1
Bùi Tranh dẫn theo một đội khinh kỵ, đơn thương độc mã tiến sâu vào sào huyệt quân địch, suốt hai tháng bặt vô âm tín.
Không ai ngờ chàng còn có thể sống sót trở về.
Càng không ai ngờ hơn nữa.
Việc đầu tiên sau khi trở về của chàng lại là lập tức nghênh cưới đích tỷ của ta , Thẩm Lưu Tô.
Nắng gắt giữa trời.
Những lời Bùi Tranh nói tựa lưỡi d.a.o sắc bén, bất ngờ đ.â.m thẳng vào tim ta .
Giữa tiếng người huyên náo, ta gắng gượng đè nén cơn buồn nôn đang cuộn lên nơi cổ họng.
Khó nhọc cất tiếng xác nhận:
“Tướng quân... nhưng ta đã có ... Đêm đó chính miệng chàng từng nói ...”
Nếu có thể trở về, bất kể thân mang thương tật hay bệnh tật, chàng cũng sẽ cưới ta làm thê t.ử.
Thần sắc Bùi Tranh thoáng ngẩn ngơ.
Dường như chàng cũng nhớ tới ba ngày ba đêm hoang đường ấy .
Đích tỷ đưa tay lau khóe mắt, khẽ thở dài:
“Muội muội , dù muội có nóng lòng muốn gả vào phủ tướng quân đến đâu , thì thân phận làm thiếp cũng không thể mặc phượng quan giá y chính hồng của ta được .”
Lời nàng vừa dứt, ánh mắt mọi người lại đồng loạt đổ dồn về phía ta .
Ta nhất thời luống cuống không biết phải làm sao .
Bốn phía tiếng bàn tán nổi lên không ngớt, trong tầm mắt đâu đâu cũng là sự giễu cợt và khinh miệt.
Ta chỉ cảm thấy bộ hỉ phục đỏ trên người nóng bỏng như sắt nung, hận không thể lập tức cởi bỏ.
Thì ra ...
Rùa
Là ta hiểu lầm.
Bảy ngày trước , Bùi Tranh gửi về một phong thư khẩn.
Trong thư, giọng điệu cứng rắn, ra lệnh ta phải mang theo giá y đến cổng thành đón chàng hôm nay.
Ta ngỡ rằng chàng muốn thực hiện lời hứa năm xưa, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Nào ngờ thứ chờ đợi ta lại là sự nhục nhã đến thế này .
Tựa như bị người ta tát một cái thật mạnh ngay giữa chốn đông người , khiến ta chẳng còn nơi nào để che giấu vẻ chật vật của bản thân .
Dường như lúc này Bùi Tranh mới chú ý đến ta , giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn:
“A Tô đã cùng ta có phu thê chi thực, vị trí chính thất vốn nên trả lại cho nàng ấy . Nàng tuy đã thất tiết, nhưng nếu biết an phận thủ thường, nạp làm thiếp cũng chẳng phải không được .”
2
Tủi nhục và đau lòng đan xen.
Bụng dưới cũng bắt đầu âm ỉ đau.
Ta lảo đảo một cái, suýt nữa không đứng vững.
Tỳ nữ vội vàng bước tới đỡ lấy ta .
Đích tỷ cũng tiến lên, giả vờ dìu ta một phen:
“Muội muội cẩn thận.”
Nói rồi , nàng ghé sát bên tai ta , vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng trên môi, hạ thấp giọng chế giễu:
“Chẳng qua chỉ là món đồ để giải tỏa d.ụ.c n.i.ệ.m mà thôi, cũng dám vọng tưởng đến tiểu tướng quân sao ?”
Ta vừa xấu hổ vừa phẫn uất.
Đang định mở miệng biện bạch, đích tỷ đã xoay người kéo tay áo Bùi Tranh, mềm giọng làm nũng:
“A Tranh, bộ giá y này đã bị người khác mặc qua rồi , ta không đời nào mặc thứ đồ cũ dơ bẩn ấy . Hay là dời ngày thành thân đi , tránh mang điều xui xẻo.”
Bùi Tranh
nhìn
đích tỷ bằng ánh mắt đầy cưng chiều.
Sự dịu dàng trong mắt chàng là thứ ta chưa từng được thấy.
Cho dù trong những ngày ấy ...
Những lúc chàng đ.ộ.n.g t.ì.n.h đến thất thần...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-1.html.]
Cũng chưa từng có .
Trong lòng ta chợt lạnh đi .
Nhưng cũng rốt cuộc hoàn toàn c.h.ế.t tâm.
Ta lặng lẽ xoay người , đưa tay khẽ vuốt bụng mình .
Nước mắt cuối cùng vẫn không kìm được , từng giọt rơi xuống mu bàn tay.
Chỉ nghe phía sau truyền tới giọng nói bất đắc dĩ của Bùi Tranh:
“Đều nghe theo nàng. A Tô sau này sẽ là chủ mẫu của phủ tướng quân, đương nhiên mọi việc đều do nàng quyết định.”
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng chúc mừng và reo hò không dứt.
Mà ta ...
Lại như chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Mãi đến khi ngồi lên kiệu trở về, ta mới dám để mặc nước mắt tuôn rơi không ngừng.
3
Lần biến cố nơi biên cương này hung hiểm muôn phần.
Cả nhà họ Bùi đời đời trung liệt, đến nay chỉ còn lại một mình Bùi Tranh là dòng m.á.u duy nhất.
Trước ngày xuất chinh, hoàng thượng từng hạ chỉ cho Bùi Tranh, nhất định phải lưu lại huyết mạch cho Bùi gia.
Bản thân Bùi Tranh cũng có ý định ấy .
Người thích hợp nhất vốn là đích tỷ đã có hôn ước với chàng .
Nhưng khi biết Bùi Tranh muốn ra chiến trường, đích tỷ sợ cảnh góa bụa nên sống c.h.ế.t không chịu.
Nàng làm ầm ĩ đòi hủy hôn, rồi trong cơn tức giận bỏ xuống Giang Nam.
Thời gian gấp gáp, Bùi Tranh đã không kịp tìm một mối hôn sự khác.
Trong một cơ duyên ngoài ý muốn , người ấy lại trở thành ta .
Vốn dĩ ta cũng không muốn .
Không sính lễ, không mai mối, ắt sẽ bị người đời khinh rẻ.
Huống hồ ai ai cũng biết , Thẩm Lưu Tô từng cứu mạng Bùi Tranh.
Bùi Tranh yêu Thẩm Lưu Tô sâu đậm, đến c.h.ế.t cũng không đổi.
Thế nhưng đêm ấy trời mưa.
Chàng đứng trước cửa khuê phòng của đích tỷ, thần sắc thất hồn lạc phách.
Ta lấy hết can đảm, có ý tốt mang một chiếc ô đến cho chàng .
Nào ngờ chàng lại nắm c.h.ặ.t lấy tay ta , gương mặt đầy vẻ mừng rỡ:
“A Tô, nàng chịu trở về rồi sao ?”
Đến khi nhìn rõ người trước mặt là ta , trong mắt chàng thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng vẫn không buông tay:
“Nàng là... Ngũ cô nương Thẩm Lưu Tịch, muội muội của A Tô?”
Ta ngẩn người gật đầu.
Mà trái tim lại đập loạn không ngừng.
4
Thiếu niên tướng quân áo gấm ngựa vàng, chiến công hiển hách, khí phách ngút trời.
Không biết đã là người trong mộng của bao nhiêu khuê tú kinh thành.
Tâm tư của ta đối với Bùi Tranh...
Kỳ thực cũng chẳng hoàn toàn trong sạch.
Huống hồ năm ấy , tại tiệc Hoa Triều, chính chàng đã cứu ta khỏi dòng nước.
Nào ngờ 3 năm trôi qua, chàng vẫn còn nhớ và gọi được tên của một thứ nữ không được sủng ái như ta .
Cho nên khi chàng hạ thấp tư thái, cúi người ghé sát bên tai, khẽ giọng d.ụ d.ỗ.
Ta đã không từ chối.
Chaporia
Bình Luận (0)