
Giới Thiệu
Trước ngày tiểu tướng quân xuất chinh,
mượn men say mà
càn, đoạt
sự trong trắng của
.
Ba ngày ba đêm hoang đường
,
cắn nhẹ lên cổ
, nghiến răng hứa hẹn:
“Để
cho
một đứa con. Ngày
trở về, vị trí chính thê sẽ là của nàng.”
Thế nhưng, khi tiểu tướng quân khải
hồi kinh, trong lòng
ôm đích tỷ từng đào hôn năm
.
Đích tỷ nép
ngực
, khóe mắt đỏ hoe:
“Tướng quân đêm đó chẳng qua chỉ mượn
giải quyết tình thế cấp bách... Người
hôn ước với
, vốn là
...”
Tiểu tướng quân đau lòng khôn xiết, khẽ chau mày dỗ dành:
“Cho nàng
một danh phận
thất là
. Vị trí chính thê của bản tướng quân, chỉ
nàng mới xứng.”
Ta như
sét đánh giữa trời quang, phút chốc bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Phải
.
Là
tự lượng sức
,
dám vọng tưởng vầng minh nguyệt
cao.
Ta cúi đầu, khẽ vuốt ve bụng
nhô lên,
xoay
rời khỏi Thượng Kinh.
5 năm
gặp
.
Ta dắt theo một tiểu cô nương bụ bẫm đáng yêu.
Vị tiểu tướng quân từng tung hoành ngang dọc, cả đời ngông cuồng bất kham
,
đỏ bừng đôi mắt, đến nửa bước cũng
dám tiến lên.
Không
chứ...
Chàng sẽ
cho rằng nữ nhi của
là cốt nhục của
đấy chứ?
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)