Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Tiếng tù và từ đằng xa vọng lại , rung động cả núi rừng, u uẩn không dứt. Trong thoáng chốc, tâm trí ta lại bị cuốn về đêm đông năm Gia Ninh ấy , tuyết rơi đầy trời.
Trong tẩm điện ngào ngạt hương trầm nhưng chẳng át nổi mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt. Triệu Sùng nhắm nghiền mắt, hơi thở đã yếu đi nhiều, từng lời từng chữ dặn dò di chiếu. Tiết Dung đứng đó, bất chấp lễ pháp, nàng ta vận quan phục nữ quan, mặt mộc tóc xõa quỳ trước giường rồng.
Triệu Sùng mở mắt, nét bệnh tật hiện lên vẻ dịu dàng hiếm thấy. Hai bàn tay họ đan c.h.ặ.t vào nhau , Tiết Dung gục đầu lên n.g.ự.c hắn . Sau khi uống cạn chén độc rượu, hơi thở nàng ta lịm dần. Giây phút cuối cùng, nàng ta khẽ gọi Triệu Sùng một tiếng: "Phu quân."
Ta đứng bên cạnh nhìn tất cả, nhìn Triệu Sùng ho lên dữ dội, rồi ta bỗng bật cười . Khi ấu t.ử thút thít nhận chiếu ta không cười , khi đại thần quỳ gối khóc tang ta cũng không cười . Vậy mà khi nghe Tiết Dung gọi một tiếng "phu quân", ta lại cười đến điên dại.
"Lý Dao." Đó là lời cuối cùng Triệu Sùng nói với ta : "Kiếp sau đừng làm Hoàng hậu của trẫm nữa."
Tiếng tù và lại vang lên kéo ta về thực tại. Nắng sớm xuyên qua tán lá, gió xuân hây hẩy.
"Điện hạ, ngôi vị Hoàng hậu đó" ta bình thản nói , "Ngài muốn cho ai thì cho."
"Nàng hiền thục, hiểu lễ nghĩa, có thể phò tá quân vương." Triệu Sùng thành thực nói : " Nhưng kiếp trước là cô đã để nàng phải ôm hận cả đời."
"Điện hạ yên tâm." Ta mỉm cười : "Đời này ta sẽ không vào cung nữa."
Triệu Sùng nhíu mày, như đang cố phân định thật giả trong lời ta nói . Kiếp trước ai cũng biết ta ái mộ hắn ; sau khi hắn đăng cơ, hắn thậm chí vì ta mà trì hoãn việc tuyển tú hai kỳ liên tiếp. Trong thâm tâm hắn , hắn vẫn đinh ninh rằng ta vì quá đau lòng trước cái c.h.ế.t của hắn nên mới tự sát theo sau .
"Xảy ra chuyện hôm nay, Thánh thượng chắc chắn sẽ không chọn ta làm Thái t.ử phi nữa. Sau này nam cưới nữ gả, không ai nợ ai." Ta cảm thấy hứng thú nhạt dần, quay người bước đi .
Triệu Sùng định đưa tay ra nhưng lại khựng lại giữa chừng, tà áo ta lướt qua lòng bàn tay hắn như một làn khói nhẹ.
Một tháng sau , Triệu Sùng từ Toại Châu trị thủy trở về, mang theo một cô nương.
"Nghe nói vị cô nương ấy dung mạo thanh tú, khí chất thanh nhã, Hoàng hậu nương nương rất vừa ý." Mẫu thân ta kể: "Viêcj trị thủy lần này nàng ta còn hiến kế hay , khai thông sông ngòi một phương nên mới được theo phụ thân về kinh diện kiến Thánh thượng."
Mẫu thân thở dài: "Chỉ tiếc là xuất thân hơi thấp một chút."
Phụ thân của Tiết Dung chỉ là huyện lệnh Toại Châu, hàm chính thất phẩm. Nếu làm Thái t.ử phi thì quả thật gia thế quá mỏng, khó khiến quần thần tâm phục.
"Gia thế thì đã sao ? Chỉ cần được Thái t.ử sủng ái" ta vừa trêu đùa con mèo nhỏ vừa nói , "Phụ thân nàng ta lại có công trị thủy, việc thăng quan tiến chức chẳng có gì khó."
Mẫu thân khựng lại , lo lắng nhìn ta : "Con nhìn thấu đáo vậy sao ? Nếu buổi săn hôm đó con không lỡ tay..."
"Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa." Ta ngắt lời: "Hơn nữa, với gia thế nhà ta , lẽ nào không tìm được lang quân tốt hơn sao ?"
"Thật
không
biết
xấu
hổ.
" Mẫu
thân
ôm
ta
vào
lòng,
cười
mắng: "Mấy năm nay kén chọn bao nhiêu nhân tài mà chẳng
vừa
ý ai. Dao Nhi,
nói
thật cho mẫu
thân
biết
, trong lòng con
đã
có
ai
chưa
?"
Chẳng hiểu sao , trong đầu ta chợt lóe lên một gương mặt thanh tú, lạnh lùng.
"Mẫu thân , vị Tiết cô nương mà Thái t.ử mang về ấy " ta hỏi "Có phải có một vị huynh trưởng không ?"
6
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mong-ve-kinh-do/chuong-2.html.]
Ta đi dự yến tiệc tại biệt phủ của Thái t.ử, mục đích là gặp vị huynh trưởng của Tiết Dung.
Nơi thủy tạ ven hồ, các nữ quyến trò chuyện rôm rả, đề tài chẳng bao giờ rời khỏi Tiết Dung. Nào là nàng ta được Hoàng hậu quý mến, nào là phụ thân nàng ta thăng quan tiến chức.
"Lý Dao, tiểu thư và Thái t.ử vốn là thanh mai trúc mã." Có người hỏi ta : "Tiết Dung đó rốt cuộc có dung mạo ra sao ?"
Ta nằm nghiêng trên mạn thuyền nhỏ giữa hồ sen, nghe vậy liền nhớ về kiếp trước , khi Tiết Dung mặc quan phục màu đỏ thắm, cung kính hành lễ với ta .
"Tiết cô nương à ." Ta nhàn nhạt đáp: "Là một người cực kỳ có cốt cách."
Năm Gia Ninh thứ mười, ta từng gọi nàng ta đến, hỏi nàng ta có muốn nhập cung làm phi không . Lúc đó nàng ta đã là nữ quan thân cận nhất của Đế vương.
"Ti chức kinh hãi, có được ngày hôm nay là nhờ Hoàng hậu khai mở chế độ nữ quan. Nợ ơn của Hoàng hậu chưa trả hết, ti chức nguyện cả đời phục vụ trong Thượng cung cục, tuyệt không có ý khác."
Dáng hình nàng ta mảnh mai, quỳ lạy mà bờ vai vẫn thẳng tắp. Triệu Sùng yêu nhất chính là cái cốt cách bất khuất, thanh cao ấy của nàng ta . Dù hai người tâm đầu ý hợp, nhưng vì ơn nghĩa với ta , nàng ta trước sau vẫn giữ đúng bổn phận quân thần, khiến Triệu Sùng kiếp trước dù sủng ái nàng ta nhưng chưa một lần bước vào cung của nàng.
"Được tiểu thư khen ngợi như vậy , ta càng muốn thấy mặt Tiết Dung." Tiếng cười nói của các tiểu thư kéo ta về thực tại.
Thuyền đã cập bến, ta hái một phiến lá sen che trên đầu rồi thong thả bước lên bờ.
"Yến tiệc hôm nay, kiểu gì chẳng gặp được ..."
Lời còn chưa dứt, chiếc thuyền bỗng chao đảo mạnh, ta mất thăng bằng ngã nhào ra sau . Giữa lúc xoay vần, một bàn tay rắn chắc ôm lấy eo ta , đỡ ta vững vàng trên bờ.
Ngước mắt lên, ánh nắng xuyên qua tán lá, hoa lựu đỏ rực như lửa. Một vị thiếu niên anh tuấn vội vàng buông tay, chắp tay hành lễ.
"Tiết Ứng mạo muội cứu người , mong tiểu thư thứ lỗi ."
7
Tiết Ứng. Thứ t.ử Tiết gia, huynh trưởng của Tiết Dung.
Kiếp trước khi hắn cứu ta , ta đã chẳng còn tư cách để gọi cái tên ấy nữa. Thế sự xoay vần, không ngờ kiếp này , hắn lại có thể đường đường chính chính tự giới thiệu bản thân như thế.
"Tiết công t.ử." Ta gọi cái tên xa lạ ấy , nở nụ cười rạng rỡ: "Đa tạ công t.ử đã cứu giúp."
Thiếu niên phong thái nho nhã, dung mạo đẹp như tạc tượng, khi cụp mắt trông càng thêm phiêu dật. Hắn có gương mặt cực đẹp , kiếp trước khi hắn gối đầu lên gối ta , hắn lúc thì gọi ta là Điện hạ, lúc lại gọi là Bệ hạ.
Đám quý nữ xung quanh xôn xao: "Lang quân nhà ai mà khôi ngô đến thế?"
Đám đông tản ra , Tiết Ứng khẽ cụp mi, liên tục vái chào: "Dám hỏi tiểu thư có bị thương ở đâu không ?"
Ta chớp mắt, ra vẻ đau đớn: "Hình như... cổ chân ta bị trẹo rồi ."
Mấy vị tiểu thư cười thầm, Tiết Ứng mím môi, ánh mắt trong veo như nước: "Xin tiểu thư đừng gấp—"
Chaporia
Bình Luận (0)