MỘNG VỀ KINH ĐÔ/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

8

Lời Tiết Ứng chưa dứt, quan khách xung quanh đã đồng loạt hành lễ: "Tham kiến Thái t.ử điện hạ."

Ta xoay người , thấy Triệu Sùng vận thường phục màu đỏ thẫm đang đứng đó, bên cạnh là Tiết Dung. Hắn b.úi tóc bằng ngọc quán, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào ta : "Nàng sao thế này ?"

Ta định hành lễ, nhưng Triệu Sùng đã nhanh tay đỡ lấy khuỷu tay ta , giọng nói thản nhiên: "Miễn lễ."

Lòng bàn tay hắn nóng rực, ta nhíu mày, lùi lại một bước: "Tạ ơn Điện hạ."

Bàn tay Triệu Sùng chơi vơi giữa không trung, hắn nắm nhẹ lại rồi thu về, ánh mắt dừng lại nơi gấu váy lấm lem của ta .

"Bẩm Điện hạ, Lý tiểu thư vừa rồi suýt chút nữa ngã xuống hồ." Tiết Ứng bẩm báo, "Thần cứu người có chút thất lễ, khiến tiểu thư bị trẹo cổ chân."

Triệu Sùng không nói gì, cũng chẳng cho Tiết Ứng đứng dậy, hắn cứ thế đứng từ trên cao nhìn xuống quan sát, ánh mắt mang theo áp lực nặng nề. Ta chẳng hề phủ nhận Tiết Ứng, bởi kiếp trước vị "Tiết thái giám" này vốn là người thân cận nhất trong tẩm điện của ta .

Lát sau , Triệu Sùng quay sang hỏi: "Vết thương thế nào rồi ?"

"Chỉ là vết thương nhỏ thôi." Ta lạnh nhạt đáp "Không dám phiền Điện hạ bận tâm."

Sắc mặt Triệu Sùng không đổi, hắn tự nhiên đưa tay nắm lấy cánh tay ta một lần nữa: "Còn đi được không ?"

Ta nhướng mày, định cự tuyệt lần nữa thì bên tai bỗng vang lên giọng nói dịu dàng: "Điện hạ."

Tiết Dung đứng bên cạnh nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng: "Hay là mời Thái y đến xem sao ?"

Nàng ta mặc bộ váy lụa thướt tha, thấy mọi người nhìn mình liền mỉm cười rộng lượng: "Mấy ngày nay thiếp thân thấy trong người hơi bí bách, Điện hạ có lòng mời Tôn Thái y vào cung xem mạch cho thiếp . Thái y hôm nay cũng theo đoàn đến dự yến, để ông ấy xem cho Lý cô nương, có được không ?"

Ta không nói gì, không khí rơi vào tĩnh lặng. Tiết Dung bỗng "a" một tiếng như vừa sực tỉnh: "Là thiếp vượt quá bổn phận rồi . Thiếp lo cho Lý cô nương quá mà quên mất thân phận mình ."

"Không sao , dù sao cũng là ý tốt ." Triệu Sùng nhàn nhạt nói "Hơn nữa Dung Nhi cân nhắc chu đáo, chẳng có gì không ổn ."

Thái t.ử đã lên tiếng, quan khách nào dám phản đối, liền tấp nập đến chào hỏi Tiết Dung. Trong đám đông ồn ào ấy , ta nhìn về phía cuối hàng, thấy Tiết Ứng đang đứng đó. Phong thái hắn như ngọc, nhưng ánh mắt lại xa xăm như đứng ngoài cuộc vui, sự cô độc đó giống hệt như hắn ở kiếp trước .

9

Buổi yến tiệc trôi qua êm đềm theo phong cách thận trọng vốn có của Tiết Dung. Rượu cung đình thơm nồng, quan khách lại được dịp cảm thán tình cảm sâu nặng Thái t.ử dành cho nàng ta .

Khi mọi người đang mải mê chén thù chén tạc, ta một mình đi ra phía bờ hồ ngắm cảnh. Ánh đèn l.ồ.ng soi sáng mặt nước.

"Tiểu thư, thuộc hạ đã điều tra xong." Thị vệ bên cạnh thì thầm "Tiết công t.ử là tài t.ử vùng Toại Châu, vừa đỗ Cử nhân. Chuyến này theo muội muội vào kinh là để chờ kỳ thi Hội. Với tài danh của hắn , điện thí chắc chắn sẽ đứng đầu, các thế gia đều đang muốn kén làm rể."

Ta mỉm cười , cảm thấy mừng cho hắn , thầm thở dài: "Quả là một nhân tài."

Thị vệ lui đi , mùi hương sen thanh khiết vương vít, sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân.

Một đôi ủng thêu hoa văn mây xanh xuất hiện trước mặt ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mong-ve-kinh-do/chuong-3.html.]

"Chỉ là một tên thái giám, kiếp trước đến gốc rễ cũng chẳng còn." Triệu Sùng cười lạnh "Cũng đáng để nàng phải phí công tốn sức như vậy sao ?"

Tiếng nhạc bên kia bờ vẫn rộn rã, nhưng giọng nói của hắn lại rõ mồn một bên tai ta .

"Điện hạ quản hơi rộng rồi đó." Ta bình thản đáp "Chuyện này có liên quan gì đến Ngài không ?"

Triệu Sùng không trả lời mà hỏi ngược lại : "Con cháu thế gia phẩm mạo ưu tú có đầy rẫy, hà tất nàng phải chọn một tên hàn sĩ?"

"Ngài chẳng phải cũng chọn Tiết Dung đó sao ?" Ta nhướng mày "Điện hạ, Ngài nói kiếp trước Ngài ôm hận, vậy rốt cuộc Ngài hận điều gì?"

Triệu Sùng thong dong hỏi: "Dao Nhi, nàng đang đ.á.n.h cược với cô sao ?"

Ta bật cười : "Triệu Sùng, sau khi Ngài băng hà, ta còn sống thọ thêm hơn ba mươi năm nữa cơ."

"Thế sự xoay vần, ba mươi năm đó của ta náo nhiệt lắm. Nam t.ử thanh tú trong kinh thành này , phân nửa đều là khách quý dưới trướng của ta ."

Triệu Sùng sững sờ, chân mày nhíu c.h.ặ.t, giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ: "Nàng... không hề tuẫn tiết vì cô?"

"Tại sao ta phải tuẫn tiết? Tiết Dung chẳng qua chỉ là một nữ quan dưới trướng Điện hạ. Ngài đi rồi , ta nuôi dạy con thơ, buông rèm nhiếp chính, đứng trên vạn người , hưởng thụ vinh hoa tột cùng."

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh mắt Triệu Sùng nhìn ta hoàn toàn trầm xuống. Đúng lúc đó, một thị nữ chạy đến báo: "Điện hạ, Tiết cô nương thấy trong người không khỏe, đang gọi Ngài qua ạ."

"Cô nên biết sớm hơn, Dung Nhi chí tình chí nghĩa, đâu phải hạng người dung tục có thể so sánh." Triệu Sùng phất tay áo bỏ đi "Lý Dao, tốt nhất là đời này nàng đừng bao giờ hối hận."

10

Hối hận ư? Cơn chếnh choáng của rượu bắt đầu ngấm, ta thấy đầu óc lơ mơ nhưng lòng lại nhẹ nhõm vô cùng. Nhìn lại kiếp trước sóng gió oai hùng, chẳng có chuyện gì khiến ta phải hối tiếc cả.

"Lý tiểu thư." Một giọng nói ấm áp vang lên "Tiết Ứng mạo muội làm phiền."

Tiết Ứng đứng dưới ánh trăng, đưa cho ta một chiếc bình ngọc: "Đây là Bích Ngưng Cao bào chế theo bí pháp Toại Châu, trị trật khớp rất hiệu nghiệm. Mong tiểu thư đừng chê cười ."

Ta đưa tay đón lấy, nhưng không cầm bình ngọc mà nắm lấy những ngón tay thon dài như ngọc của hắn . Nhìn gương mặt tuấn tú đang ửng hồng dưới ánh đèn của Tiết Ứng, ta mỉm cười :

"Dù không có chuyện gì hối hận, nhưng đời ta vẫn còn một điều nuối tiếc chưa nguôi."

Mấy ngày sau , Triệu Sùng càng thêm sủng ái Tiết Dung, việc gì cũng thiên vị nàng ta . Mẫu thân ta thở dài: "Dù sao xuất thân cũng thấp kém, nếu không với tình cảm của Thái t.ử, nàng ta đã xứng đáng làm Thái t.ử phi rồi ."

Phụ thân ta thì thản nhiên chơi cờ: "Thái t.ử trong lòng có toan tính riêng của hắn ."

"Thái t.ử vốn đoan chính tự trọng, vậy mà giờ lại mất kiểm soát vì một nữ t.ử như vậy ." Mẫu thân nhìn ta "Dao Nhi không vào cung cũng là chuyện tốt . Nếu không , dù có làm Hoàng hậu mà Trữ quân thiên vị như thế, sợ là cả đời chỉ biết nuốt đắng cay vào lòng."

Ta im lặng quan sát bàn cờ, trong lòng thầm nghĩ: Đắng cay đó, kiếp trước ta đã nếm đủ rồi . Đời này , ta chỉ muốn nếm vị ngọt mà thôi.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...