn coi trọng thể diện, đề cao quy củ, ghét nhất những chuyện ngoài dự liệu và sự ngạo mạn vô lễ. Nhưng Hướng Đồ Nam lại là ngoại lệ duy nhất.
Nàng ta từng đốt pháo hoa khắp kinh thành, công khai tuyên bố sẽ chinh phục vị Hầu gia lạnh lùng Tạ Hoài Dữ, đẩy hắn lên đầu sóng ngọn gió, trở thành đề tài bàn tán khắp nơi.
Chaporia
Bình Luận (0)