Đường Cùng/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Dao Nhi... Nàng tỉnh rồi ? Nàng thật sự tỉnh rồi ?” Tiêu Duật lắp bắp, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Hắn định vươn tay ôm nàng, nhưng lại sợ làm đau nàng, bàn tay dừng lại giữa không trung, run rẩy không thôi.

Thẩm Dao nhìn hắn , ánh mắt không còn sự điên cuồng của đêm tuyết đó, cũng không có hận thù, mà chỉ là một sự tĩnh lặng, lạnh lẽo như mặt hồ mùa thu: “Tiêu Duật... Tại sao lại cứu ta ? Tại sao không để ta c.h.ế.t đi ?”

Giọng nói của nàng khàn đặc, yếu ớt nhưng từng chữ từng câu lại như b.úa tạ nện vào lòng hắn .

“Dao Nhi, ta biết tội lỗi của mình đáng c.h.ế.t vạn lần . Thẩm gia đã được giải oan, phụ thân nàng đã được truy phong làm Trung Nghĩa Vương, mẫu thân và huynh đệ nàng... ta đã tìm thấy và đón họ về kinh thành an táng chu đáo, những người còn sống đều được phục hồi chức vị.” Tiêu Duật nghẹn ngào nói . 

“Ta không cầu xin nàng tha thứ, ta chỉ xin nàng hãy sống tiếp. Đừng dùng cái c.h.ế.t để trừng phạt ta ...”

Thẩm Dao nhắm mắt lại , một giọt nước mắt từ khóe mắt từ từ lăn xuống: “Ngươi cho rằng làm vậy thì mọi chuyện chưa từng xảy ra sao ? Sự sỉ nhục ta phải chịu, cái c.h.ế.t của mẫu thân ta , nỗi đau đớn này ... làm sao xóa nhòa?”

“Ta biết , ta biết hết.” Tiêu Duật quỳ sụp xuống bên giường, ôm lấy mặt khóc lớn. Nam nhân quyền lực nhất thiên hạ nay lại hèn mọn và yếu đuối như một đứa trẻ trước mặt nàng.

“Ta sẽ dùng cả đời này để chuộc tội với nàng. Cho dù nàng muốn mạng của ta , ta cũng sẵn sàng dâng hiến.”

===

Sau khi tỉnh lại , Thẩm Dao được chăm sóc bằng những điều kiện tốt nhất.

Sức khỏe của nàng dần hồi phục, nhưng nàng trở nên vô cùng ít nói . Nàng không mắng c.h.ử.i Tiêu Duật, cũng không tìm cách tự t.ử nữa. Nàng chỉ ngồi bên cửa sổ, nhìn những đóa hoa nở rồi tàn, coi hắn như một người vô hình.

Tiêu Duật dọn đến thư phòng bên cạnh, mỗi ngày đều đến thăm nàng ba lần , tự tay bưng trà rót nước, chuẩn bị những món ăn nàng thích nhất. Hắn không dám cưỡng ép nàng làm bất cứ điều gì nữa, chỉ cần nhìn thấy nàng bình an ngồi đó, hắn đã cảm thấy là một sự ban ân của ông trời.

===

Triều đình lúc này gặp biến động lớn.

Các thế lực cũ của Giang gia trỗi dậy, cấu kết với ngoại bang hòng lật đổ Nhiếp chính vương phủ.

Tiêu Duật vì mất đi võ công, lại tổn hao thọ nguyên nên việc dẹp loạn gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên, hắn giấu kín chuyện này với Thẩm Dao, không muốn nàng phải lo lắng.

Một đêm nọ, kinh thành xảy ra biến lớn. Quân phản loạn bao vây Nhiếp chính vương phủ. Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời huyên náo cả màn đêm. Tiêu Duật dẫn theo số lượng ám vệ ít ỏi còn lại , t.ử thủ ở sân trước để bảo vệ gian phòng của Thẩm Dao ở phía sau .

Thẩm Dao ngồi trong phòng, nghe tiếng binh khí va chạm rợn người bên ngoài. Nàng không sợ c.h.ế.t, nhưng trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an kỳ lạ. Nàng bước ra khỏi phòng, men theo hành lang đi về phía tiền sảnh.

Qua khe cửa, nàng nhìn thấy Tiêu Duật đang mặc chiến giáp, tay cầm kiếm, cơ thể nhuốm đầy m.á.u. Nhưng bước chân của hắn đã loạng choạng, hơi thở dồn dập, trên n.g.ự.c vết thương cũ rách ra , m.á.u chảy đầm đìa. Hắn không còn nội lực, chỉ dựa vào ý chí kiên cường và chiêu thức võ công để chống đỡ trước sự bao vây của hàng chục tên sát thủ.

“Tiêu Duật, ngươi đã không còn võ công, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!” Tên thủ lĩnh phản loạn cười lớn, vung đao c.h.é.m mạnh về phía hắn .

Tiêu Duật cố gắng đỡ nhát đao đó, nhưng sức lực cạn kiệt khiến thanh kiếm trong tay hắn bay mất. Hắn ngã quỵ xuống đất, mắt nhìn về phía tẩm cung của Thẩm Dao đầy luyến tiếc và lo lắng. Hắn biết , nếu hắn c.h.ế.t, nàng cũng sẽ không sống nổi với đám phản loạn này .

Ngay khoảnh khắc lưỡi đao của tên thủ lĩnh sắp c.h.é.m xuống cổ Tiêu Duật, một bóng hình trắng muốt đột nhiên lao ra , che chắn trước mặt hắn .

Là Thẩm Dao.

Tiêu Duật kinh hoàng, dùng chút sức lực cuối cùng đẩy mạnh nàng ra , đổi lại vị trí của hai người .

Lưỡi đao c.h.é.m mạnh vào vai của Tiêu Duật, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe lên mặt Thẩm Dao.

Cùng lúc đó, đại quân cứu viện của triều đình kịp thời ập vào , bao vây và tiêu diệt toàn bộ quân phản loạn.

Khuôn viên vương phủ trở lại sự im ắng tàn khốc.

Tiêu Duật ngã vào lòng Thẩm Dao, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt hắn lại tràn ngập niềm vui sướng khi thấy nàng bình an vô sự.

“Dao Nhi... Nàng không sao ... Tốt quá rồi ...” Tiêu Duật thào thào, bàn tay đầy m.á.u cố gắng vươn lên vuốt tóc nàng.

“Ta rốt cuộc... cũng bảo vệ được nàng một lần ...”

Thẩm Dao nhìn m.á.u chảy không ngừng trên người hắn , nhìn khuôn mặt nhợt nhạt vì kiệt sức và mất m.á.u, trái tim vốn dĩ đóng băng của nàng đột nhiên nứt ra một khe hở lớn. Nước mắt nàng trào ra như suối, nàng ôm c.

h.ặ.t lấy hắn , hét lớn: “Thần y! Mau gọi thần y!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duong-cung/chuong-4.html.]

“Đừng khóc ... Dao Nhi... Ta không xứng đáng nhận nước mắt của nàng...” Tiêu Duật cười khổ, mi mắt khép dần.

“Nếu ta c.h.ế.t... nàng hãy tự do mà sống... đi tìm hạnh phúc của riêng mình ...”

“Không! Tiêu Duật, ngươi không được c.h.ế.t!” Thẩm Dao khóc nghẹn ngào, nàng áp mặt vào n.g.ự.c hắn , cảm nhận nhịp tim yếu ớt của hắn .

“Ngươi đã nợ ta quá nhiều, ngươi chưa trả hết, sao dám c.h.ế.t? Ta lệnh cho ngươi phải sống để chuộc tội với ta !”

===

Nửa năm sau trận chiến định mệnh đó, kinh thành Đại Khải đã khôi phục lại sự thanh bình vốn có .

Nhiếp chính vương Tiêu Duật sau khi dẹp loạn thành công đã chủ động giao lại toàn bộ binh quyền và ấn tín cho hoàng đế trẻ tuổi, tuyên bố rút lui khỏi triều đường, buông bỏ mọi danh vọng phú quý.

Tại một thung lũng nhỏ biệt lập ở phía Nam, nơi quanh năm khí hậu ấm áp, trăm hoa đua nở, có một ngôi nhà trúc nhỏ nằm cạnh một dòng suối trong vắt. Nơi đây cách xa hồng trần khói lửa, không có âm mưu quyền lực, không có hận thù gia tộc.

Tiêu Duật mặc một bộ y phục bằng vải thô giản dị, đang đứng dưới gốc cây đào sắc hồng rực rỡ, cẩn thận dùng kéo tỉa tót những cành thừa.

Gương mặt hắn tuy vẫn còn nét nhợt nhạt của người mang trọng bệnh, nhưng thần sắc đã thanh thản và ngập tràn sinh khí hơn trước rất nhiều.

Thần y Y Lạc nói đúng, mạng sống của hắn tuy giữ được , nhưng nội lực mất hết, thọ nguyên cũng bị tổn hại nghiêm trọng. Nhưng đối với hắn lúc này , mỗi ngày được sống đều là một sự ân huệ to lớn của thiên địa.

Từ trong nhà trúc, Thẩm Dao bước ra , tay bưng một bát t.h.u.ố.c còn bốc khói nghi ngút.

Nàng giờ đây đã trút bỏ những bộ xiêm y lộng lẫy của quá khứ, chỉ vận một chiếc váy màu xanh nhạt đơn sơ, tóc b.úi nhẹ bằng một chiếc trâm gỗ. Nét u sầu, tuyệt vọng trên gương mặt nàng năm xưa đã biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng, bình yên như dòng nước mùa xuân.

Nàng đi đến bên cạnh hắn , khẽ cau mày, giọng nói có chút hờn dỗi nhưng đong đầy sự quan tâm: “Chưa đến giờ uống t.h.u.ố.c sao lại ra đây đón gió rồi ? Cơ thể mình thế nào mà còn không tự biết ?”

Tiêu Duật quay đầu lại , nhìn thấy nàng, ánh mắt hắn lập tức mềm nhũn ra như nước.

Hắn vội vàng đặt kéo xuống, nhận lấy bát t.h.u.ố.c từ tay nàng, ngoan ngoãn uống cạn một hơi mà không hề nhíu mày. Sau đó, hắn lấy từ trong túi áo ra một viên mứt quả ngọt, nhẹ nhàng đút vào miệng nàng.

Vị ngọt của mứt quả lan tỏa trong khoang miệng, xua đi vị đắng ngắt của t.h.u.ố.c đông y. Thẩm Dao nhìn hắn , khẽ mỉm cười .

Tiêu Duật vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng. Lần này , nàng không hề né tránh, cũng không còn đẩy hắn ra nữa. Nàng để yên cho hắn bao bọc lấy tay mình trong sự ấm áp của lòng bàn tay hắn .

“Dao Nhi, cảm ơn nàng.” Tiêu Duật trầm giọng nói , ánh mắt thâm tình nhìn sâu vào mắt nàng.

“Cảm ơn nàng đã cho ta cơ hội được ở bên cạnh nàng, được chuộc lại lỗi lầm năm xưa.”

Thẩm Dao nhìn về phía dãy núi xa xăm, nơi những áng mây trắng đang lững lờ trôi, khẽ thở dài một tiếng, nhưng cái thở dài này là sự trút bỏ hoàn toàn gánh nặng quá khứ: 

“Tiêu Duật, chúng ta đã trải qua quá nhiều đau thương, m.á.u và nước mắt. Ta từng hận ngươi thấu xương tủy, từng muốn cùng ngươi đồng quy vu tận. Nhưng sau khi đi qua ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t, nhìn thấy ngươi không màng tính mạng để bảo vệ ta , ta chợt nhận ra rằng, nếu cứ giữ khư khư hận thù, người đau đớn nhất vẫn là chính mình .”

Nàng quay sang nhìn hắn , đôi mắt trong vắt chứa đựng hình bóng của hắn :

“Phụ thân ta trên trời có linh thiêng, chắc chắn cũng muốn nhìn thấy ta sống một đời bình an, hạnh phúc chứ không phải chìm đắm trong oán hận. Ta không quên những gì đã xảy ra , nhưng ta chọn cách buông bỏ nó để cùng ngươi đi tiếp đoạn đường còn lại .”

Tiêu Duật nghe những lời này , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng xúc động.

Hắn kéo nàng vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t, như thể muốn khảm nàng vào sâu trong xương tủy của mình .

Giọt nước mắt hạnh phúc của nam nhân từng khuynh đảo triều đường khẽ rơi trên vai áo nàng.

“Đời này kiếp này , ta thề sẽ dùng toàn bộ sinh mạng và tình yêu của mình để yêu thương, bảo vệ nàng. Không bao giờ để nàng phải rơi một giọt nước mắt nào nữa.” Hắn thì thầm bên tai nàng lời thề nguyện chân thành nhất.

Gió xuân thổi qua thung lũng, mang theo hương thơm ngào ngạt của hoa đào, rụng xuống đầy vai hai người .

Trên khoảng sân nhỏ, bóng của họ hòa vào làm một, trải dài dưới ánh hoàng hôn ấm áp.

Những hiểu lầm tàn khốc, những cuộc cường thủ hào đoạt đầy m.á.u và nước mắt cuối cùng đã lùi xa vào quá khứ, nhường chỗ cho một tình yêu đích thực, được tái sinh từ đống tro tàn của định mệnh.

Họ sẽ cùng nhau sống những ngày tháng bình dị, nắm tay nhau đi đến tận cùng của cuộc đời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...