•0•
Mùa đông năm vương triều Đại Khải thứ mười bảy, tuyết rơi dày đặc che lấp cả những lối đi lát đá cẩm thạch trong Nhiếp chính vương phủ.
Giữa cái lạnh thấu xương ấy , tiếng khóc than của Thẩm gia dường như vẫn còn vương vất đâu đó trên những bức tường thành cao ngất của kinh đô.
Chỉ trong một đêm, Thẩm thị từ gia tộc dòng dõi thư hương, đứng đầu bá quan, bỗng chốc sụp đổ vì tội danh mưu phản.
Phụ thân nàng, Thẩm thừa tướng, bị xử t.ử hình tại pháp trường. Mẫu thân cùng các huynh đệ bị lưu đày biên viễn, sống c.h.ế.t khôn lường. Duy chỉ có Thẩm Dao, đích nữ của Thẩm gia, được giữ lại mạng sống.
Nhưng sự sống sót ấy chẳng phải là sự ban ân, mà là khởi đầu cho một địa ngục trần gian.
Trong thư phòng của vương phủ, lò sưởi bằng đồng khảm vàng đốt than long diên hương tỏa ra hơi ấm ngột ngạt.
Tiêu Duật ngồi trên ghế bành chạm rồng, vận hắc y thêu chỉ vàng, dung mạo tuấn mỹ như thần tiên nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Hắn nhìn nữ t.ử đang quỳ dưới đất, xiêm y mỏng manh rách nát, trên người đầy những vết lằn roi rớm m.á.u.
Thẩm Dao quỳ thẳng lưng, dù gương mặt nhợt nhạt không một giọt m.á.u, đôi môi nứt nẻ vì lạnh, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không chút khuất phục.
Nàng vốn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nay sa cơ lỡ vận, nét thanh cao ấy lại càng khiến người ta muốn chà đạp.
Tiêu Duật đứng dậy, từng bước chân trầm nặng tiến lại gần nàng.
Hắn cúi người , ngón tay thon dài gầy guộc bóp c.h.ặ.t lấy cằm nàng, ép nàng phải ngước nhìn hắn .
Sức lực mạnh đến mức xương quai hàm của nàng như muốn vỡ vụn, nhưng Thẩm Dao c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không rên rỉ một lời.
“Thẩm Dao, ngươi có biết tại sao bản vương lại giữ lại mạng ch.ó của ngươi không ?” Giọng nói của Tiêu Duật trầm thấp, pha lẫn sự căm hận thấu xương tủy.
“Phụ thân ngươi vì tư lợi, tư thông với địch quốc, hại c.h.ế.t mười vạn đại quân của hoàng huynh ta tại chiến trường bờ cõi phía Bắc. Hài cốt của huynh ấy đến nay vẫn chưa được tìm thấy. Thẩm gia các ngươi, đáng c.h.ế.t vạn lần .”
Thẩm Dao cười nhạt, hô hấp dồn dập, m.á.u từ khóe môi rỉ ra , nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng vương trên vạt áo:
“Tiêu Duật, Thẩm gia trung liệt ba đời, phụ thân ta chưa từng làm việc gì hổ thẹn với giang sơn xã tắc. Kẻ lừa dối ngươi, kẻ hãm hại Thẩm gia, chính là có ý đồ khác. Ngươi mù quáng tin vào mật thư giả mạo, chu diệt trung thần, rồi sẽ có ngày ngươi phải hối hận.”
“Câm mồm!” Tiêu Duật nổi giận, hất mạnh tay khiến nàng ngã nhào xuống đất. Nàng yếu ớt ho khan, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng đau đớn.
“Đến nước
này
rồi
mà ngươi còn dám ngậm m.á.u phun
người
? Thẩm Dao, bản vương sẽ
không
để ngươi c.h.ế.t dễ dàng như
vậy
. Ngươi
phải
sống, sống để chuộc tội cho gia tộc dơ bẩn của ngươi.
”
Hắn vẫy tay, ám vệ bước vào . Tiêu Duật lạnh lùng ra lệnh:
“Đưa nàng ta đến Tiêu Tương Các. Từ nay về sau , nàng ta không còn là Thẩm tiểu thư nữa, mà chỉ là một tiện tỳ, một công cụ làm ấm giường của bản vương. Không có lệnh của ta , không ai được phép cho nàng ta bước ra ngoài nửa bước.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duong-cung/1.html.]
Thẩm Dao bị kéo đi , cơ thể kéo lê trên nền đất lạnh giá. Nàng nhìn bóng lưng cô độc và tàn nhẫn của Tiêu Duật, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Nàng và hắn , vốn dĩ từng có một đoạn thanh mai trúc mã, từng hẹn ước dưới gốc cây hoa mai hoàng cung.Nó
Khi đó, hắn là một hoàng t.ử thất sủng, còn nàng là viên ngọc quý của Thẩm gia.
Nàng đã từng dùng cả mạng sống để cầu xin phụ thân cứu hắn khỏi âm mưu của các hoàng t.ử khác.
Vậy mà giờ đây, khi nắm quyền khuynh đảo thiên hạ, điều đầu tiên hắn làm lại là giẫm nát tôn nghiêm của nàng, hủy diệt gia đình nàng.
•0•
Tiêu Tương Các là nơi hẻo lánh và lạnh lẽo nhất trong vương phủ. Nơi đây quanh năm không thấy ánh mặt trời, gió lùa qua từng kẽ gạch mục nát.
Thẩm Dao bị giam cầm ở đây, mỗi ngày phải giặt giũ quần áo, gánh nước, làm những công việc nặng nhọc nhất của hạ nhân.
Đôi bàn tay vốn chỉ biết cầm kỳ thi họa nay đầy những vết chai sạn và vết thương rớm m.á.u vì nước đá mùa đông.
Tuy nhiên, sự hành hạ về thể xác không đáng sợ bằng sự dày vò về tinh thần mà Tiêu Duật mang lại .
Mỗi khi đêm xuống, khi bóng tối bao trùm lấy vương phủ, Tiêu Duật lại xuất hiện như một con thú dữ.
Hắn không nói không rằng, thô bạo đẩy nàng lên giường, xé rách xiêm y của nàng. Hắn dùng sự chiếm đoạt tàn nhẫn nhất để trút bỏ cơn giận dữ và thù hận trong lòng.
Nàng như một con b.úp bê vải rách nát, mặc cho hắn thao túng, c.ắ.n nuốt.
Trong những cuộc hoan ái tràn ngập hận thù ấy , hắn chưa từng hôn nàng, chưa từng cho nàng một chút dịu dàng nào.
Hắn chỉ thích nhìn nàng khóc , nhìn nàng đau đớn, vì chỉ có như vậy , hắn mới cảm thấy mình đã báo được thù cho người huynh trưởng quá cố.
“Thẩm Dao, gọi tên ta .” Trong bóng tối, hắn thở dốc, giọng nói khàn đặc, bàn tay siết c.h.ặ.t eo nàng như muốn bẻ gãy nó.
Thẩm Dao nhắm nghiền mắt, c.ắ.n c.h.ặ.t răng đến bật m.á.u, kiên quyết không thốt ra một lời.
Sự im lặng của nàng càng kích phát ngọn lửa tàn bạo trong lòng hắn .
Hắn càng thêm thô bạo, ép nàng phải thừa nhận sự hiện diện của hắn , ép nàng phải khóc thành tiếng.
“Ngươi hận ta đúng không ?” Tiêu Duật cười lạnh, ghé sát tai nàng thì thầm.
“Hận đi . Càng hận càng tốt . Bản vương muốn ngươi cả đời này cũng không thể quên được nỗi đau này .”
Chaporia
Bình Luận (0)