Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Bảo vệ tiểu thư!” Gia nhân Giang gia hét lên.
Một tên hộ vệ rút kiếm, đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Thẩm Dao.
“Phập!”
Tiếng kim khí đ.â.m vào da thịt vang lên rõ mồn một giữa không gian im ắng.
Tiêu Duật trừng to mắt, hắn muốn ngăn cản nhưng đã quá muộn.
Thẩm Dao không né tránh, nàng cố tình đón nhận nhát kiếm đó.
Thân hình mảnh mai của nàng như một đóa hoa trà bị bão tuyết quật ngã, từ từ ngã xuống.
Máu tươi từ n.g.ự.c nàng phun ra , nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng xóa tràn vào cửa từ đường.
Nàng hộc ra một ngụm m.á.u lớn, nhuộm đỏ cả vạt áo của Tiêu Duật khi hắn lao đến, đỡ lấy thân thể đang lạnh dần của nàng.
“Thẩm Dao! Thẩm Dao!” Tiêu Duật gầm lên, giọng nói tràn ngập sự hoảng loạn và sợ hãi chưa từng có .
Hắn dùng tay bịt c.h.ặ.t vết thương trên n.g.ự.c nàng, nhưng m.á.u vẫn cứ tuôn ra qua kẽ tay hắn , nóng hổi và tàn nhẫn.
“Nàng không được c.h.ế.t! Bản vương không cho phép nàng c.h.ế.t!”
Thẩm Dao nhìn hắn , ánh mắt nàng dần mất đi tiêu cự, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười giải thoát:
“Tiêu... Duật... Ta dùng mạng sống này ... trả lại cho ngươi... Từ nay về sau ... ta và ngươi... không ai nợ ai... Đời đời kiếp kiếp... nguyện không gặp lại ...”
Nói xong, bàn tay nàng buông thõng xuống, đôi mắt nhắm nghiền.
“Không!!!” Tiêu Duật ôm c.h.ặ.t lấy xác nàng, tiếng hét xé lòng vang động cả màn đêm đen tối.
Cùng lúc đó, ám vệ thân tín của Tiêu Duật từ bên ngoài chạy vào , quỳ rạp xuống đất, dâng lên một mật báo khác:
“Vương gia! Đã điều tra rõ ràng! Lời Thẩm cô nương nói hoàn toàn là thật. Năm đó Giang thượng thư tư thông với địch, ngụy tạo thư từ hãm hại Thẩm thừa tướng. Hơn nữa... Giang tiểu thư vừa rồi nói dối, Thẩm phu nhân ở nơi lưu đày... đã bị người của Giang gia bí mật sát hại từ một tháng trước để diệt khẩu...”
Sự thật phơi bày hoàn toàn .
Tiêu Duật ôm Thẩm Dao trong lòng, cảm nhận cơ thể nàng dần lạnh ngắt, trái tim hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm.
Hắn đã làm gì thế này ? Hắn đã hủy hoại gia tộc của ân nhân, hắn đã chà đạp, hành hạ người con gái hắn yêu thương nhất, biến nàng thành bộ dạng sống không bằng c.h.ế.t, và cuối cùng, chính sự ngu muội của hắn đã đẩy nàng vào chỗ c.h.ế.t.
Tiêu Duật ngước mắt lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu như quỷ dữ từ địa ngục đi lên.
Hắn nhìn Giang gia phụ t.ử đang đứng run rẩy, giọng nói lạnh lẽo không một chút nhiệt độ: “Giang gia... các ngươi đáng c.h.ế.t.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duong-cung/chuong-3.html.]
Đêm đó, Nhiếp chính vương phủ nhuộm đẫm m.á.u.
Tiêu Duật tự tay ra lệnh tru di tam tộc Giang gia, không chừa một ai.
Tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết vang vọng khắp kinh thành, nhưng không cách nào làm vơi đi nỗi hận và sự hối hận tột cùng trong lòng vị Nhiếp chính vương quyền lực.
•0•
Thẩm Dao
không
c.
h.ế.t, nhưng nàng cũng chẳng khác nào một
người
c.h.ế.t.
Nhát kiếm năm đó tuy không đ.â.m trúng tim, nhưng khí lạnh của mùa đông cộng với độc tố từ thanh kiếm của sát thủ Giang gia đã xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của nàng. Nàng rơi vào trạng thái hôn mê sâu, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn trước gió.
Tiêu Duật phát điên. Hắn triệu tập toàn bộ thái y trong thái y viện, treo thưởng ngàn vàng cho bất kỳ ai có thể cứu sống nàng. Hắn thậm chí còn phái người đi khắp đại giang nam bắc, tìm kiếm các vị thần y môn phái ẩn dật.
“Nếu nàng không tỉnh lại , các ngươi toàn bộ phải chôn cùng!” Đó là câu nói mà Tiêu Duật lập lại mỗi ngày với các y sĩ.
Suốt ba tháng trời, Tiêu Duật không màng đến triều chính, không bước chân ra khỏi phòng của Thẩm Dao.
Hắn không còn là một vị Nhiếp chính vương uy phong lẫm liệt, mà nhìn gầy guộc, râu tóc lởm chởm, đôi mắt hằn sâu những tia m.á.u vì thức trắng đêm. Hắn tự tay sắc t.h.u.ố.c, tự tay mớm từng muỗng t.h.u.ố.c cho nàng, lau người , chải tóc cho nàng.
Mỗi khi nhìn thấy những vết sẹo do chính mình gây ra trên da thịt mịn màng của nàng, lòng hắn lại đau như có d.a.o cắt.
Hắn quỳ bên giường nàng, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, áp lên mặt mình , nước mắt rơi lã chã: “Dao Nhi, ta sai rồi . Ngươi tỉnh lại đi , đ.á.n.h ta , g.i.ế.c ta cũng được , cầu xin ngươi đừng bỏ lại ta một mình ...”
Đến tháng thứ tư, một vị thần y tên là Y Lạc mới tìm được cách cứu mạng Thẩm Dao bằng việc sử dụng một loại cổ trùng quý hiếm để dẫn độc ra ngoài.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là vô cùng đắt.
Cần phải có m.á.u tim của một người có võ công thâm hậu, cam tâm tình nguyện làm chất dẫn mỗi ngày trong vòng một tháng.
“Vương gia, việc này vô cùng nguy hiểm. Mỗi ngày đều phải rạch n.g.ự.c lấy m.á.u tim, dù mạng sống có giữ được thì võ công của ngài cũng sẽ phế bỏ hoàn toàn , thậm chí thọ nguyên giảm mạnh, sống không quá mười năm.” Thần y nghiêm túc cảnh báo.
Tiêu Duật không một chút do dự, hắn cởi bỏ y phục, lộ ra l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc, trầm giọng nói : “Lấy đi . Chỉ cần nàng sống, bắt ta đổi bằng cả tính mạng này , ta cũng cam lòng.”
•0•
Ròng rã một tháng trời, mỗi ngày Tiêu Duật đều phải chịu đựng nỗi đau xé da xé thịt khi ngọn d.a.o bén ngót rạch vào n.g.ự.c, lấy ra những giọt m.á.u tim đỏ thắm để làm t.h.u.ố.c cho Thẩm Dao.
Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt, cơ thể suy kiệt đến mức bước đi cũng không vững, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng chưa từng thay đổi, luôn tràn ngập sự dịu dàng và hối lỗi sâu sắc.
Vào một buổi chiều mùa xuân, khi những bông hoa mai cuối cùng rụng xuống, ngón tay của Thẩm Dao đột nhiên cử động.
Nàng từ từ mở mắt, ánh sáng ch.ói chang khiến nàng khẽ chau mày. Nàng nhìn thấy trần nhà quen thuộc của vương phủ, và rồi nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, tàn tạ của Tiêu Duật đang ngủ gục bên cạnh giường.
Thẩm Dao muốn cử động nhưng toàn thân không có một chút sức lực nào. Sự chuyển động nhẹ của nàng làm Tiêu Duật giật mình tỉnh giấc. Nhìn thấy đôi mắt trong vắt của nàng đang nhìn mình , hắn ngây người ra , tưởng mình đang nằm mơ.
Chaporia
Bình Luận (0)