Đường Cùng/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi mọi chuyện kết thúc, Tiêu Duật luôn rời đi ngay lập tức, không thèm nhìn nàng lấy một cái, để lại nàng một mình giữa căn phòng trống vắng, lạnh lẽo, tự ôm lấy cơ thể đầy rẫy vết thương mà khóc nghẹn ngào.

Nàng không khóc vì đau, mà khóc vì sự trớ trêu của số phận.

Nam nhân nàng từng yêu sâu đậm, nay lại trở thành đao phủ tàn nhẫn nhất cuộc đời nàng.

Một ngày nọ, Giang Tuyết Ninh, biểu muội của Tiêu Duật, người luôn tự xưng là vị hôn thê tương lai của hắn , dẫn theo một đám gia nhân đến Tiêu Tương các.

Giang Tuyết Ninh ăn mặc lộng lẫy, nhìn Thẩm Dao bằng ánh mắt khinh bỉ và ghen tị.

Cô ta luôn ghen tị với nhan sắc và tài hoa của Thẩm Dao, nay thấy nàng ngã xuống vũng bùn, làm sao có thể bỏ qua cơ hội nhục mạ.

“Ôi, đây chẳng phải là Thẩm đại tiểu thư cao cao tại thượng sao ?” Giang Tuyết Ninh che miệng cười rộ lên.

“Bây giờ nhìn ngươi chẳng khác gì một con ch.ó hoang. Biểu ca giữ ngươi lại chẳng qua là vì chút hứng thú nhất thời với thân xác của ngươi thôi. Ngươi nghĩ mình còn cơ hội xoay mình sao ?”

Thẩm Dao đang quỳ bên giếng nước giặt đồ, nàng lau mồ hôi trên trán, thản nhiên nhìn Giang Tuyết Ninh:

“Giang tiểu thư, nếu ngươi đến đây chỉ để nói những lời vô nghĩa này , thì mời về cho. Ta còn nhiều việc phải làm .”

Sự bình tĩnh của Thẩm Dao làm Giang Tuyết Ninh tức giận. Cô ta bước tới, đá lật chậu nước giặt, nước lạnh dội thẳng vào người Thẩm Dao, khiến nàng run rẩy vì lạnh.

“Tiện nhân! Ngươi dựa vào cái gì mà vẫn giữ thái độ đó?” Giang Tuyết Ninh nghiến răng nói .

“Ngươi có biết không , chính biểu ca đã hạ lệnh cắt đứt nguồn tiếp tế t.h.u.ố.c men của mẫu thân ngươi ở nơi lưu đày. Bà ta có lẽ đã c.h.ế.t cóng ở biên thùy rồi . Cả gia tộc ngươi đều phải c.h.ế.t vì tội ác của phụ thân ngươi!”

Nghe đến đây, đồng t.ử của Thẩm Dao co rút dữ dội.

Mẫu thân nàng vốn dĩ thân thể yếu ớt, làm sao chịu nổi cái lạnh của biên cương mà không có t.h.u.ố.c?

Nàng đứng phắt dậy, nắm lấy vai Giang Tuyết Ninh, giọng nói run rẩy:

“Ngươi nói thật sao ? Tiêu Duật thật sự làm vậy ?”

“Buông ta ra !” Giang Tuyết Ninh hất nàng ra , tát mạnh vào mặt Thẩm Dao một cái tát nảy lửa.

“Là thật thì đã sao ? Biểu ca hận các ngươi thấu xương. Ngươi sống ở đây chỉ để chịu nhục nhã mà thôi!”

Thẩm Dao ngã ngồi trên mặt đất, thế giới xung quanh như sụp đổ.

Đầu óc nàng trống rỗng, nỗi đau lòng tột cùng biến thành một ngọn lửa thiêu đốt tâm can.

Nàng không thể chịu đựng thêm được nữa.

•0•

Đêm hôm đó, kinh thành đón một trận bão tuyết lớn chưa từng có trong vòng mười năm trở lại đây.

Gió rít gào qua từng khe cửa, như tiếng oán than của những linh hồn bất khuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/duong-cung/2.html.

]

Trong chính điện của vương phủ, Tiêu Duật đang cùng các tướng lĩnh bàn bạc việc quân cơ thì có thuộc hạ hớt hải chạy vào báo cáo:

“Vương gia, không xong rồi ! Thẩm cơ thiếp ... nàng ta xông vào từ đường, đập phá bài vị của Tiên vương gia!”

Tiêu Duật biến sắc, đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy.

Bài vị trong từ đường là của hoàng huynh hắn , người mà hắn kính trọng nhất.

Thẩm Dao dám cả gan làm loạn ở đó, thật sự là chán sống rồi .

Hắn sải bước dài hướng về phía từ đường, sát khí ngập trời.

Khi Tiêu Duật bước vào từ đường, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng hỗn loạn.

Bài vị của hoàng huynh hắn nằm dưới đất, vỡ làm đôi.

Thẩm Dao đứng đó, tay cầm một thanh kiếm gãy, y phục trắng muốt dính đầy vết m.á.u và bụi bẩn.

Ánh mắt nàng điên cuồng, không còn chút sinh khí nào, giống như một con thiêu thân sẵn sàng lao vào lửa đỏ.

“Thẩm Dao! Ngươi điên rồi sao ?” Tiêu Duật gầm lên, tiếng nổ như sấm bên tai.

Hắn lao đến, giật lấy thanh kiếm trong tay nàng, ném mạnh xuống đất.

“Ngươi dám x.úc p.hạ.m hoàng huynh ta , bản vương sẽ băm vằn ngươi ra cho ch.ó ăn!”

Thẩm Dao không sợ hãi, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn , bật cười điên dại.

Tiếng cười của nàng thê lương, vang vọng khắp từ đường u tối, khiến người nghe phải nổi da gà.

“Tiêu Duật, ta điên rồi ! Ta bị chính sự mù quáng và tàn nhẫn của ngươi bức điên!” Thẩm Dao hét lên, nước mắt hòa lẫn với m.á.u chảy dài trên má.

“Ngươi nói phụ thân ta phản quốc? Ngươi nói Thẩm gia hại c.h.ế.t huynh trưởng ngươi? Ngươi nhìn cho kỹ đi !”

Nàng từ trong n.g.ự.c áo lấy ra một cuốn sổ tay rách nát, ném thẳng vào mặt Tiêu Duật.

Cuốn sổ rơi xuống đất, mở ra những trang giấy đầy vết m.á.u khô.

“Đây là di vật của phụ thân ta , ghi chép lại toàn bộ quá trình vận chuyển lương thảo và binh lực năm đó. Người phát hiện ra kẻ tư thông với địch quốc không phải là phụ thân ta , mà chính là Giang thượng thư, cữu cữu của ngươi! Chính Giang gia đã bán đứng hành tung của hoàng huynh ngươi để đổi lấy quyền lực. Phụ thân ta phát hiện ra sự thật, đang định dâng tấu chương lên hoàng thượng thì bị Giang gia đi trước một bước, ngụy tạo chứng cứ hãm hại!”

Tiêu Duật nhướng mày, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng:

“Ngươi nói dối! Ngươi muốn rửa sạch tội danh cho Thẩm gia nên mới ngậm m.á.u phun người sang Giang gia!”

“Ta nói dối?” Thẩm Dao cười t.h.ả.m thiết, đột nhiên nàng quỳ sụp xuống, lấy từ trong túi áo ra một miếng ngọc bội khảm vàng.

“Ngọc bội này là vật bất ly thân của hoàng huynh ngươi đúng không ? Năm đó, trước khi c.h.ế.t, huynh ấy đã sai tâm phúc mang miếng ngọc bội này cùng mật bức chân chính về kinh thành giao cho phụ thân ta . Trong mật bức viết rõ, kẻ hãm hại huynh ấy là Giang gia! Phụ thân ta vì muốn bảo vệ ngươi, bảo vệ danh tiếng cuối cùng của mẫu thân ngươi vốn là người Giang gia, nên mới chần chừ không công khai, muốn tìm cách vẹn toàn . Kết cục thì sao ? Sự nhân từ của phụ thân ta đổi lại là sự diệt môn của Thẩm gia, đổi lại là sự sỉ nhục mà ngươi ban cho ta !”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...