Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đích mẫu cười lạnh, thuận theo lời Thẩm Lưu Tô mà chế nhạo:
“Mẫu thân ngươi vốn chỉ là con ngựa gầy được nuôi để mua vui cho nam nhân, bản lĩnh quyến rũ nam nhân ngươi học được không ít nhỉ?”
“Đáng tiếc, một đôi giày rách như ngươi, ngay cả tư cách làm thiếp cho tiểu tướng quân cũng không có .”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng chịu đựng nỗi nhục ấy .
Không dám hé môi phản bác lấy một lời.
Năm ấy , chỉ vì bênh vực mẫu thân mà cãi lại đích tỷ một câu.
Ta đã bị nhốt trong chuồng ngựa suốt ba ngày ba đêm, không được uống lấy một ngụm nước.
Bài học ấy quá đỗi khắc cốt ghi tâm.
Đích mẫu còn muốn tiếp tục gây khó dễ.
Nhưng đúng lúc ấy , Thẩm Lưu Tô đột nhiên hét lên thất thanh.
8
Thẩm Lưu Tô lao tới, chộp lấy cánh tay ta .
Giọng nói âm trầm đến đáng sợ:
“Con tiện nhân này , vòng ngọc gia truyền của Bùi gia sao lại ở chỗ ngươi?”
Sống lưng ta lạnh buốt.
Ta lập tức lùi về phía sau .
Nhưng đã muộn.
Thẩm Lưu Tô giận đến phát điên, túm tóc ta rồi kéo thẳng ra sân.
Ta vừa đau vừa sợ.
Đặc biệt là còn phải bảo vệ đứa bé trong bụng.
Chỉ đành ôm c.h.ặ.t bụng mình , mặc cho nàng kéo lê.
Đến giữa sân, nàng hung hăng đẩy ta ngã xuống đất.
Ngay sau đó.
Một thùng nước bẩn từ trên đầu dội thẳng xuống.
“Rửa sạch cái mùi hồ ly tinh trên người ngươi đi . Đừng làm bẩn phủ tướng quân:
“Các ngươi cũng mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, ai mới là nữ chủ nhân thật sự của phủ tướng quân này .”
Toàn thân ta ướt sũng.
Chật vật đến cực điểm.
Xuân Hạnh lao tới che chở cho ta , cũng bị đám bà t.ử đá mấy cái.
Đúng lúc ấy , một giọng nói vang lên:
“Có chuyện gì vậy ?”
Bùi Tranh xuất hiện.
Chàng nhìn ta , thần sắc có phần phức tạp.
Thẩm Lưu Tô lập tức đổi sắc mặt, bước tới khoác lấy cánh tay chàng :
“A Tranh, không có gì đâu . Chỉ là mẫu thân đến thăm muội muội , bị nàng ấy cãi lại , nên tiện thể dạy dỗ vài câu thôi.”
Vừa nói , nàng vừa dùng ánh mắt cảnh cáo ta .
Kỳ thực nàng chẳng cần phải lo.
Cho dù Bùi Tranh biết rõ sự thật, chàng cũng sẽ đứng về phía nàng.
Có lẽ thấy bộ dạng của ta quá mức thê t.h.ả.m.
Hiếm hoi lắm Bùi Tranh mới nói giúp một câu:
“Nếu đã dạy dỗ xong thì thôi vậy . Chẳng qua chỉ là một thiếp thất, sau này nàng từ từ dạy bảo cũng được .”
Lòng ta lạnh giá như tro tàn.
Trong mắt họ.
Loại người như ta chẳng khác nào một món đồ vật.
Lúc cần thì mang ra dùng.
Không cần nữa thì tiện tay vứt bỏ.
“A Tranh, chàng đau lòng cho nàng ta sao ?”
Thẩm Lưu Tô cau mày, vẻ mặt không vui.
Bùi Tranh bất đắc dĩ bật cười , đưa tay khẽ véo ch.óp mũi nàng, dịu giọng dỗ dành:
“Ta là đau lòng vì sợ nàng tức giận quá mà hại thân .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-3.html.]
Lúc ấy Thẩm Lưu Tô mới nở nụ cười :
“A Tranh,
chàng
đưa
ta
đi
xem chính viện của chúng
ta
sau
khi thành
thân
đi
.
Ta
muốn
tự
mình
bài trí.”
Nói rồi , nàng kéo Bùi Tranh rời khỏi sân.
Đích mẫu cùng đám người cũng nối gót theo sau .
Chỉ còn lại một khoảng sân ngổn ngang, tan tác khắp nơi.
9
Sau một trận náo loạn do Thẩm Lưu Tô gây ra .
Những bọc hành lý đã thu dọn xong lại bị tung tóe khắp nơi, ngay cả phần lớn trang sức mẫu thân để lại cho ta cũng bị nàng đập hỏng.
Ta lau nước mắt, khẽ thở dài rồi cùng Xuân Hạnh thu dọn lại từ đầu.
Phải rời đi càng sớm càng tốt .
Bận rộn một hồi, chẳng mấy chốc trời đã tối.
Rùa
Đến khi bụng réo lên mới phát hiện mình còn chưa dùng bữa tối.
Trước đây, nhà bếp phủ tướng quân luôn đưa cơm đúng giờ.
Nay ta sắp bị đuổi khỏi nơi này , tự nhiên cũng chẳng còn ai nhớ đến tiểu viện này nữa.
Xuân Hạnh bất bình, đang định đến nhà bếp tìm chút thức ăn.
Không ngờ Bùi Tranh lại đến.
Trong phòng tuy đã được dọn dẹp gọn gàng, nhưng không ít đồ đạc và bàn ghế đã bị phá hỏng.
Bùi Tranh nhìn quanh vài lượt, lại liếc sang gương mặt còn sưng đỏ của ta , khẽ ho một tiếng:
“A Tô tính tình quả thực có hơi nóng nảy. Nàng là muội muội , nên nhường nhịn nàng ấy nhiều hơn.”
Ta không đáp.
Bùi Tranh lại nói :
“Vừa rồi trong cung có người mang ban thưởng tới. Công công còn tiện thể hỏi thăm tình hình gần đây của nàng...”
Ta cúi đầu cười khổ.
Thì ra là hoàng thượng hỏi đến, chẳng trách chàng lại đích thân tới đây.
“Tướng quân cứ yên tâm. Nếu trong cung có hỏi, ta sẽ bẩm rằng mọi chuyện đều rất tốt .”
Ta cụp mắt, từ đầu đến cuối không nhìn chàng .
Bùi Tranh lại im lặng rất lâu.
Một lúc sau mới khàn giọng lên tiếng:
“Lúc chỉ có hai người chúng ta , không cần gọi ta là tướng quân. Nghe xa cách quá.”
Trong thoáng chốc, ta bỗng nhớ lại .
Những ngày hoang đường ấy , chàng đã dùng đủ mọi cách ép ta gọi một tiếng “Bùi lang”.
Gió đêm thổi tới.
Làm mắt ta đau xót vô cùng.
Nhưng cũng khiến ta tỉnh táo hơn.
“Lưu Tịch không dám. Nếu đích tỷ nghe thấy, e rằng lại nổi giận.”
Bùi Tranh bất đắc dĩ bật cười , cũng không nói thêm gì.
“Ta biết khi đó là tình thế cấp bách, lại có hoàng mệnh đè xuống, nên mới…”
“Mấy ngày ấy ... thật sự đã làm khó nàng.”
“Đợi A Tô vào cửa, ta sẽ thuyết phục nàng ấy đồng ý nạp nàng làm thiếp . May mà nàng cũng chưa mang thai, không cần gấp gáp vào cửa.”
Trong lòng ta lại dâng lên một trận chua xót.
Cũng chẳng biết ý nghĩ ấy từ đâu mà tới.
Lời nói đã bật ra khỏi miệng trước khi kịp suy nghĩ:
“Nếu như... nếu như ta đã có t.h.a.i rồi ... vậy tướng quân định sẽ làm thế nào?”
Vừa hỏi xong ta đã hối hận.
Bùi Tranh cũng khựng lại .
Ánh mắt chàng hạ xuống, nhìn bụng ta hồi lâu rồi bật cười :
“Tâm địa của đích tỷ nàng nhỏ hẹp, nếu biết chuyện chắc chắn sẽ lại làm ầm lên. Nếu thật sự có t.h.a.i thì bỏ đi là được . Đợi sau khi A Tô sinh đích trưởng t.ử, nàng m.a.n.g t.h.a.i lại cũng chưa muộn.”
Ta không nói nổi thêm một lời nào nữa.
Bàn tay vô thức đặt lên bụng.
Chaporia
Bình Luận (0)