Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ca ca nghe vậy chỉ khẽ nói :
“Muội... trước đây cũng từng nói như thế về huynh .”
Ta cười .
Đúng vậy .
Năm mười sáu tuổi, ta cũng từng đ.á.n.h giá ca ca như thế.
Khi đó huynh chỉ buồn bã nói với ta : “A Thước, muội không phải thích huynh . Chỉ là quá dựa dẫm vào huynh mà thôi. Huynh không thể lừa dối chính mình để chấp nhận muội . Như vậy là không công bằng với muội .”
Ta nhìn ca ca rồi bổ sung thêm:
“Điều quan trọng nhất là… Hắn chân thành, dũng cảm. Và hắn đã giữ được muội .”
Ca ca không nói thêm gì nữa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta cần một tình yêu đủ kiên định.
Kiên định đến mức bất cứ lúc nào cũng không d.a.o động.
Ta càng cần một tấm chân tình thẳng thắn.
Thẳng thắn đến mức người ấy có thể gạt bỏ tự tôn và kiêu ngạo, đem toàn bộ lòng mình bày ra trước mặt ta .
—
Ta một mình bước ra khỏi tiểu viện.
Vừa quay người đã đá một cái vào thân cây bên cạnh.
“Muỗi chưa hút khô m.á.u chàng à ?” Ngũ hoàng t.ử từ trên cây nhảy xuống.
Nhìn ta một cái rồi thẳng thắn thừa nhận:
“ Đúng vậy . Ta ghen. Ta sợ nàng gặp ca ca nàng rồi đổi ý, hối hận vì đã đính hôn với ta . Ta sợ nàng nửa đêm bỏ trốn nên mới canh ở đây.”
Ta điên mới bỏ trốn.
Bây giờ có tiền, có địa vị.
Tiền đồ sáng lạn đến mức ngủ cũng không yên.
Ngũ hoàng t.ử vừa nói vừa gãi cổ và cánh tay.
Khắp nơi đều là vết muỗi đốt.
Ta tháo túi thơm đuổi muỗi trên người xuống, cúi đầu đeo cho hắn .
Rồi khó hiểu hỏi:
“Lý Nguyên Thù, sao chàng lúc nào cũng không tin là ta yêu chàng vậy ?”
Hắn ai oán đáp:
“Hồi trước lúc nàng giam ta , ngày nào cũng quấn lấy ta không chịu buông. Còn bây giờ chúng ta đã đính hôn rồi , nàng lại chẳng thèm thân cận ta mấy lần . Người ta vẫn nói , yêu một người thì luôn muốn gần gũi người ấy . Lâm Thước, nàng lạnh nhạt với ta như thế, ta làm sao có cảm giác an toàn được ?”
Ta hắng giọng, cố giữ vẻ đoan trang:
“Bây giờ ta là thiên kim Thượng Thư phủ. Cũng phải đoan trang một chút chứ. Chúng ta cứ theo đúng trình tự. Trước hết nói chuyện yêu đương. Sau đó bàn chuyện hôn sự. Cuối cùng mới thành thân . Đừng lúc nào cũng đảo lộn thứ tự.”
Lý Nguyên Thù móc ngón tay vào tay ta , buồn bực nói :
“Rõ ràng ban đầu nàng thích ta rồi mới có tình cảm. Bây giờ còn giả vờ cái gì nữa?”
Ta bật cười .
Đúng là nói thế nào cũng không nghe .
Ta đưa tay véo má hắn :
“Được rồi . Chàng thắng.”
Trong màn đêm tĩnh lặng, ánh trăng như nước.
Mọi ân oán, hiểu lầm và những năm tháng lưu lạc, cuối cùng cũng khép lại .
Từ nay về sau .
Năm tháng còn dài.
Bọn họ vẫn còn cả một đời để bên nhau .
08
Hôn kỳ của ta và Lý Nguyên Thù đã được định xuống.
Ngày nào hắn cũng sai người đưa đồ tới phủ, hận không thể dọn sạch cả tư khố của mình đem cho ta .
Phụ thân và mẫu thân đau đầu nói :
“A Thước
à
, bảo Ngũ hoàng t.
ử đừng tặng lễ nữa. Kho trong phủ sắp chất
không
còn chỗ
rồi
.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hy-thuoc-dau-canh-vang/9.html.]
Trong sân đặt mấy chiếc rương lớn.
Bên trong đều là y phục và trang sức hắn làm cho ta .
Vừa mở nắp ra , ánh vàng ánh ngọc lấp lánh đến hoa cả mắt.
Đúng lúc ấy , Lâm Tĩnh Sanh trở về.
Vừa bước vào sân, nhìn thấy ba rương đầy đồ quý giá, nàng lập tức vui mừng:
“Phụ thân , mẫu thân , người làm cho con nhiều y phục như vậy sao ?”
Nàng vừa chọn vừa chê:
“Sao lại có cả kỵ trang? Con đâu thích cưỡi ngựa. Mẫu thân ! Con ghét nhất màu thiên thanh, người hồ đồ rồi sao mà lại may y phục màu ấy cho con?”
Mẫu thân bước tới đẩy nàng ra , cau mày nói :
“Đừng động vào . Đây đều là quà Ngũ hoàng t.ử tặng cho A Thước.”
Lâm Tĩnh Sanh sững người .
Lúc này mới quay sang nhìn ta .
Nhìn thấy cây trâm mẫu đơn trên đầu ta , nàng lập tức nổi giận:
“Đó là bảo vật trưởng tỷ cất giữ bao năm! Tỷ ấy từng hứa lúc ta xuất giá sẽ dùng làm đồ thêm trang. Ngươi dựa vào đâu mà dám đeo nó?”
Nói rồi lao tới định đ.á.n.h ta .
Ta nắm lấy cổ tay nàng, trở tay tát thẳng một cái.
Bốp!
Lâm Tĩnh Sanh trợn mắt:
“Ngươi... ngươi, một đứa ăn mày mà dám đ.á.n.h ta ?”
Từ nhỏ nàng được nâng niu như châu như bảo.
Chưa từng chịu chút ấm ức nào.
Ở trang viện hơn một tháng, trong nhà cũng chẳng ai đi tìm.
Thẩm đại tẩu còn khuyên nhủ:
“Đệ muội , muội nên về xem thử đi . Nghe nói bây giờ Lâm Thước rất được sủng ái.”
Lâm Tĩnh Sanh lại khinh thường:
“Chẳng qua là thủ đoạn phụ mẫu ép ta nhượng bộ thôi. Chỉ cần ta giả bộ đáng thương một chút, bọn họ lập tức bỏ rơi con bé ăn mày ấy . Tẩu tẩu à , ta phải phơi bọn họ thêm một thời gian nữa.”
Nàng vốn cho rằng lần này trở về, phụ mẫu vẫn sẽ chiều theo mọi ý mình .
Nhưng nàng đã sai.
Nhìn phụ mẫu không hề động lòng, Lâm Tĩnh Sanh đổi ý nghĩ, bướng bỉnh nói :
“Phụ thân ! Mẫu thân ! Con muốn gả cho Thẩm Trạng nguyên!”
Nếu là trước kia , phụ mẫu nhất định sẽ khuyên nhủ hết lời.
Thậm chí còn mua đủ thứ kỳ trân dị bảo để dỗ nàng.
Nhưng lần này ...
Mẫu thân chỉ nhàn nhạt đáp:
“Được. Gả đi . Đã định ngày chưa ?”
Phụ thân bình tĩnh nói :
“Bảo hắn tới cầu thân đi .”
Lâm Tĩnh Sanh ngẩn người :
“Người dễ dàng đồng ý như vậy sao ? Không sợ con từ hôn với Ngũ hoàng t.ử làm Thái hậu nổi giận à ?”
Bấy lâu nay phụ mẫu vẫn luôn dùng Thái hậu để ép nàng bớt qua lại với Thẩm Trạng nguyên.
Cho nên nàng vẫn nghĩ hôn sự của mình vô cùng quan trọng.
Ở trang viện tin tức bế tắc.
Nàng hoàn toàn không biết hôn sự của ta và Lý Nguyên Thù đã được định xuống.
Sợ ta không vui, phụ thân vội giải thích:
“Tĩnh Sanh. Con đã sắp gả cho Thẩm Trạng nguyên rồi . Từ nay không còn liên quan gì tới Ngũ hoàng t.ử nữa. Đừng nói lung tung. Một tháng nữa, A Thước sẽ xuất giá vào Hoàng t.ử phủ.”
Lâm Tĩnh Sanh không dám tin:
“Không thể nào! Lý Nguyên Thù mắt cao hơn đầu. Ta lớn lên cùng hắn mà chưa từng thấy hắn cho ta sắc mặt tốt . Hắn có thể để mắt tới một kẻ ăn mày như Lâm Thước sao ? Phụ thân , người nhất định đang lừa con!”
Chaporia
Bình Luận (0)