Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
12
Bùi Tranh như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang, trong khoảnh khắc đã hiểu ra điều gì đó.
Nhưng chàng không dám nghĩ sâu hơn.
Rùa
Chàng quay đầu nhìn Thẩm Lưu Tô, thấy nàng đang tò mò ngắm nghía miếng ngọc bội.
Vừa định lên tiếng dò hỏi, đối phương đã cất lời trước :
“A Tranh, miếng ngọc bội này có gì đặc biệt sao ? Chẳng lẽ cũng là tín vật đính ước chàng tặng cho tiểu muội muội tốt kia của ta ?”
Bùi Tranh không trả lời, trái lại hỏi:
“Nàng nhìn kỹ xem, ký hiệu trên miếng ngọc bội này ... có thấy quen mắt không ?”
Thẩm Lưu Tô cầm ngọc bội lên, ngắm nghía hồi lâu. Rồi mờ mịt lắc đầu, thuận miệng khinh thường:
“Trông cũng lạ thật, ta chưa từng thấy bao giờ. Chất ngọc lại bình thường, chẳng có gì đáng giá.”
Bùi Tranh ngây người .
Chàng không dám tin.
Người cứu mạng mình năm đó lại không phải Thẩm Lưu Tô.
Mà rất có thể là...
Thẩm Lưu Tịch.
Nhưng chàng lại luôn...
Luôn một mực phụ bạc nàng.
Điều đáng sợ hơn nữa là.
Thẩm Lưu Tịch đang mang trong mình cốt nhục của chàng , vậy mà giờ đây lại chẳng rõ tung tích.
Thân hình Bùi Tranh khẽ lay động.
Chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, trời đất tối sầm.
Thẩm Lưu Tô lo lắng bước tới đỡ lấy chàng .
Không ngờ lại bị chàng hất mạnh ra , ngã nhào xuống đất.
“Phó tướng.”
“Lập tức phong tỏa cả bốn cổng thành, dốc toàn lực tìm kiếm cô nương Thẩm Lưu Tịch.”
“Nhớ kỹ, tuyệt đối không được làm nàng bị thương. Nếu nàng rụng một sợi tóc, mang đầu các ngươi tới gặp ta .”
Bùi Tranh gần như run rẩy ra lệnh.
Dứt lời, chính chàng cũng vội vàng lao ra ngoài.
“A Tranh.”
Thẩm Lưu Tô hoảng hốt gọi với theo.
Nhưng Bùi Tranh như chẳng còn nghe thấy bất cứ điều gì nữa.
Bước chân không hề dừng lại .
14
Sau khi rời khỏi Thượng Kinh.
Nhoáng một cái đã 5 năm trôi qua.
Ta đã phiêu bạt qua không ít nơi.
Cuối cùng vẫn chọn trở về quê hương của mẫu thân để định cư.
Đó là một tòa thành nhỏ nơi biên cảnh mang tên Xuân Lâm.
Bốn mùa như xuân.
Tuy không phồn hoa thịnh vượng, nhưng dân phong chất phác, cuộc sống thanh bình an ổn .
Ta cũng coi như không phụ sự dạy dỗ của mẫu thân .
Đổi tên thành Tần Tịch, làm việc tại một y quán.
Về sau lại tự mình mở một tiểu y quán riêng.
Ta không dám dùng danh nghĩa hành y của ngoại tổ phụ.
Chỉ lấy nhũ danh của mẫu thân là “Dung”, đặt tên y quán là ‘Dung An Đường’.
Những năm này , không ít phụ nhân mắc bệnh kín khó nói .
Nhưng vì e ngại lời ra tiếng vào , họ không tiện đến gặp các đại phu nam.
Thế là ta chuyên chữa trị bệnh nữ khoa.
Dần dần cũng có chút danh tiếng trong vùng.
Hôm ấy , sau khi khám xong cho vị bệnh nhân cuối cùng.
Nữ nhi Du Du nhất quyết đòi ta dẫn đi mua kẹo đường.
Nghĩ trời vẫn còn sớm.
Hôm qua con bé lại ngoan ngoãn học thuộc một bài thơ dài.
Ta bèn gật đầu đồng ý.
Dắt tay con bé đến đầu cầu, nơi có quầy bán kẹo đường.
Vừa nhìn thấy quầy hàng, Du Du đã cười tít mắt chạy tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-5.html.]
“Bá bá, con muốn một cây kẹo hình Tôn Ngộ Không.”
Giọng trẻ con ngọt ngào non nớt, hồn nhiên đáng yêu vô cùng.
Ông chủ quầy hàng lập tức cười đến không khép nổi miệng:
“Tiểu nha đầu lại tới rồi à ?Hôm nay lại làm nũng thế nào với mẫu thân mới được dẫn đi mua vậy ? Cẩn thận về nhà phụ thân đ.á.n.h đòn đấy.”
Ông chỉ thuận miệng trêu chọc.
Nhưng Du Du lại không chịu.
Con bé phồng má, lớn tiếng phản bác:
“Phụ thân mới không đ.á.n.h con đâu . Phụ thân thương Du Du nhất.”
“Với lại mẫu thân nói người đã đi tới một nơi rất xa rất xa rồi , có muốn đ.á.n.h cũng chẳng đ.á.n.h được con.”
Người xung quanh đều bật cười .
Ngay cả ta cũng không nhịn được mà cười theo.
Lấy được cây kẹo như ý, ta nắm tay Du Du chuẩn bị trở về.
Nào ngờ vừa quay người lại .
Ta lập tức giật mình .
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Ở cách đó không xa.
Lại có một cố nhân đang đứng .
14
Tim ta bỗng hẫng đi một nhịp.
Không phải vì rung động.
Mà là vì sợ hãi.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu ta là.
Chẳng lẽ năm đó ta bỏ đi không lời từ biệt, Thẩm Lưu Tô vẫn chưa nguôi giận, nên Bùi Tranh đuổi g.i.ế.t tận nơi này ?
Trong lòng thấp thỏm bất an, ta không kìm được mà đ.á.n.h giá người trước mặt.
5 năm trôi qua.
Cảnh còn đó, người đã khác xưa.
Dưới gốc phượng tím khổng lồ trước mắt.
Bùi Tranh vẫn là vị đại tướng quân uy phong lẫm liệt năm nào.
Chỉ là so với khi ta rời đi năm ấy , chàng đã trưởng thành và điềm tĩnh hơn nhiều.
Duy chỉ có nét sắc bén nơi chân mày khóe mắt vẫn còn mang bóng dáng của thiếu niên tướng quân ngạo nghễ năm nào.
Chỉ không hiểu vì sao .
Sắc mặt chàng lại trắng bệch.
Đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.
Sau một lúc nhìn nhau .
Ánh mắt Bùi Tranh lại chuyển xuống thân ảnh bé nhỏ bên cạnh ta .
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.
Nhất thời ta cũng không biết nên giả vờ không quen biết hay lập tức bỏ chạy.
Vì quá căng thẳng.
Ta vô thức siết c.h.ặ.t bàn tay nhỏ của Du Du.
Con bé đau đến mức bật tiếng kêu lên.
“Mẫu thân . Người làm đau Du Du rồi .”
Ta vội vàng buông tay, ngồi xổm xuống kiểm tra.
Khẽ xoa xoa bàn tay nhỏ của con bé, lại cúi đầu thổi nhẹ dỗ dành.
Du Du rất nhanh đã cười trở lại .
“Con lừa mẫu thân thôi. Mẫu thân thổi một cái là Du Du khỏi rồi . Không đau chút nào nữa!”
Ta cười khổ.
Trong lòng chỉ mong nhanh ch.óng đưa con bé về nhà, tránh xa vị Diêm Vương sống này .
Nhưng vừa ngẩng đầu lên.
Ta lại phát hiện Bùi Tranh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Đã rất lâu rồi .
Vậy mà nửa bước cũng không tiến tới.
Ta càng thấy kỳ lạ.
Lặng lẽ bế Du Du lên, định vòng qua hướng khác rời đi .
Nhưng mới đi được vài bước.
Bùi Tranh đã chắn trước mặt ta .
Chaporia
Bình Luận (0)