Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lúc ấy ta mới hiểu.
Hóa ra năm xưa nàng hào hứng nhường hôn sự cho ta là vì chắc chắn rằng: Lý Nguyên Thù sẽ không bao giờ thích ta .
Trùng hợp thay .
Đúng lúc ấy , Lý Nguyên Thù tới.
Hắn hẹn ta ra ngoại ô kinh thành cưỡi ngựa, tiện đường tới đón.
Trưởng tỷ cũng tới tặng quà cho ta , cùng hắn bước vào .
Nghe Lâm Tĩnh Sanh gọi ta là ăn mày.
Sắc mặt Lý Nguyên Thù lập tức lạnh xuống.
“Lâm Tĩnh Sanh. Nếu còn để ta nghe thấy ngươi bất kính với A Thước lần nữa, đừng trách ta không khách khí.”
Nhìn thấy hắn có thể đi lại bình thường.
Lâm Tĩnh Sanh kinh hãi:
“Lý Nguyên Thù! Ngươi có thể đi được ? Ngươi giả vờ sao ?”
Trưởng tỷ thấy nàng vô lễ như vậy cũng nhíu mày:
“Tĩnh Sanh. Không được thất lễ. Mau xin lỗi điện hạ và A Thước.”
Lâm Tĩnh Sanh bật khóc :
“Ngay cả tỷ tỷ cũng thiên vị con bé ăn mày ấy ! Rõ ràng muội mới là nữ nhi, là muội muội của mọi người ! Mọi người nuôi muội mười tám năm. Vậy mà nhanh như thế đã đứng về phía người ngoài. Muội không tin!”
Đúng vậy .
Phụ mẫu yêu thương nàng như bảo vật suốt mười tám năm.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sao có thể trong chớp mắt đã hoàn toàn vô tình vô nghĩa?
Sáng nay thôi.
Mẫu thân còn nắm tay ta tâm sự:
“A Thước. Mẫu thân đã chuẩn bị cho Tĩnh Sanh một phần của hồi môn. Có hai cửa hàng rất tốt , đủ cho nó chi tiêu cả đời. Nó tính tình thẳng thắn, lại bị chúng ta chiều hư. Ta sợ nó gả vào Thẩm gia sẽ chịu khổ. Nếu con thấy không vui, nhất định phải nói với ta .”
Ta nhìn tờ danh sách của hồi môn dày cộm trong tay mình rồi cười :
“Mẫu thân . Con đã có nhiều thứ như vậy rồi . Cần gì phải tranh thêm một hai cửa hàng với nàng ấy . Dù sao Tĩnh Sanh cũng đã ở bên phụ mẫu bao năm. Nàng ngang ngược thật đấy, nhưng cũng có chỗ đáng yêu riêng. Chỉ cần nàng không gây sự với con, con sẽ không làm khó nàng.”
Lâm Tĩnh Sanh là đứa trẻ được phụ mẫu nuôi lớn.
Nàng không biết trời cao đất dày.
Nhưng cũng không phải người gian ác.
Cùng lắm chỉ là hơi ngốc một chút.
Chính vì có quá nhiều thứ nên mới không biết quý trọng.
Mẫu thân lấy danh sách của hồi môn đưa cho nàng:
“Tĩnh Sanh. Đây là của hồi môn của con. Đừng quậy nữa. Mau về phòng sửa soạn đi . Lát nữa mẫu thân sẽ tới bàn bạc hôn sự với con.”
Ai ngờ vừa nhìn thấy danh sách.
Lâm Tĩnh Sanh lập tức kêu lên:
“Mẫu thân ! Trang viện suối nước nóng ở Tây Sơn đâu ?
Con đã hứa tặng cho đại ca nhà họ Thẩm rồi . Không được , người nhất định phải cho con!”
Nàng xem kỹ thêm lần nữa rồi tức giận:
“Sao chỉ cho con từng này thôi? Muốn bố thí ăn mày sao ?”
Nói rồi lại khóc lóc om sòm.
Ta lười nhìn nàng diễn trò.
Liền cùng Lý Nguyên Thù đi ra ngoài.
Vừa tới cửa, đã thấy một nam t.ử thanh tú ôn hòa đang sốt ruột đi qua đi lại .
Nhìn thấy chúng ta , hắn lập tức tiến lên:
“Nhị cô nương. Xin cô bảo gia đinh cho ta vào . Dạo này cô nổi danh khắp kinh thành. Ai cũng biết Thượng Thư phủ vô cùng yêu thương cô. Tĩnh Sanh chắc chắn sẽ rất tủi thân . Nàng nóng nảy bốc đồng. Nếu khiến Lâm đại nhân và Hàn phu nhân hoàn toàn lạnh lòng, đến khi tỉnh ngộ chỉ sợ càng đau khổ hơn.”
Đó chính là người trong lòng của Lâm Tĩnh Sanh.
Nghe qua thì vẫn còn chút đầu óc và lương tâm.
Ta bèn cho người mở cửa để hắn vào .
–
Trên đường ra ngoại ô.
Lý Nguyên Thù thấp giọng nói :
“Phụ thân nàng đã điều Thẩm Trạng nguyên vào Hộ bộ. Có ông ấy đè phía trên . Cho dù Thẩm gia biết Tĩnh Sanh không phải thiên kim thật, cũng không dám bạc đãi nàng.
A Thước. Nếu nàng không vui, ta có thể nghĩ cách điều họ Thẩm ra khỏi kinh. Đến lúc đó phụ mẫu nàng không gặp được Lâm Tĩnh Sanh nữa. Lâu ngày tình cảm cũng sẽ nhạt đi .”
Ta thản nhiên lắc đầu:
“Không cần. Ân sinh thành và ân dưỡng d.ụ.c vốn khó phân rõ. Thật ra phụ mẫu và trưởng tỷ đều hiểu.
Người ta yêu thương nhất vẫn là tổ mẫu và ca ca. Tình cảm hơn mười năm đâu thể ngày một ngày hai mà thay thế được .
Nhưng họ cũng thật lòng áy náy, muốn bù đắp cho ta . Cho nên mới đem vàng bạc châu báu chất đầy trước mặt ta .
Con
người
không
thể
vừa
muốn
cái
này
lại
muốn
cả cái
kia
. Như
vậy
quá tham lam. Ta
đã
mãn nguyện
rồi
.
”
Lý Nguyên Thù bật cười :
“Phụ mẫu nàng nhìn thấu sự lạnh nhạt của nàng. Sợ yêu nàng chưa đủ, nàng sẽ quay đầu bỏ đi mất. Hôm nay Hàn di mẫu tới chỗ Thái hậu xin đồ. Ngay cả Thái hậu cũng phát sợ.”
Ta vốn là người thực tế.
Phụ mẫu yêu thương ta , cho ta bạc thật vàng thật.
Ta nhìn thấy, sờ được .
Trưởng tỷ đau lòng và che chở ta .
Ta cảm nhận được .
Lý Nguyên Thù yêu ta .
Vậy thì phải đưa sính lễ thật dày, nâng niu và tôn trọng ta .
Những gì ta có đã quá đủ.
Hà tất phải tranh đoạt chút lợi nhỏ ấy .
Huống hồ...
Người như Lâm Tĩnh Sanh.
Chỉ khi tiêu hao hết tình cảm của người nhà mới biết tỉnh ngộ.
Chỉ khi nếm đủ khổ sở mới hiểu tình thân đáng quý đến nhường nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hy-thuoc-dau-canh-vang/10.html.]
Đến lúc đó.
E rằng đã muộn rồi .
—
Dọc đường.
Ta nhớ tới những lời phụ thân nhắc về triều đình.
Không khỏi hỏi:
“Nghe nói Tam hoàng t.ử gần đây rất kiêu ngạo.”
Lý Nguyên Thù vốn được nuôi dạy như người kế vị.
Nhưng một ngày chưa là Thái t.ử, chưa là Hoàng đế, thì vẫn còn vô số biến số .
Hắn khẽ đáp:
“Phụ hoàng rất coi trọng hắn .”
Ta cười , làm động tác cắt ngang cổ:
“Lý Nguyên Thù. Để ta giúp chàng xử lý đám huynh đệ ấy . Chàng mau làm Hoàng đế đi . Ta muốn làm Hoàng hậu. Khi quyền lực trong tay, đứng trên vạn người , ta còn muốn làm rất nhiều chuyện.”
Lý Nguyên Thù nắm lấy tay ta :
“Đợi ta đăng cơ. Chúng ta sẽ cùng ngồi triều chính. Hai thánh đồng trị thiên hạ.”
Ta nghe vậy nhưng không đáp.
Chỉ lặng lẽ nhìn về phía núi non xa xa.
Hắn hỏi:
“Nàng không tin sao ?”
Ta khẽ nói :
“Ta tin vào chàng của lúc này .”
Dù sau này hắn có đổi ý, ta cũng có vô số cách để đoạt lại những gì hắn từng hứa.
Từ rất lâu trước đây.
Tổ mẫu từng nói với ta :
“Khối ngọc bội ấy lai lịch bất phàm. Chắc chắn thuộc về quý nhân trong kinh. A Thước, con hãy tới kinh thành tìm người thân đi .”
Khi đó, trong lòng ta đã nảy sinh dã tâm vô hạn.
Muốn đứng cao hơn.
Muốn đi xa hơn.
Chỉ tiếc tổ mẫu không chịu đi .
Ca ca cũng muốn sống yên ổn một góc.
Ta không nỡ bỏ họ lại .
Khi ấy đ.á.n.h gãy chân Lý Nguyên Thù, hạ độc hắn .
Thật ra là muốn ép tổ mẫu một lần .
Nếu Lý Nguyên Thù c.h.ế.t ở Thương Châu.
Người trở về cung sẽ là ca ca ta .
Nhưng ...
Ta nhìn gương mặt nghiêng của Lý Nguyên Thù.
Thầm nghĩ:
Có lúc yêu một người cũng là chuyện rất đẹp .
Nó khiến ta sinh ra vọng tưởng được cả cá lẫn tay gấu.
Khiến lòng ta mềm mại hơn đôi chút.
Có lẽ đó sẽ là nhược điểm của ta .
Nhưng ta không hề sợ hãi.
–
Lý Nguyên Thù bắt gặp ánh mắt ta .
Hắn hắng giọng:
“Đợi... đợi trời tối thêm chút nữa. Ta sẽ bảo người mang lều tới.”
Ta trợn mắt nhìn hắn rồi nhảy xuống ngựa.
“Chàng đang nghĩ gì vậy !” Ta đâu phải sắc quỷ đói khát.
Lý Nguyên Thù lập tức đuổi theo:
“Được rồi được rồi . Bây giờ cũng được . Ta ở dưới nhé? Sợ cỏ làm nàng đau.”
Ta bịt miệng hắn lại .
Không cho hắn nói tiếp.
Cành cây trên đầu khẽ lay động.
Cánh hoa rơi đầy vai áo.
Lý Nguyên Thù ôm lấy ta , ánh mắt mê ly:
“A Thước… A Thước… Yêu ta nhiều thêm một chút được không ?”
Ta kéo nhẹ cổ áo hắn xuống.
Bất ngờ nhìn thấy trước n.g.ự.c hắn có xăm một con chim hỷ thước nhỏ.
Ta nâng cằm hắn lên, khẽ thở dài:
“Lý Nguyên Thù. Chàng thật ngốc.”
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta , cười nói :
“Nếu ta khôn ngoan thêm chút nữa. Có lẽ nàng sẽ không yêu ta . Ngày ấy ở Thương Châu… Nàng thật sự từng muốn g.i.ế.c ta đúng không ?”
Nghe xem.
Hắn biết tất cả.
Nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn tha thứ tất cả.
Vậy thì...
Cứ cùng nhau đi tiếp thôi.
Trên ngọn cây.
Một đôi chim hỷ thước đang ríu rít gọi nhau .
Như báo hiệu điềm lành sắp tới.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)