20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mà cũng chẳng thể từ chối.

Đợi đến khi hoàn hồn, ta đã bị chàng mạnh mẽ bế lên giường.

Mùi rượu nồng đậm theo những nụ hôn nóng vội nhanh ch.óng phủ kín toàn thân .

Cảm giác tê dại lan khắp người , lúc ấy ta mới thật sự thấy sợ.

Nhưng nghĩ đến chuyến đi này của chàng lành ít dữ nhiều, nếu có thể để lại huyết mạch cho Bùi gia, cũng xem như một chuyện tốt .

Thế là ta c.ắ.n răng hạ quyết tâm, nhắm mắt mặc chàng muốn làm gì thì làm .

Ngày hôm sau , Bùi Tranh tỉnh rượu.

Ta vốn tưởng chàng sẽ hối hận.

Không ngờ chàng chẳng những không tức giận, mà còn như đã nếm được dư vị ngọt ngào, càng đòi hỏi dữ dội hơn.

Từ trên giường...

Đến bên án thư...

Mỗi một góc trong khuê phòng của đích tỷ đều không bị bỏ sót.

5

Một khi đã chìm đắm, liền kéo dài suốt ba ngày.

Sáng sớm ngày thứ ba, Bùi Tranh rời đi khi ta vẫn còn say ngủ.

Chỉ để lại một chiếc vòng ngọc gia truyền của Bùi gia.

Vật ấy từ đời này sang đời khác đều do chủ mẫu phủ tướng quân gìn giữ.

Khi đó, ta tràn đầy tin tưởng.

Ta tin rằng Bùi Tranh nhất định sẽ giữ lời hứa, trở về cưới ta làm thê t.ử.

Suốt hai tháng trời, ngày nào ta cũng ăn chay niệm Phật, cầu mong chàng bình an trở lại .

Nhưng giờ đây...

Bùi Tranh lập công trở về.

Mà đích tỷ cũng đã thu tâm, quay lại kinh thành.

Mọi thứ đều trở về quỹ đạo vốn có .

Làm thiếp ư?

Ta thà c.h.ế.t cũng không chịu.

Đó là điều duy nhất mẫu thân căn dặn trước lúc lâm chung.

Ta đưa tay vuốt ve bụng mình , lòng càng thêm chua xót.

Thôi vậy .

Coi như giữa ta và đứa bé này không có duyên phận.

Sau khi hạ quyết tâm, ta gọi nha hoàn thân cận Xuân Hạnh tới thu dọn hành lý.

Bùi Tranh hẳn là một ngày cũng không muốn chờ thêm để rước đích tỷ vào cửa.

Ta phải nhanh ch.óng rời khỏi Thượng Kinh.

6

Ở phủ tướng quân chưa được bao lâu, đồ đạc của ta cũng chẳng có mấy.

Vốn dĩ ta chỉ như cánh bèo trôi dạt.

Ngày rời khỏi phủ Thẩm, bên người cũng chỉ mang theo một bọc quần áo đơn sơ.

Khi ấy , hoàng thượng đã biết rõ nội tình, liền hạ chỉ cho ta ở lại phủ tướng quân, thay Bùi Tranh giữ vững hậu phương.

Có thánh chỉ của hoàng thượng, lại thêm việc đích tỷ đào hôn trước là có lỗi , Thẩm gia vốn cũng phải cho Bùi gia một lời giải thích.

Bởi vậy , phụ thân và đích mẫu mới không dám công khai phản đối chuyện này .

Nhưng thứ nữ không mai không mối, tư thông với nam nhân, rốt cuộc vẫn khiến Thẩm phủ mất sạch thể diện.

Phụ thân từng sai gia đinh mang lời nhắn cho ta .

Bất luận Bùi Tranh có thể bình an trở về hay không , ta cũng không cần quay lại Thẩm phủ nữa.

Mất đi trinh tiết, nay lại m.a.n.g t.h.a.i trong người , ta nhất định sẽ bị người đời khinh rẻ.

Cho nên, từ khoảnh khắc Bùi Tranh bế ta lên giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-2.html.]

Ta đã không còn đường lui.

Đang thất thần suy nghĩ, một nha hoàn khác bỗng vội vã chạy vào phòng, cuống quýt nói :

“Ngũ cô nương, không hay rồi . Đại tiểu thư nổi trận lôi đình, còn dẫn theo phu nhân đến đây.”

7

Lời còn chưa dứt.

Thẩm Lưu Tô đã mang theo cơn giận ngút trời xông thẳng vào phòng.

Chát…

Vừa bước qua cửa, nàng đã giáng cho ta một cái tát thật mạnh:

“Đồ tiện nhân không biết liêm sỉ, dám quyến rũ tỷ phu. Đám kỹ nữ thanh lâu còn biết giữ mặt mũi hơn ngươi.”

“Một con tiện tỳ leo lên giường nam nhân, vậy mà cũng có mặt mũi ở trong phủ tướng quân.”

Ta bị đ.á.n.h đến choáng váng.

Còn chưa kịp hoàn hồn, Thẩm Lưu Tô lại giơ tay lên.

Chát…

Xuân Hạnh nhanh tay nhanh mắt lao tới chắn trước mặt ta , thay ta nhận lấy cái tát ấy :

“Không biết xấu hổ thì thôi đi , còn cố tình tư thông ngay trong khuê phòng của ta , muốn g.h.ê t.ở.m ta hay sao ?

“Là sợ người khác không biết thủ đoạn mê hoặc nam nhân của ngươi, khiến hắn mê mẩn đến ba ngày ba đêm không xuống nổi giường à ?”

Vừa mắng c.h.ử.i, nàng vừa đập phá.

Chẳng mấy chốc, mọi thứ trong phòng đều bị đập nát tan tành.

Ta và Xuân Hạnh co rúm lại một góc, ôm lấy nhau , nửa lời cũng không dám nói .

Từ nhỏ đến lớn, chúng ta đã quen rồi .

Bên ngoài, đích tỷ là thiên kim tiểu thư tri thư đạt lễ của phủ thừa tướng.

Nhưng khi trở về phủ, nàng lại ngang ngược tùy hứng, chẳng ai dám đắc tội.

Muốn hành hạ những thứ nữ và hạ nhân như chúng ta , nàng có vô vàn cách.

Đích mẫu chỉ có duy nhất một nữ nhi này , yêu chiều như bảo vật trong lòng bàn tay, chưa từng quan tâm đến sống c.h.ế.t của chúng ta .

Rùa

Giữa lúc hỗn loạn, mấy bà t.ử bất ngờ kéo ta từ dưới đất đứng dậy.

Ngay lập tức, một đại phu tiến lên bắt mạch cho ta .

Tay ta run lên.

Trái tim gần như nhảy vọt lên cổ họng.

Đích mẫu và Thẩm Lưu Tô chăm chú nhìn ta không chớp mắt.

Mãi đến khi vị đại phu lắc đầu:

“Mạch tượng quá yếu, tạm thời vẫn chưa nhìn ra dấu hiệu hỉ mạch.”

Đích mẫu lúc ấy mới thở phào, khẽ gật đầu.

Rồi bà quay sang Thẩm Lưu Tô:

“Nha hoàn cũng nói rồi , hai tháng qua nó vẫn có nguyệt sự đều đặn, trong bụng hẳn không có nghiệt chủng.”

Thẩm Lưu Tô bật cười khinh miệt:

“Còn muốn sinh con nối dõi cho tướng quân sao ? Đừng nói là chưa có thai, cho dù thật sự có , ta cũng có thể khiến nó biến mất.”

Trong lòng ta không khỏi âm thầm may mắn.

Ngoài Xuân Hạnh ra , chuyện m.a.n.g t.h.a.i ta chưa từng nói với bất kỳ ai.

May mà thời gian còn ngắn, mạch tượng chưa ổn định.

Bằng không , với thủ đoạn của đích mẫu, e rằng lúc đứa bé mất đi , mạng của ta cũng khó giữ.

Ngoại tổ phụ ta đời đời hành nghề y, chỉ vì bị người ta hãm hại nên gia đạo mới sa sút.

Y thuật tinh thâm của mẫu thân đều truyền lại cho ta .

Tình trạng cơ thể mình , ta hiểu rõ hơn ai hết.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...