1
Mũi tên xé gió lao đi , mang theo s.át khí ngút trời. Triệu Sùng dường như linh cảm được điều chẳng lành, hắn ghì cương ngựa, ngả người ra sau , mũi tên sượt qua thái dương trong gang tấc.
Đám nữ quyến kinh hãi thét lên, đám con cháu quyền quý xung quanh nháo nhào: "Bảo vệ Thái t.ử điện hạ!"
Triệu Sùng ngoảnh đầu lại , ngay khoảnh khắc nhìn thấy ta , mũi tên thứ hai đã nối gót mà đến. Chỉ trong chớp mắt, gương mặt tuấn lãng vốn lạnh lùng của Triệu Sùng hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn tránh không kịp, mũi tên cắm phập vào vai hắn .
"Lý Dao, ngươi muốn mưu nghịch sao ?" Kẻ đi cùng Triệu Sùng hét lớn: "Ngươi điên rồi ư?!"
Thân vệ của thái t.ử rút đao tuốt kiếm, chĩa thẳng về phía ta .
"Dừng tay!" Triệu Sùng ôm lấy bả vai, nghiến răng ra lệnh: "Tất cả lui ra cho cô!"
Ta chẳng mảy may để tâm, định rút thêm tên nhưng tay khựng lại . Đáng tiếc, ống tên đã trống rỗng. Đôi tay ta run lên bần bật, đứng dưới gốc cây cổ thụ nhìn trừng trừng vào Triệu Sùng.
Mọi người bao quanh Triệu Sùng, dè chừng nhìn ta như nhìn kẻ địch. Bởi chỉ một nén nhang trước , ta còn quấn quýt đòi cùng hắn đi săn hươu, vậy mà giờ đây, mũi tên vốn nhắm vào con mồi lại nhắm thẳng vào yết hầu hắn .
Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt, Triệu Sùng ngồi trên lưng ngựa, m.á.u chảy không ngừng thấm đỏ vai áo.
"Lý Dao." Giọng hắn trầm xuống, ánh mắt phức tạp: "Nàng lại đang giở trò gì nữa đây?"
Ta không đáp, quay người xuống ngựa, sải bước bỏ đi .
2
Ta chạy thẳng tới trướng của Hoàng đế, không đợi thông báo đã quỳ sụp xuống.
"Bệ hạ." Ta vừa nói vừa dập đầu: "Lý Dao gây họa lớn, xin Bệ hạ trách phạt."
Hoàng đế không kịp trở tay, vội hỏi: "Dao Nhi, có chuyện gì?"
"Dao Nhi cùng Thái t.ử ca ca đi săn, vốn muốn phô diễn tiễn thuật để Thái t.ử nhìn mình bằng con mắt khác. Nào ngờ tài nghệ kém cỏi, lại lỡ tay làm Thái t.ử bị thương. Ngài trị tội con đi , con b.ắ.n trúng vai Thái t.ử ca ca rồi , vết thương nặng lắm..." Ta vừa khóc vừa lau nước mắt, bộ dạng đúng kiểu tiểu thư khuê các làm sai chuyện thì luống cuống.
Hoàng đế thở phào, cười bảo: "Cả kinh thành này ai mà chẳng biết con ngưỡng mộ Thái t.ử. Con b.ắ.n trúng nó, chỉ có thể trách nó cưỡi ngựa không giỏi, sao trách con được ?"
Dù nghe vậy , ta vẫn thút thít không thôi. Hoàng đế trầm ngâm, cuộc đi săn hôm nay thực chất chỉ là cái cớ để định đoạt hôn sự cho Thái t.ử. Ta xuất thân từ phủ Quốc công, gia thế hiển hách, vốn là ứng cử viên hàng đầu cho ngôi vị Thái t.ử phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mong-ve-kinh-do/chuong-1.html.]
"Đừng
khóc
nữa,
thân
thể Thái t.ử khỏe mạnh,
không
sao
đâu
.
" Hoàng đế thở dài thất vọng
nhìn
ta
,
rồi
quay
sang thái giám bên cạnh: "Cũng
không
sao
, Lý tiểu thư là
người
có
phúc."
Có phúc sao ? Ta vén rèm trướng, nhìn ánh nắng xuân rực rỡ bên ngoài. Ta nhìn lại đôi bàn tay non nớt của mình . Kiếp trước , từ Thái t.ử phi đến mẫu nghi thiên hạ, ta sống đến lúc thọ chung chính tẩm, hưởng tận vinh hoa. Nhưng vì sao ta lại phải quay về những năm tháng thanh xuân này một lần nữa?
3
Triệu Sùng đứng chắp tay sau lưng, gió thổi tung vạt áo bào đỏ rực. Vai hắn đã được băng bó, vết m.á.u thấm ra ngoài lớp vải. Chúng ta im lặng bước đi bên nhau , khi tới gần trướng điện, ta lên tiếng trước :
"Điện hạ, ta đã xin tội với Hoàng thượng rồi , là ta tiễn thuật không tinh, ngộ thương Ngài."
"Ngộ thương?" Triệu Sùng cười lạnh: "Lý Dao, hai mũi tên đó rõ ràng là muốn lấy mạng cô."
"Điện hạ thật oan uổng cho ta ." Ta tỏ vẻ ủy khuất: "Tài b.ắ.n cung của ta Ngài còn không biết sao ?"
"Tiễn thuật, thậm chí là kỵ thuật của nàng, đều là do cô đích thân dạy." Triệu Sùng bỗng bóp c.h.ặ.t cằm ta , ép ta ngước mắt lên: "Trước đây chẳng phải nàng đều gọi ta là Thái t.ử ca ca sao ?"
Hắn dùng lực rất mạnh, ta đau đớn cụp mắt, nhìn thấy hoa văn mây xanh thêu trên tay áo hắn . Triệu Sùng từ khi là Thái t.ử cho đến lúc làm Hoàng đế chí tôn, sở thích thêu thùa chưa bao giờ đổi. Kiếp trước , ta từng thêu không biết bao nhiêu bộ đồ cho hắn , nhưng hắn chẳng bao giờ thèm ngó ngàng. Hóa ra , hoa văn đó chỉ dành cho Tiết Dung.
"Thôi đi ." Triệu Sùng hất tay ra : "Cô sẽ đích thân thưa chuyện với phụ hoàng. Nàng có ơn cứu mạng cô, cô ghi nhớ trong lòng, nhưng nếu lấy ơn đó để ép hôn, sợ rằng sẽ thành đôi oán ngẫu."
Ta ngẩng phắt đầu dậy, Triệu Sùng vô cảm nhìn ta : "Cô đã có người trong lòng."
Ta lặng người đi một chút, rồi chợt hiểu ra —— Hắn cũng trọng sinh.
4
Triệu Sùng vừa rồi chỉ là đang thử lòng ta . Ta buông lỏng nét mặt, lùi lại vài bước chỉnh lại ống tay áo: "Ngài về từ lúc nào?"
Câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng Triệu Sùng hiểu: "Từ lúc nàng b.ắ.n mũi tên đầu tiên."
Hắn nhìn ta , ánh mắt thoáng chút d.a.o động: "Cô không ngờ tới... nàng lại lựa chọn tuẫn tiết theo cô."
Ta cau mày, lập tức hiểu ra vấn đề. Triệu Sùng tưởng rằng ta b.ắ.n hắn vì uất hận, và sở dĩ ta ở đây là vì sau khi hắn c.h.ế.t, ta cũng giống như Tiết Dung mà tìm đến cái c.h.ế.t để đi theo hắn .
Nực cười ! Thật là một sự hiểu lầm nực cười nhất thiên hạ! Hắn tưởng ta vì yêu hắn sâu đậm nên mới tự sát theo sao ?
"Cũng phải , nàng oán hận cô là đúng." Triệu Sùng quay đi , giọng nhạt nhẽo: "Cô không trách hai mũi tên đó của nàng. Lý Dao, chúng ta tính tình không hợp, chí hướng khác biệt, vốn khó lòng làm bạn đời..."
Chaporia
Bình Luận (0)