20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta cúi đầu xuống, không để chàng nhìn thấy nước mắt trong mắt mình .

Nói xong, Bùi Tranh quay người định rời đi .

Nhưng chợt nhớ tới điều gì đó:

“Nếu A Tô sắp vào cửa rồi , vậy chiếc vòng ngọc kia cũng nên trả lại đúng chủ nhân đi . Vừa rồi chỉ vì chuyện này mà A Tô lại giận dỗi với ta một trận.”

“Được.”

Ta không hề do dự.

Lập tức đưa tay tháo vòng.

Vốn dĩ không phải thứ thuộc về ta .

Ta cũng chẳng muốn giữ.

Chỉ là vòng ngọc hơi chật, càng sốt ruột càng không tháo ra được .

Xuân Hạnh vội vàng tới giúp.

Hai người loay hoay hồi lâu.

Bùi Tranh chờ đến mất kiên nhẫn.

Khóe môi chàng nhếch lên đầy châm chọc, lạnh nhạt nói :

“Những thứ không thuộc về mình thì không nên vọng tưởng.”

Dứt lời, chàng phất tay áo bỏ đi .

10

Ta có trăm miệng cũng chẳng thể giải thích.

Đến khi tháo được chiếc vòng xuống, cổ tay đã đỏ ửng và sưng tấy.

Đau đến mức nước mắt không ngừng rơi.

Tựa như cuối cùng cũng tìm được một lý do đường hoàng để khóc .

Xuân Hạnh vội vàng nhận lấy vòng ngọc, giao cho quản gia đang chờ bên cạnh.

Quản gia không nói gì, cầm lấy rồi rời đi báo cáo.

Đêm đã khuya.

Nhà bếp không còn một bóng người .

Xuân Hạnh thương ta đang mang thai, cố tìm được ít bánh điểm tâm đem về.

Hai chúng ta chia nhau ăn.

Chẳng mấy chốc nàng đã mệt lả, nằm xuống chiếc nhuyễn tháp rồi ngủ thiếp đi .

Ta đắp chăn cho nàng.

Lại để bên cạnh vài món trang sức đáng giá cùng khế ước bán thân của nàng.

Sau đó một mình khoác bọc hành lý lên vai, lặng lẽ rời đi .

Người như ta , thanh danh đã mục nát, lại không nơi nương tựa.

Con đường phía trước vốn đã gian nan.

Không cần thiết phải liên lụy thêm Xuân Hạnh.

Khi ta rời khỏi phủ.

Trời vừa hửng sáng.

Nhưng phủ tướng quân đã tấp nập người qua kẻ lại .

Đám hạ nhân đang gấp rút chuẩn bị cho hôn lễ với đích tỷ ba ngày sau .

Khắp nơi đều là đèn l.ồ.ng, lụa đỏ cùng những vật trang trí rực rỡ.

Từng chi tiết đều cho thấy Bùi Tranh coi trọng hôn lễ này đến nhường nào.

Ta âm thầm thở dài với đứa bé trong bụng:

“Kiếp sau đầu t.h.a.i nhớ phải mở mắt cho kỹ. Hãy tìm một vị đích nữ mà đầu t.h.a.i vào bụng nàng ấy . Đừng chọn một người khổ mệnh như ta làm mẫu thân nữa.”

Không một ai để ý tới ta .

Ta mặc y phục đơn giản, lặng lẽ hòa vào dòng người rồi bước ra khỏi cổng phủ tướng quân.

Không hề ngoảnh đầu lại .

11

Bùi Tranh vừa tan triều trở về.

Đi tới cổng phủ thì bị tiếng ồn ào giữ chân.

“Có chuyện gì mà huyên náo thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-4.html.]

Tiến vào trong, chàng mới phát hiện Thẩm Lưu Tô đang giáo huấn nha hoàn thân cận của Thẩm Lưu Tịch.

Xem ra phải để Thẩm Lưu Tịch chuyển tới trang viện trước mới được .

Lưu Tô vốn thích giận dỗi.

Trước hôn lễ tuyệt đối không thể xảy ra thêm bất cứ biến cố nào.

“A Tranh, chàng tới đúng lúc lắm. Nha hoàn của thứ muội ta đã trộm đồ trong phủ, vừa rồi còn định bỏ trốn, may mà bị ta bắt được . Tang vật vẫn còn đây, chàng xem đi .”

Thẩm Lưu Tô chỉ xuống đống đồ dưới đất rồi lên tiếng cáo trạng.

“Không phải . Không phải đâu . Nô tỳ không trộm đồ. Số trang sức này đều là tiểu thư nhà nô tỳ cho. Nô tỳ chỉ muốn ra ngoài tìm người thôi. Thật sự không lấy bất cứ thứ gì của phủ tướng quân.”

Xuân Hạnh vừa khóc vừa ra sức biện bạch.

Bùi Tranh liếc nhìn .

Dưới đất có không ít trang sức quý giá cùng vài bộ y phục.

Chuyện nhỏ mà thôi.

Chàng đang định lên tiếng dỗ dành Thẩm Lưu Tô.

Thì trong thoáng chốc lại nhìn thấy một vật quen thuộc.

Bùi Tranh khom người xuống.

Từ trong đống đồ nhặt lên một miếng ngọc bội.

Sắc mặt chàng lập tức thay đổi.

Chàng nhìn chằm chằm Xuân Hạnh, lạnh giọng hỏi:

“Ngọc bội này từ đâu mà có ?”

Xuân Hạnh vội giải thích:

“Thật sự là tiểu thư nhà nô tỳ cho.”

“Đây là vật mẫu thân của tiểu thư để lại . Trên đó còn khắc tên y quán của ngoại tổ phụ tiểu thư năm xưa.”

Y quán?

Năm đó, sau khi trúng độc trong miếu rồi tỉnh lại .

Phó tướng bên cạnh từng nói với chàng , may nhờ có một vị tiểu thư họ Thẩm đưa tới thần d.ư.ợ.c cứu mạng.

Sau khi uống t.h.u.ố.c, chỉ ba ngày sau chàng đã khỏi hẳn.

Khi ấy chàng đoán loại t.h.u.ố.c kia hẳn vô cùng quý giá.

Vì thế vội vàng đi tìm ân nhân.

Nhưng người duy nhất chàng nhìn thấy trong điện lúc đó chính là Thẩm Lưu Tô đang dâng hương.

Dưới sự truy hỏi liên tục của chàng .

Thẩm Lưu Tô rất nhanh đã thừa nhận mình là người cứu mạng.

Nàng chưa từng giải thích rõ nguồn gốc của thần d.ư.ợ.c.

Chàng chỉ cho rằng đó là bí mật của Thẩm gia nên cũng không hỏi thêm.

Từ đó nhận định nàng là ân nhân cứu mạng, một lòng một dạ yêu thương và che chở.

Nhưng dấu hiệu trên lọ t.h.u.ố.c năm ấy ...

Lại giống hệt dấu khắc trên miếng ngọc bội này .

Hơn nữa suốt bao năm qua.

Chàng chưa từng nhìn thấy vật ấy xuất hiện bên cạnh Thẩm Lưu Tô.

Toàn thân Bùi Tranh bỗng lạnh toát.

Một dự cảm khó tả dâng lên trong lòng.

Chàng gấp gáp truy hỏi:

“Tiểu thư nhà ngươi đâu ?”

Xuân Hạnh khóc đến nghẹn ngào:

Rùa

“Nô tỳ cũng không biết tiểu thư đi đâu rồi . Lúc tỉnh dậy, người đã biến mất.”

“Chỉ để lại cho nô tỳ những thứ này . Nô tỳ định ra ngoài tìm người thì bị đại tiểu thư bắt lại …”

“Tướng quân, xin người giúp nô tỳ với. Tiểu thư nhà nô tỳ đang mang thai, một thân một mình bên ngoài không ai chăm sóc. Nô tỳ nhất định phải nhanh ch.óng tìm được người ...”

Miếng ngọc bội trong tay Bùi Tranh rơi xuống đất.

Chàng đột ngột ngẩng đầu.

Sắc mặt trắng bệch:

“Mang thai?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...